An Sâm Lâm vừa nhận được hợp đồng đại diện cho một thương hiệu trang sức xa xỉ, chuyện này không thể nói là không gây tiếng vang lớn. Trước đây, những nghệ sĩ chưa có nhiều tác phẩm nhưng lại sở hữu hợp đồng đại diện cao cấp hay nhà sản xuất lớn thường dễ bị nghi ngờ hoặc gán cho các tin đồn thất thiệt.
Mọi người đều biết An Sâm Lâm gần như làm việc quanh năm không nghỉ, nhất cử nhất động đều lên hot search, nên khả năng có người chống lưng thông qua bạn đời gần như bị loại bỏ ngay tức khắc. Thế là hướng bàn luận nhanh ch.óng chuyển sang việc đào background.
Kết quả tra xong, ai nấy đều ngơ ngác. Gia đình An Sâm Lâm trong sạch đến mức không thể trong sạch hơn, chỉ là một gia đình bình thường. Lướt qua một vòng bình luận:
Nhắc đến quý nhân, trong đầu An Sâm Lâm thoáng hiện lên hình bóng Ân Hành. Nhưng nghĩ lại, Ân Hành chỉ là quản lý cấp cao của một tập đoàn trang sức quốc tế, nên cậu nhanh ch.óng gạt ý nghĩ đó đi. Cuối cùng chỉ có thể tự kết luận rằng mình gặp may, đúng kiểu mèo mù vớ cá rán.
Fan thì vui như mở hội:
"Nhà tôi chỉ có việc làm ăn nhỏ, không xứng với anh ấy."
"Lúc trước nhà tôi mở công ty đồ ăn vặt, biết thế đã mời nam thần làm đại diện sớm hơn."
"Hai người nằm mơ đi. Nhà tôi sản xuất đồ điện gia dụng, từng định mời nam thần rồi. Nhưng người ta đi theo tuyến cao cấp, tụi tôi chẳng với tới đâu. Thôi ngủ sớm đi!"
"Lỡ sau này công ty nhà tôi lên sàn thì sao? Đến lúc đó cưới chồng tôi luôn, bước lên đỉnh cao cuộc đời cho các người tức c.h.ế.t!"
Đám fan nhà giàu náo nhiệt vô cùng.
Sự nghiệp thuận buồm xuôi gió bấy nhiêu, cậu càng dốc sức cho bộ phim truyền hình đang quay. Bộ phim có tên Không Muốn Làm Thám T.ử Thì Đừng Làm.
Đây là phim theo từng vụ án, An Sâm Lâm là nhân vật trung tâm. Mỗi vụ án sẽ có dàn diễn viên khách mời khác nhau, còn lại phần lớn là diễn viên mới hoặc khách mời.
Nhân vật được xây dựng rất đầy đặn nên cậu không phải tốn quá nhiều công tạo hình. Vì là phim hiện đại, kinh phí dồi dào, chế độ đãi ngộ cũng rất tốt, đoàn phim còn thuê hẳn một căn phòng khách sạn cao cấp cho cậu.
Điểm khó duy nhất là thoại quá nhiều. An Sâm Lâm học đến mức hoa cả mắt.
Lần này cậu đang ở khách sạn tại Quảng Châu, vừa thu dọn đồ đạc sau buổi quay tối mệt mỏi mà vẫn chưa thuộc nổi một đoạn thoại dài. Đúng lúc đó, cửa phòng vang lên tiếng gõ nhịp nhàng.
An Sâm Lâm hé cửa nhìn ra. Là nhân viên khách sạn.
"Chào buổi tối. Xin hỏi ngài có cần dịch vụ mở giường buổi tối không ạ?"
An Sâm Lâm lịch sự đáp: "Không cần, cám ơn."
Nhân viên cúi đầu rồi rời đi. Đến lúc ấy cậu mới phát hiện trời đã tối từ lúc nào, không ngờ mình đã học lời thoại lâu như vậy.
An Sâm Lâm lắc đầu, cầm điện thoại lên. Trên màn hình có rất nhiều tin nhắn chưa trả lời. Ở đầu danh sách là mấy tin nhắn của Ân Hành, trong đó còn có một tấm ảnh.
Đó chính là khách sạn cậu đang ở nhưng được chụp từ một góc nhìn khác. Ân Hành đang ở ngay tại Quảng Châu.
