Lúc tỉnh dậy lần nữa, toàn thân đã sạch sẽ, khô ráo. Giang Trúc thức trắng đêm chăm sóc tôi, quầng thâm dưới mắt đậm đến đáng sợ. Anh ta hung dữ nói: “Tốt nhất em thật sự là vợ anh đi!”
Tôi suýt bật khóc, nhưng giọt nước mắt vừa chực rơi đã bị đầu ngón tay anh ta đón lấy: “Không được khóc.”
Tôi khô khan đáp một tiếng: “Ồ.”
Sau đó cố nén sợ hãi, cứng đầu nói: “Em vốn là vợ tương lai của anh mà!”
Có lẽ Giang Trúc cũng chưa từng gặp ai vì một lời nói dối vô lý mà cố chấp đến mức này. Anh ta im lặng rất lâu, sau đó khẽ cười: “Được thôi, anh cũng muốn xem thử anh và vợ tương lai của mình sẽ sống chung như thế nào.”
04.
Giang Trúc nửa đẩy nửa thuận chấp nhận thân phận của tôi, nhưng trong đó chẳng có bao nhiêu tình cảm thật lòng. Chỉ những lúc thú vui quái dị nổi lên, anh ta mới đột nhiên gọi tôi một tiếng: “Vợ à.”
Thật xấu hổ, cũng thật đáng sợ. May mà Giang Trúc thường xuyên phải ra ngoài làm nhiệm vụ, tôi không cần ngày nào cũng sống trong cảm giác ngượng ngùng và nơm nớp lo sợ.
Hơn nữa, tính cảnh giác của anh ta cực kỳ mạnh, hiện giờ tôi rất khó ra tay g.i.ế.c anh ta. Chỉ có thể chuyên tâm tăng độ hảo cảm của nam chính, ngày nào cũng nấu cơm mang đến cho anh ta, thỉnh thoảng lại tạo vài tiếp xúc cơ thể như có như không nhằm tăng lượng phenethylamine trong não.
Hôm nay, Giang Trúc vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về. Người đồng đội đưa anh ta về nhà có sắc mặt cứng đờ: “À này... Cậu là bạn cùng phòng của anh Giang phải không? Dị năng của anh Giang có hơi mất kiểm soát, cậu nhớ cẩn thận đấy.”
Tôi dè dặt đỡ lấy người đàn ông cao lớn từ tay đối phương. Giang Trúc gần như đã mất ý thức, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng cơ bắp trên cánh tay vẫn cuồn cuộn nổi lên, xung quanh còn lóe ra những tia điện màu tím.
Đóng cửa lại, tôi đưa anh ta vào phòng ngủ. Nam chính nặng đến mức toàn bộ trọng lượng cơ thể đều đè lên người tôi. Tôi bực bội, dùng sức quăng anh ta xuống giường. Không ngờ chẳng biết từ lúc nào, anh ta đã vòng tay ôm lấy eo tôi, kéo cả hai cùng ngã xuống.
Tôi nằm sấp trên người Giang Trúc, liên tục vạch mí mắt anh ta lên kiểm tra. Xác nhận anh ta thật sự đã mất ý thức, không phải cố tình kéo tôi ngã theo, lúc ấy cơn tức mới miễn cưỡng dịu xuống.
Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh ta: “Tỉnh lại đi, mau buông tôi ra.”
Dù đã ngất, sức lực cánh tay của Giang Trúc vẫn rất lớn, siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, không sao vùng ra được. Rất lâu sau, anh ta vẫn không có phản ứng. Tôi nghiến răng, cúi xuống c.ắ.n mạnh lên môi anh ta một cái. Lúc này lực siết quanh eo mới hơi nới lỏng. Hừm, chắc bị tôi c.ắ.n sợ rồi chứ gì?
Tôi đứng dậy, quyết định không bỏ lỡ cơ hội hiếm có này. Khó khăn lắm nam chính mới bị sự hỗn loạn của hai loại Dị năng hành hạ đến bất tỉnh, đây chính là thời cơ tốt nhất để tôi rút d.a.o, thay trời hành đạo.
Tôi tìm thấy một con d.a.o gọt trái cây rồi quay trở lại phòng ngủ. Giang Trúc hôn mê rất sâu, nằm yên trên giường, không hề động đậy.
05.
Trái tim tôi đập điên cuồng vì việc sắp làm, mạnh đến mức như giây tiếp theo sẽ lại phát bệnh tim. Tôi dè dặt bước đến bên giường. Khi hôn mê, Giang Trúc luôn cau mày, gương mặt âm trầm lạnh lẽo, trông chẳng khác nào một tên phản diện độc ác. Chẳng trách kiếp trước lại hủy diệt cả Thế giới.
Hơi thở tôi trở nên gấp gáp, đột ngột giơ tay lên, sắp đ.â.m xuống. Chỉ cần đ.â.m xuống thôi, đ.â.m vào tim anh ta hoặc cắt đứt cổ họng anh ta, kẻ đầu sỏ khiến Thế giới diệt vong sẽ c.h.ế.t ngay tại đây.
Đúng lúc ấy, mắt Giang Trúc hé mở thành một khe nhỏ. Anh ta mơ hồ gọi tôi: “Vợ à...”
Tôi giật mình theo phản xạ, lập tức giấu con d.a.o ra sau lưng. Tim đập dữ dội như muốn vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, chỉ có thể cầu mong vừa rồi anh ta mới tỉnh lại, không nhìn thấy động tác của tôi.
May mắn thay, ông trời dường như đã nghe thấy lời cầu nguyện ấy. Giang Trúc lại kéo tôi vào lòng, theo bản năng cọ cọ vào cổ tôi, sau đó tiếp tục chìm vào hôn mê.
Tôi ngoan ngoãn tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta, đợi rất lâu, chỉ nghe thấy nhịp thở vẫn đều đặn ổn định. Nỗi sợ hãi mãi không chịu rời khỏi lòng tôi, xem ra lần này không thể hành động được rồi. Tôi lặng lẽ giấu con d.a.o gọt hoa quả đi, tạm thời gác lại kế hoạch ám sát này.
Đến khi giơ tay lên, tôi mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, lưỡi d.a.o đã cứa lên cánh tay một vệt m.á.u. May mà vết thương không sâu, m.á.u cũng sắp ngừng chảy.
Tôi dứt khoát nhắm mắt lại, mặc kệ vết thương ấy, không hề nhận ra rằng ngay sau khi tôi nhắm mắt, Giang Trúc đã mở mắt ra.
06.
Sau hai tháng sống chung, tôi phát hiện nam chính chỉ là nhìn có vẻ hung dữ và đáng sợ mà thôi. Một khi thái độ mềm mỏng hơn, thì chính là một tên cuồng yêu!
Mà người cuồng yêu thì rất dễ đối phó.
Tôi ngồi trên đùi anh ta, ôm lấy đầu anh ta, mặc cho anh ta vùi mặt vào hõm cổ mình: “Lần tới anh ra nhiệm vụ, em có thể đi cùng không?”
“Hả?” Giang Trúc hơi mở mắt, ngước nhìn tôi.
Màu mắt anh ta rất trầm, gương mặt không biểu cảm. Thật ra dáng vẻ lạnh tanh nhìn chằm chằm như vậy còn đáng sợ hơn lúc cười cợt trêu chọc tôi nhiều. Tôi lại bị dọa sợ, nhưng nhớ đến thái độ của anh ta mấy ngày gần đây, tôi đành mềm giọng nói: “Em... em không muốn xa anh... Ông xã... Lần trước Dị năng của anh mất kiểm soát, em sợ lắm...”