Nhìn dáng vẻ có chút căng thẳng của Thành Úc, tôi lại cảm thấy buồn cười. Đám bạn đó của cậu ấy vốn dĩ từ trước đến nay chưa từng xem trọng tôi, luôn coi thường tôi, tôi cũng đã quen rồi. Thuở ban đầu khi ở bên Thành Úc, có thể coi như là đối đầu với cả thế giới.

Tôi lặng lẽ rút bàn tay đang nằm trong lòng bàn tay Thành Úc ra, xoay người lại, không nhìn cậu ấy nữa.

"Anh tức giận à?" Thành Úc nghi ngờ, giữ lấy vai không cho tôi xoay người, lại cứng rắn muốn nắm lấy tay tôi, "Cậu ấy chỉ nói đùa thôi, anh biết bọn em chơi với nhau đều quậy phá như thế mà, không phải cố ý nhắm vào anh đâu."

Bây giờ đầu óc tôi quay mòng mòng, thực sự chẳng còn chút sức lực nào để chơi trò chơi này với cậu ấy, "Không tức giận, anh chỉ hơi mệt thôi."

Thành Úc cúi đầu, nghiêm túc quan sát tôi, hình như đang muốn phân biệt xem tôi có thật sự tức giận hay không, "Vậy được rồi, anh nghỉ ngơi đi." Thành Úc trút được gánh nặng, cúi xuống hôn lên trán tôi rồi bước ra khỏi phòng bệnh.

Nước mắt tôi ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại đã không thể kìm nén được nữa mà trào ra khỏi khóe mắt.

Thành Úc trước đây là một người rất tinh tế. Những năm đầu đời tôi tự mình gây dựng cơ nghiệp, lăn lộn nơi công sở mới leo lên được vị trí lúc bấy giờ.

Bên ngoài vẻ đẹp đẽ tươi sáng ấy là những lần nuốt đắng nuốt cay vào trong. Nhưng lại có một người luôn có thể nhìn ra nụ cười gượng gạo của tôi, nhìn ra sự yếu đuối mà tôi cố gắng che giấu. Rồi lặng lẽ trao tôi sự an ủi, cho tôi đặc quyền không cần phải làm một người trưởng thành.

Thật ra tôi chưa từng thích đàn ông, nhưng Thành Úc lại đối xử với tôi quá tốt, tốt đến mức tôi vẫn không kìm được mà ỷ lại vào sự dịu dàng và tình yêu cậu ấy dành cho mình.

Chỉ là, tôi chưa từng nghĩ rằng, điều này cũng có thời hạn.

7.

"Sao thế ông anh, trông tàn đời vậy?" Túng Hải vừa từ nước ngoài về, việc đầu tiên làm là hẹn Thành Úc ra ngoài, mở một hóa đơn bằng cả năm doanh thu của quán bar.

Thành Úc xua xua tay, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an nhưng lại không nói rõ được vì sao.

Túng Hải thấy dáng vẻ đó của cậu liền đảo mắt một vòng, "Không lẽ cậu vẫn còn tơ tưởng đến ông già đó đấy chứ? Sao đây, anh ta lại kiểm tra lịch trình của cậu à?"

Thành Úc nghe xong không kìm được mở điện thoại ra xem, không có bất kỳ tin nhắn nào. Cậu nhớ lại lần trước khi đến quán bar, hiếm hoi lắm mới nhận được cuộc gọi của Nguyên Duy hỏi khi nào về nhà.

Những người xung quanh hỏi là ai. Cậu quăng điện thoại sang một bên, cười nhạo bảo: "Còn ai vào đây nữa, giờ cũng biết kiểm tra lịch trình của tôi rồi cơ đấy, thật buồn cười, tưởng là vợ tôi chắc?"

Lúc đó cậu nói xong lập tức gây ra một trận cười rộ lên. Thế nhưng Thành Úc lúc này lại vô thức hy vọng nhận được một cuộc gọi như thế nữa.

Thật ra, không chỉ cuộc gọi, mà ngay cả tin nhắn cậu cũng đã rất lâu không nhận được rồi. Đến khi Thành Úc phản ứng lại thì cậu và Nguyên Duy đã gần hai tuần không liên lạc.

Túng Hải chẹp miệng một tiếng, giật lấy điện thoại cậu quăng đi: "Đừng tơ tưởng nữa, chẳng giống cậu chút nào cả. Đến đây, anh đây tìm cho cậu mấy đứa nhóc xinh đẹp để nhắm rượu! Hahaha."

Thành Úc nghe tiếng "anh" này trong lòng cảm thấy không dễ chịu, nhưng lại bị câu "chẳng giống cậu" kích thích lòng hiếu thắng. Trước đây đâu phải chưa từng như vậy, lát nữa về nhà một chuyến là được chứ gì, Nguyên Duy chắc chắn đang ở nhà đợi cậu thôi.

Thành Úc tự thuyết phục bản thân, cầm lấy ly rượu ốc một hơi cạn sạch, lấy lại dáng vẻ làm chủ cuộc chơi thường ngày.

"Chà, người đang nhảy đầm kia bốc lửa thật, cái eo trắng thế, lại còn nhỏ nhắn nữa, chẹp chẹp!" Túng Hải bên cạnh vừa nhìn ra xa vừa cảm thán.

Thành Úc nương theo tầm mắt đó nhìn sang. Chỉ thấy giữa sàn nhảy, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang uyển chuyển chuyển động theo điệu nhạc, biên độ động tác không lớn nhưng lại toát lên vẻ lười biếng và quyến rũ đến kỳ lạ.

Túng Hải rõ ràng đã nhìn đến ngẩn ngơ, nhưng vẫn không quên giễu cợt Thành Úc, "Muốn chơi đàn ông thì phải chơi loại này chứ? Như cái người ở nhà cậu, quăng ra đường chắc cũng chẳng ai thèm nhặt đâu."

Thành Úc nghe câu này thì không vui lắm, nhưng lúc này ánh mắt cậu ấy cũng bị người trên sàn nhảy thu hút, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý Túng Hải.

Chỉ thấy người đó… Trông quen quen.

Thành Úc nuốt một ngụm rượu lớn, vừa định thu hồi ánh mắt thì người nọ lại vừa vặn thực hiện một động tác lắc eo xoay người.

Theo đoạn eo thon gọn ấy xông vào tầm mắt là một hình xăm mờ mịt - hoa hồng đen. Một nửa quấn quanh eo, một nửa ẩn gập dưới cạp quần. Khiến người ta không khỏi tưởng tượng viển vông.

Thành Úc lập tức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, đập mạnh ly rượu trong tay xuống bàn. Bắt đầu bước về phía người đó.

8.

"Thành Úc cậu làm gì đấy?" Túng Hải giữ cậu lại, khó hiểu nhìn Thành Úc đang sa sầm sắc mặt, "Này, cậu đừng có xen vào, loại siêu phẩm thế này thường là có chủ rồi, cậu cẩn thận không ăn đòn đấy." Tuy Túng Hải chơi bời không kiêng nể nhưng cậu có một nguyên tắc là không đụng vào những mối quan hệ không sạch sẽ. Cả hai bên cùng đơn thân thì chơi tới bến. Nhưng hiện tại Thành Úc rõ ràng rất bất thường, đặc biệt là sau khi nghe câu "có chủ", sắc mặt lại càng đen đến đáng sợ.