An Sâm Lâm lập tức nhắn lại: "Anh cũng ở đây sao?"
Ân Hành: "Weibo nói cậu đến Quảng Châu, tôi cũng ở khách sạn này."
An Sâm Lâm: "Anh cũng ở khách sạn này?"
Ân Hành: "Ừ. Tôi đến đây được mấy ngày rồi."
An Sâm Lâm bật cười: "Tôi thì vừa mới đến."
Ân Hành: "Đến làm gì thế? Tôi nhắn cho cậu mấy tin mà không thấy trả lời."
An Sâm Lâm thở dài: "Đang học lời thoại."
Ân Hành nghiêm túc nói: "Công việc thì làm mãi không hết, nhớ nghỉ ngơi sớm."
An Sâm Lâm bất đắc dĩ đáp: "Nhưng ngày mai tôi lại phải quay đoạn tình cảm khó nhất."
Ân Hành suy nghĩ rồi nói: "Cứ giam mình trong phòng cũng không giải quyết được gì. Nếu tài liệu tài phiệt có thể giúp cậu tập thoại..."
An Sâm Lâm bật cười: "Thôi khỏi đi. Cảnh đôi diễn của tôi là với diễn viên nữ."
Ân Hành suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy tôi không cần đọc lời thoại. Tôi chỉ đứng đó để cậu có điểm nhìn là được."
An Sâm Lâm lúc này đúng là "có bệnh vái tứ phương", thấy đề nghị cũng lý nên gật đầu: "Được đấy. Phòng tôi là XXXX."
Chẳng bao lâu sau, Ân Hành đã tới. An Sâm Lâm ở phòng suite, diện tích khá rộng. Vì phải ở dài ngày nên trong phòng còn đặt cả máy chạy bộ để cậu giữ dáng. Khi Ân Hành đến, An Sâm Lâm vừa bước xuống khỏi máy chạy bộ, vừa mở cửa vừa cầm tập kịch bản.
Ân Hành rút luôn quyển kịch bản khỏi tay cậu: "Cậu còn nhìn nữa là dính thâm quầng vào người tôi đấy."
An Sâm Lâm gãi đầu, cười ngượng: "Tôi áp lực quá."
Ân Hành cúi xuống xem thử: "Để tôi xem cậu đang học đoạn gì."
Anh tiện tay lật vài trang. Đập vào mắt là một đoạn mô tả:
Ân Hành: "..."
An Sâm Lâm bật cười: "Cảnh tình cảm đấy."
Hạ Quý chính là nhân vật cảnh sát mà An Sâm Lâm thủ vai, còn Mộc Sở Vũ là nữ chính. Ân Hành trầm ngâm một lúc rồi nói: "Hay là tôi khỏi đọc lời thoại."
An Sâm Lâm lắc đầu: "Vẫn phải đọc chứ. Nếu anh không muốn thì..."
"Muốn." Ân Hành cắt ngang ngay.
Mười phút sau.
An Sâm Lâm cau mày, nhập vai đọc lớn thoại: "Tại sao em cứ luôn tìm đến tôi?"
Ân Hành cầm kịch bản, giọng điệu đều đều: "Vì em có đơn."
An Sâm Lâm nhìn thẳng vào anh: "Đừng lãng phí thời gian với một người đàn ông nhàm chán như Hạ Quý. Mộc Sở Vũ, đồng đội của Hạ Quý, Mộc Sở Vũ còn trẻ hơn anh rất nhiều, cũng là sinh viên đại học. Tuy Hạ Quý lớn tuổi hơn..."
Ân Hành bình thản đọc: "Tuổi tác không phải vấn đề."
An Sâm Lâm thuận miệng đáp: "Đúng vậy."
Ân Hành tiếp tục: "Hay là anh sợ?"
An Sâm Lâm né tránh ánh mắt anh, đọc tiếp: "Muộn rồi, để tôi đưa em về."
Theo kịch bản, Ân Hành bước lên một bước. Anh tiến lại gần An Sâm Lâm, giọng trầm thấp: "Em yêu anh. Thật sự rất yêu anh. Tại sao anh không chịu hiểu?"
Không hiểu vì sao, tim An Sâm Lâm bỗng hụt đi một nhịp. Câu thoại mà cậu học mãi không thuộc lúc này, giờ lại tự nhiên thốt ra: "Mộc Sở Vũ, đừng biến tình cảm thành gánh nặng. Đối với tôi, em còn quan trọng hơn cả người yêu."
Ân Hành bình tĩnh đọc câu tiếp theo: "Anh quá đáng lắm."
An Sâm Lâm hoàn toàn nhập vai, theo bản năng đưa tay xoa nhẹ đầu anh: "Thật đấy."
Ân Hành cúi đầu nhìn xuống kịch bản rồi đọc nốt câu cuối: "Em không tin."
An Sâm Lâm không nhịn được bật cười. Ân Hành lật sang trang sau: "Hết rồi."
An Sâm Lâm ôm mặt, cười đến mức cong cả người. Ân Hành nhìn cậu: "Cười được thế này chứng tỏ hiệu quả cũng không tệ."
An Sâm Lâm ngồi thẳng dậy, thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng vượt qua được đoạn này. Cảm tạ trời đất!"
Ân Hành uống cạn ngụm nước trong ly rồi hỏi: "Muốn tập lại lần nữa không?"
An Sâm Lâm gật đầu ngay: "Muốn!"
Mấy ngày sau, An Sâm Lâm mới chợt nhận ra Ân Hành đúng là một "Lôi Phong sống", thời gian qua luôn kiên nhẫn làm bạn diễn bất đắc dĩ cho cậu. Cậu không nhịn được gọi video cho người bạn thân nhiều chuyện. Ôn Thiếu Phàm nghe xong mọi chuyện, lập tức kết luận: "Cậu ta thích cậu!"
An Sâm Lâm lắc đầu: "Không thể nào."
Ôn Thiếu Phàm chống cằm: "Làm gì có người tốt đến mức nửa đêm còn ngồi cùng cậu tập kịch bản?"
An Sâm Lâm ôm chân phản bác: "Anh ấy chỉ coi tôi là bạn bình thường thôi. Tôi đói bọn tôi còn ngủ chung giường nữa kìa."
Ôn Thiếu Phàm trợn tròn mắt: "Ngủ chung thì khác gì tỏ tình nữa. Theo tôi thấy cậu cũng thích người ta. Hay là cứ mạnh dạn nhào tới luôn đi?"
An Sâm Lâm lập tức xua tay: "Thôi đi. Người ta là trai thẳng, tôi làm vậy chỉ thêm xấu hổ."
Cậu quả thật cảm nhận được thiện ý của Ân Hành, nhưng rốt cuộc đó là tình bạn hay tình yêu, An Sâm Lâm vẫn chưa dám khẳng định. Ôn Thiếu Phàm thở dài: "Đáng đời cậu độc thân."
An Sâm Lâm lập tức chuyển chủ đề: "Thế còn cậu? Hòa thuận với chồng chưa?"
Ôn Thiếu Phàm hừ lạnh: "Mặc kệ anh ta. Lại tái phát bệnh cũ như ch.ó dại ấy. Tôi dẫn con sang Tokyo Disneyland chơi, tiện du lịch vòng quanh luôn."
An Sâm Lâm cười: "Khi nào về nước thì tìm tới nhé. Tôi đưa tới Thượng Hải Disneyland. Trạm quay tiếp theo của tôi chính là Thượng Hải."
Ôn Thiếu Phàm vui vẻ đáp: "Được thôi. Đến lúc đó tôi liên lạc với cậu, lại làm phiền cậu."
An Sâm Lâm lắc đầu: "Cậu chịu đến múc cơm còn không kịp."
Ôn Thiếu Phàm bỗng cười đầy ẩn ý: "Nhớ gọi cả anh chàng kia nữa nhé. Để tôi xem thử giúp cậu một tay."
An Sâm Lâm vẫn luôn nghi ngờ xu hướng tính d.ụ.c của Ân Hành, nhưng cậu không dám chắc. Trước đây, cậu cũng từng rung động với một người đàn ông, kết quả đối phương chỉ đơn giản là tính tình dịu dàng, thực chất là thẳng. Cú hụt hẫng đó khiến An Sâm Lâm buồn suốt một thời gian. Từ đó về sau cậu luôn đặc biệt cẩn trọng trong chuyện tình cảm.
An Sâm Lâm chỉ đáp: "Chưa chắc anh ấy có mặt ở Thượng Hải đâu. Để xem có cơ hội hay không đã."