An Sâm Lâm hôm sau quả nhiên bùng nổ phong độ. Đạo diễn phấn khích đến mức không giấu nổi sự vui mừng.

"Qua ngay lần đầu! Cậu đúng là quá xuất sắc."

An Sâm Lâm khiêm tốn đáp: "Chỉ là gặp may thôi. Nếu mấy cảnh sau tôi diễn không tốt thì mong đạo diễn thông cảm."

Đạo diễn cười nói: "Cảm xúc lẫn lời thoại của cậu đều rất chuẩn. Bảo sao nhiều người tranh nhau muốn mời cậu."

An Sâm Lâm mỉm cười: "Dễ nói, dễ nói."

Vì trạng thái của An Sâm Lâm rất tốt, đạo diễn lại chịu chỉ dạy, còn cậu thì chịu khó học hỏi, nên đến khi kết thúc buổi quay hôm nay, đạo diễn vẫn còn chưa đã ghiền. An Sâm Lâm dụi đôi mắt đã hơi đỏ lên:

"Đạo diễn, mai gặp."

Nữ chính Lưu Ân Ân nhập vai khá chậm. Vì phải nhìn cô quá lâu để diễn cảnh đối mặt, mắt An Sâm Lâm cũng mỏi nhừ. Đạo diễn dặn:

"Ngày mai quay tiếp cảnh này. Tối về nhớ nhỏ t.h.u.ố.c mắt đi."

Trên đường cùng An Sâm Lâm trở về khách sạn, Lưu Ân Ân áy náy nói: "Hôm nay tôi không được khỏe lắm, làm anh phải quay đi quay lại với tôi nhiều lần."

An Sâm Lâm cười xua tay: "Không sao đâu. Hồi trước tôi còn NG nhiều hơn cô."

Lưu Ân Ân ngượng ngùng: "Hay để tôi mời anh bữa khuya nhé, coi như cảm ơn vì anh luôn kiên nhẫn với tôi."

Đúng lúc An Sâm Lâm cũng thấy hơi đói: "Cô ăn ít thế này sao có thể để cô trả tiền được. Để tôi mời. Gần đây có một quán Quảng Đông mới mở, nghe nói khá ngon."

Lưu Ân Ân gật đầu: "Tôi biết, là chi nhánh mới của một quán lâu đời."

"Đi thôi."

Hai người cùng đi tìm đồ ăn. Lưu Ân Ân quay sang nói với trợ lý: "Tôi tự lái xe, cô về trước đi."

An Sâm Lâm giật mình: "Cô tự lái á?"

Lưu Ân Ân chớp mắt: "Tôi mới lấy bằng lái."

Nghe vậy, da đầu An Sâm Lâm hơi tê dại. Lưu Ân Ân bĩu môi:

"Anh không tin tôi sao? Đường trong thành phố chạy chậm lắm."

Dù sao cũng là đồng nghiệp, An Sâm Lâm theo phản xạ liền dỗ dành: "Được rồi, tôi biết. Chỉ là hơi bất ngờ thôi. Không sao, cô cứ lái đi."

Kỹ thuật lái xe của Lưu Ân Ân quả thực... không dám khen. May mà đã tối, không phải giờ cao điểm. Chiếc xe lảo đảo một hồi cuối cùng cũng đến nơi an toàn.

Quán ăn Quảng Đông này giá cả không quá đắt, nằm trong một khách sạn hạng sang khác. Xe vừa xuống tầng hầm gửi xe, xung quanh đã toàn siêu xe đắt tiền.

Lưu Ân Ân hứng khởi nói: "Nghe nói hộp đêm của khách sạn này nổi tiếng lắm."

Không khí dưới tầng hầm hơi ngột ngạt. An Sâm Lâm đáp: "Đã chín giờ rồi. Ăn xong thì về thôi."

Lưu Ân Ân tiếc nuối: "Anh không muốn đi chơi à?"

An Sâm Lâm cười: "Thức khuya sẽ có quầng thâm mắt. Cẩn thận mai lại bị đạo diễn mắng."

Nhớ tới việc mình vừa bị đạo diễn chỉnh mấy lần, Lưu Ân Ân lập tức xìu xuống. An Sâm Lâm thuận miệng nói:

"Đợi quay xong ở Quảng Châu, tôi mời cả đoàn phim đến đây chơi."

Đây là lần đầu tiên An Sâm Lâm thực sự đảm nhận một vai diễn quan trọng trong một bộ phim, có ý nghĩa đặc biệt với cậu. Nghĩ mọi người được gặp nhau cũng là có duyên nên cậu muốn tổ chức một buổi tụ họp.

Lưu Ân Ân cười tươi: "Thế thì tôi nhớ kỹ đấy nhé. Không được nuốt lời đâu."

An Sâm Lâm mỉm cười, đưa tay bấm thang máy.

Đã quá chín giờ, nhà hàng gần đến giờ đóng cửa. Thấy hai người bước vào, nhân viên phục vụ còn hơi bất ngờ.

"Xin hỏi mấy vị ạ?"

"Hai người. Cho chúng tôi một phòng riêng."

Lưu Ân Ân kéo tay An Sâm Lâm: "Hay ngồi ngoài sảnh đi, đông vui hơn."

An Sâm Lâm gật đầu: "Cũng được."

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một giọng nam trầm thấp: "Ba người. Phòng riêng số 888."

Ngay sau đó, một giọng khác đáp: "Vâng, đại ca."

Rồi giọng nói trầm thấp kia lại cất lên: "Ngồi ngoài sảnh."

An Sâm Lâm khẽ "hứm" một tiếng rồi quay đầu lại. Phía sau họ là Ân Hành dẫn theo hai đàn em mặc vest.

Có Lưu Ân Ân ở đây nên An Sâm Lâm cố nhịn không chào hỏi, chỉ khẽ gật đầu xem như chào. Ân Hành liếc nhìn Lưu Ân Ân một cái rồi không nói gì.

Một nửa khu vực nhà hàng đã bắt đầu được dọn dẹp, phần còn lại vẫn khá rộng rãi. Quản lý sắp xếp hai nhóm khách ngồi hai bên lối đi, vừa giữ được khoảng cách, vừa đảm bảo sự riêng tư.

An Sâm Lâm hơi thắc mắc, không hiểu sao Ân Hành cũng ăn tối muộn như vậy. Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, tiện tay cầm thực đơn lên xem.

Lưu Ân Ân gọi hai món rồi đưa thực đơn sang: "Anh xem muốn ăn gì nữa."

An Sâm Lâm thu hồi suy nghĩ, gọi thêm vài món đặc trưng và ít hải sản. Sát giờ đóng cửa mà vẫn có một đơn lớn, quản lý vui vẻ cầm thực đơn rời đi.

Lưu Ân Ân bỗng hạ thấp giọng, thần thần bí bí nói: "Này, anh nhìn người đàn ông ngồi phía sau tôi đi."

An Sâm Lâm nghiêng người nhìn qua vai cô, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Ân Hành. Hai người nhìn nhau thoáng chốc.

"Có chuyện gì sao?"

Lưu Ân Ân thì thầm: "Đó là ông chủ của Tập đoàn Lam Diệu đấy. Không ngờ lại gặp ở đây."

An Sâm Lâm ngơ ngác: "Thì sao? Anh ấy nổi tiếng lắm à?"

Lưu Ân Ân gật đầu: "Có lần tôi tham dự tiệc tối từng gặp anh ấy. Một người chị trong giới nói với tôi rằng anh ấy đầu tư cực kỳ hào phóng. Nếu anh ấy chịu rót vốn cho một bộ phim của tôi, thì coi như sự nghiệp sẽ lên như diều gặp gió."

An Sâm Lâm nhớ lại dáng vẻ của Ân Hành khi mới gặp, trông chẳng khác nào một ông chủ thầu công trình: "Chắc là tin đồn thổi quá lên thôi."

Lưu Ân Ân không phục: "Tin đồn gì chứ. Tổng giám đốc Cao Chí của KIDA đủ tiêu chuẩn cao, giàu, đẹp trai rồi chứ? Vậy mà anh ấy còn là khách hàng lớn của người đó."

Quản lý mang nước trái cây lên. An Sâm Lâm lắc nhẹ ly nước: "KIDA chẳng phải chuyên đi tìm người giàu để đầu tư sao? Cũng bình thường mà."

Trong lòng cậu nghĩ, Ân Hành chắc chỉ là người đại diện của trụ sở chính. Chuyện nội bộ của công ty người ta thì không cần thiết phải kể cho Lưu Ân Ân.

Lưu Ân Ân nhỏ giọng: "Không tin thì thôi. Người như Cao Chí lạnh lùng thế mà đứng trước mặt anh ấy cũng rất khách sáo."

An Sâm Lâm bật cười: "Cô không phải đang ghen tị đấy chứ?"

"Ừ." Cô thản nhiên gật đầu. "Đàn ông chất lượng cao như vậy, đương nhiên tôi ghen tị."

Lưu Ân Ân tiếc nuối: "Biết thế lúc nãy tôi chụp một tấm ảnh rồi. Này, anh nói xem có nên qua chào hỏi không?"

An Sâm Lâm ngang nhiên liếc nhìn Ân Hành. Đúng lúc ấy, Ân Hành cũng nhìn sang rồi khẽ mỉm cười.

An Sâm Lâm đáp: "Cứ đi đi. Trông anh ấy khá dễ gần mà. Giàu thế mà vẫn chịu ngồi ăn ở quán thế này cùng mọi người."

Đối với người bình thường, nhà hàng này không tính là sang trọng. Nhưng với minh tinh, nó chẳng khác gì một quán ăn khuya. Hơn nữa Ân Hành đúng là từng cùng cậu ăn quán ven đường rồi, nên trong mắt An Sâm Lâm, hào quang của đối phương đã vỡ sạch.

Nghe vậy, Lưu Ân Ân lại chần chừ: "Cũng đúng nhỉ... Một đại gia như thế sao lại đến quán bình thường ăn cơm?"

Cuối cùng cô vẫn không đi. Dù sao nếu đối phương chỉ là một ông chủ bình thường, một tiểu hoa đang nổi như cô chủ động chạy tới bắt chuyện thì cũng quá mất giá. Hai người lại tiếp tục tám chuyện trong giới giải trí.

Vừa bước ra khỏi bãi đỗ xe, một tia đèn flash chợt lóe lên. An Sâm Lâm theo phản xạ đưa tay che mặt. Đám paparazzi chẳng những không dừng lại mà còn ngang nhiên chụp thêm mấy tấm, sau đó lên xe nghênh ngang rời đi.

Lưu Ân Ân c.ắ.n môi: "Hình như tôi gây rắc rối rồi."

An Sâm Lâm cũng không ngờ chỉ đi ăn khuya mà lại thành chuyện. Sáng hôm sau, khắp các mặt báo đều là tin đồn giữa An Sâm Lâm và Lưu Ân Ân. Nào là hai người "phim giả tình thật", "tình cảm nồng nhiệt", "cùng nhau rời khách sạn"...

An Sâm Lâm tình cờ gặp Ân Hành ở hành lang tầng VIP của khách sạn.

Ân Hành nhìn cậu: "Hai ngày nay cậu nổi lắm."

An Sâm Lâm thở dài: "Anh cũng định mắng tôi à?"

Ân Hành nhướng mày: "Sao? Có người mắng cậu rồi?"

An Sâm Lâm ủ rũ: "Người đại diện mắng xong, đến lượt đạo diễn."

Chương 16 - Sau Khi Trúng Số, Tôi Và Người Trong Lòng Tiến Vào Giới Giải Trí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia