Mộc Tâm Nghiên rốt cuộc cũng không chịu nổi những lời chỉ trỏ của bạn học, vội vã ôm mặt chạy ào ra khỏi lớp. Lâm Thiên Thiên mang vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn Thời Thất, hỏi: "Thời Thất, sao cậu biết cậu ta giả vờ ngất vậy?" Thời Thất giữ nguyên nét mặt thanh lãnh, nhàn nhạt đáp: "Biểu cảm của cô ta không đúng."
Buổi trưa tan học, Thời Thất không về nhà mà quyết định ăn cơm tại nhà ăn của trường. Lâm Thiên Thiên nhảy chân sáo tiến đến trước mặt cô, cúi đầu không dám nhìn thẳng, rụt rè nói: "Chuyện... chuyện là, mình muốn ăn cơm cùng cậu có được không?"
Thời Thất bị dáng vẻ lúng túng của Lâm Thiên Thiên chọc cười: "Được chứ, cùng đến nhà ăn thôi! Trùng hợp mình cũng đang đói bụng."
Lâm Thiên Thiên nhìn đến ngẩn ngơ: "Thời Thất, cậu cười lên trông đẹp quá," gương mặt cô nàng ửng đỏ, nhưng rồi lại vờ giận dỗi, "Nhưng mà sao cậu lại trêu mình chứ!" Thấy Thời Thất hồi lâu không có phản ứng, cô nàng bất lực thở dài, kéo tay Thời Thất đi về phía nhà ăn.
Thời Thất lấy từ trong túi ra hai viên kẹo dâu, tự bóc một viên ăn, viên còn lại đưa cho Lâm Thiên Thiên. Lâm Thiên Thiên kinh ngạc nhìn viên kẹo trên tay: "Bình thường trông cậu cao ngạo, lạnh lùng như vậy, không ngờ cũng thích ăn mấy món đồ ngọt này."
Thời Thất mỉm cười nhạt: "Cậu có ăn không? Không ăn thì để mình ăn." Lâm Thiên Thiên lập tức nắm c.h.ặ.t viên kẹo, bóc vỏ rồi bỏ ngay vào miệng: "Kẹo Thất Thất cho, sao mình lại không ăn chứ! Về sau mình gọi cậu là Thất Thất nhé, nghe thật đáng yêu! Từ nay chúng ta chính là bạn bè."
Thời Thất cảm thấy tâm trạng vui vẻ, đáp lời: "Ừm, là bạn bè. Cậu muốn gọi thế nào cũng được." Ăn trưa xong, lúc đi ngang qua siêu thị, Thời Thất ghé vào mua một hộp sữa dâu.
Lần này Lâm Thiên Thiên không còn ngạc nhiên nữa, rốt cuộc thì người đã thích kẹo sữa dâu làm sao có thể không thích sữa dâu chứ. Cô nàng đi đến tủ lạnh lấy một lon Coca, so với sữa, cô nàng vẫn thích uống Coca hơn.
Thời Thất vặn nắp uống vài ngụm, hương sữa ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng khiến tâm trạng cô càng thêm thư thái. Thời Thất vui vẻ nhìn Lâm Thiên Thiên: "Mình phải về lớp ôn bài đây, cậu có muốn đi cùng không?"
Lâm Thiên Thiên gật đầu lia lịa: "Ôn chứ, chắc chắn phải ôn rồi! Mình còn muốn thi đậu vào ngôi trường đại học trong mơ nữa mà!" Nói xong, cô nàng kéo tay Thời Thất đi nhanh về lớp để bắt đầu học bài.
Đến giờ học buổi chiều, học sinh trong lớp cơ bản đã đến đông đủ. Cô giáo Trương nhắn tin vào nhóm lớp: "Chiều nay các em tự ôn tập, cô sẽ không làm phiền."
Sau vài giờ miệt mài với sách vở, Thời Thất cảm thấy đôi mắt hơi mỏi, bèn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ để thư giãn.
Ngắm nhìn ánh chiều tà của buổi hoàng hôn, thi thoảng điểm xuyết vài cánh chim bay lướt qua, Thời Thất không khỏi ngâm nga cảm thán: "Ráng chiều cùng cò lẻ bay bổng, nước thu hòa một sắc với trời dài." Tiếng chuông tan trường vang lên, cô thu dọn một tập đề thi trên bàn rồi chuẩn bị ra về.
Lâm Thiên Thiên lúc này cản Thời Thất lại, nũng nịu lây tay cô: "Thất Thất, cậu có cần mình đưa về không? Hay là ngày mai thứ Bảy, chúng ta cùng đi mua sắm nhé. Cậu cho mình số điện thoại đi."
Thời Thất có chút bất lực, đáp: "Mình tự lái xe về được. Vậy ngày mai hẹn gặp ở quảng trường Vạn Đạt nhé." Cô lấy điện thoại ra, trao đổi số liên lạc và tiện tay kết bạn WeChat với Lâm Thiên Thiên.
Nghe Thời Thất đồng ý, Lâm Thiên Thiên vui mừng nhảy cẫng lên: "Tuyệt quá! Mình biết ngay là cậu sẽ đồng ý mà. Vậy ngày mai không gặp không về nhé!" Nói xong, cô nàng cầm điện thoại chạy vụt ra khỏi lớp, dáng vẻ vội vã như sợ Thời Thất sẽ đổi ý.
Nhìn bóng lưng của Lâm Thiên Thiên, Thời Thất có chút ngưỡng mộ. Kiếp trước cô cũng từng vô lo vô nghĩ, ngày nào cũng vui vẻ như thế. Nhưng khi nghĩ đến Tần Phong và Mộc Tâm Nghiên, đôi mắt cô lại ngập tràn tia hận thù. "Tần Phong, Mộc Tâm Nghiên, ta đã từng nếm trải địa ngục, các người làm sao có thể bình yên mà hưởng thụ được cơ chứ?"
Những tổn thương mà các người gây ra ở kiếp trước, Thời Thất ta kiếp này nhất định sẽ bắt các người trả giá gấp trăm lần. Cảm xúc trào dâng khó kiểm soát, Thời Thất lấy vài viên kẹo dâu nhét vào miệng. Cảm nhận được vị thơm ngọt lan tỏa, cô mới dần bình tĩnh lại, cầm xấp đề thi bước ra khỏi lớp và lái xe về nhà.