Kiếp trước, tôi chỉ là một người bình thường giữa những ngày tận thế, kết quả lại đụng phải Đội trưởng tinh anh của căn cứ. Anh ta thức tỉnh ý thức, hoàn toàn hắc hóa rồi hủy diệt cả Thế giới, tôi cũng c.h.ế.t dưới tay anh.

Kiếp này, để giữ mạng sống, tôi run rẩy tìm đến trước mặt anh ta: “Thật... thật ra em là vợ tương lai của anh. Anh không được bắt nạt em, cũng không được làm tổn thương em.”

Nam chính cụp mắt nhìn tôi, khẽ bật cười chế giễu: “Ồ? Vợ à?”

Ngay giây tiếp theo, gương mặt anh ta ghé sát trước mặt tôi: “Được thôi, vợ. Anh sẽ không bắt nạt em.”

01.

Nói xong, Giang Trúc chăm chú nhìn vào mắt tôi: “Nhưng em phải chứng minh em thật sự là vợ anh.”

Hành động ấy khiến cả người tôi nổi da gà. Tôi luống cuống cúi đầu, nhỏ giọng lắp bắp: “Nhưng ở đây đông người quá... Làm chuyện khác em ngại lắm.”

Giang Trúc khẽ cười, đảo mắt nhìn quanh. Nơi này là khu trung tâm của Căn Cứ Số Một trong thời kỳ tận thế, quả thật rất đông người: “Vậy em theo anh về nhà chứng minh.”

Đi theo sau nam chính, nỗi sợ hãi trong lòng tôi ngày càng lớn. Rõ ràng lần này Giang Trúc chỉ muốn xem rốt cuộc tôi đang giở trò gì. Kiếp trước, tôi và Giang Trúc vốn chẳng gặp nhau mấy lần trong căn cứ.

“Em đi chậm vậy?” Giọng nói của anh kéo tôi trở về thực tại.

Tôi mím môi, vội vàng bước nhanh theo: “Xin lỗi. Trước đây anh luôn đợi em mà.”

Giang Trúc im lặng, bước chân anh ta chậm lại nhưng ngoài miệng vẫn chẳng chịu nhường ai: “Chân em cũng dài đấy chứ. Sao đi bộ chậm thế?”

“Vì tim em có chút vấn đề. Đi nhanh quá cơ thể sẽ rất khó chịu.”

Nghe vậy, Giang Trúc dừng bước, quay đầu nhìn tôi. Quả nhiên thấy gương mặt tôi ửng lên sắc đỏ bệnh trạng, vài sợi tóc ướt đẫm dính bên má, trông đáng thương vô cùng. Ánh mắt Giang Trúc hơi trầm xuống, giọng điệu đầy ẩn ý: “Vậy vợ à, có cần anh bế em không?”

Hơi thở tôi nghẹn lại. Anh ta nói vậy là có ý gì? Rõ ràng không tin tôi là vợ mình, vậy mà vẫn gọi như thế? Đang cảnh cáo tôi sao? Trong lòng dâng lên một tia căng thẳng, tôi cúi đầu, không dám nói thêm, sợ chưa kịp thành công đã mất mạng trước.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một đôi bàn tay lớn luồn xuống dưới đầu gối tôi, Giang Trúc bế ngang người tôi lên: “Ngoan thế không nói gì à? Vậy coi như em đồng ý rồi.”

Cơ thể bất ngờ bị nhấc bổng, tôi giật mình theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh ta. Giang Trúc bật cười: “Đúng là yếu ớt.”

Hành động của anh ta nhìn qua vô cùng mập mờ, nhưng trong lòng tôi chẳng hề có chút vui vẻ nào. Bởi khoảng cách quá gần, tôi nhìn rất rõ cảm xúc trong mắt anh ta, lạnh nhạt, vô tình, thậm chí còn mang theo sự thích thú ác ý như mèo vờn chuột.

Tôi hít sâu một hơi, trái tim dần chìm xuống. Muốn ngăn Thế giới bị hủy diệt, so với việc làm vợ anh ta rồi ngăn anh ta hắc hóa, chi bằng trực tiếp g.i.ế.c anh ta còn an toàn hơn.

02.

Phòng của Giang Trúc chỉ có hai màu đen trắng, đơn điệu đến nhàm chán.

“Giờ em có thể chứng minh mình là vợ anh chưa?” Anh khoanh tay trước n.g.ự.c, rõ ràng vẫn chưa quên chuyện ban nãy.

Tôi nói: “Anh cúi xuống đi.”

Giang Trúc nhướng mày, một lúc sau mới thong thả khom người. Tôi căng thẳng nhắm mắt lại, nhưng bàn tay rất nhanh đã túm lấy cổ áo anh ta, mạnh mẽ hôn lên môi anh ta. Vì động tác quá mạnh, mũi tôi còn đập vào cằm anh ta, vừa hôn vừa đau đến mức nước mắt lưng tròng.

Đồng t.ử anh ta mở to, kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm. Tôi hé mắt nhìn trộm vẻ mặt ấy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lần này chắc anh ta sẽ không tiếp tục làm khó tôi nữa nhỉ?

Quả nhiên, anh ta đứng thẳng người, vành tai đỏ bừng: “Chỉ vậy thôi sao?” Không đợi tôi trả lời, anh ta đã xoay người định đi ra ngoài: “Anh... anh còn nhiệm vụ phải làm. Đợi anh về rồi chúng ta nói tiếp.”

Dáng vẻ ngông nghênh vừa rồi biến mất sạch sẽ. Trong căn phòng yên tĩnh, tôi ngồi rất lâu, trái tim đang đập điên cuồng mới dần bình ổn lại.

Tôi không hề trông mong anh ta thật sự tin mình là vợ tương lai của anh ta. Nhưng tôi cần thân phận này, cần vị trí có thể tiếp cận anh ta ở khoảng cách gần nhất để g.i.ế.c anh ta. Gần quan được ban lộc, nhưng cũng có thể gần quan để hại người.

Rất lâu sau, tôi lặng lẽ đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

03.

Khi Giang Trúc trở về nhà lần nữa, cảm giác hưng phấn do vừa tiêu diệt xác sống mang lại vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống. Thấy anh ta đứng ngẩn người hồi lâu không nói gì, tôi căng thẳng hỏi: “Anh có ăn không?”

Ánh mắt vô thức liếc về phía những món ăn trên bàn. Lúc còn ở trong bếp, tôi từng nghĩ đến chuyện chuốc t.h.u.ố.c nam chính ngay hôm nay.

Lúc này, Giang Trúc đã khôi phục dáng vẻ lười biếng, hờ hững thường ngày. Anh thuận miệng nói: “Anh sợ có độc.”

Tim tôi run lên, sống trong nỗi sợ quá lâu khiến giọng nói cũng trở nên mềm yếu: “Vậy... thôi vậy.”

Nhưng Giang Trúc lại nói: “Nhưng anh lại muốn nếm thử đấy.” Anh ta đi đến bên cạnh tôi, cầm đôi đũa lên, gắp một miếng rau, mỉm cười: “Dù có trúng độc, thì trước khi độc phát tác, anh vẫn kịp g.i.ế.c em.”

Cơ thể tôi cứng đờ, âm thầm may mắn vì mình chưa hành động hấp tấp. Bữa tối ấy cuối cùng cũng trôi qua trong yên ổn, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Đêm đó, vì quá căng thẳng và sợ hãi nên tôi bị sốt nhẹ. Trong cơn mê man, tôi khẽ rên vài tiếng, mơ hồ nhìn thấy nam chính đang đứng trước giường mình. Biểu cảm rất kỳ lạ, giống như thông qua tôi mà nhớ đến ai đó. Chưa kịp suy nghĩ nhiều, tôi lại chìm vào hôn mê.

Chương 1 - Sau Khi Trùng Sinh Thời Mạt Thế, Tôi Luôn Tìm Cách Giết Nam Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia