Túng Hải không giữ nổi cậu, đành phải bấm bụng đi theo tìm người nọ.
"Ê!" Túng Hải nhìn Thành Úc nắm lấy tay người ta như vậy mà chẳng nói chẳng rằng, trong lòng không kìm được mà thầm oán trách. Bây giờ lại thịnh hành kiểu bắt chuyện thế này sao? Như một thằng ngốc vậy, Túng Hải cũng thấy xấu hổ thay.
Tuy nhiên nhìn gương mặt người đàn ông kia quay lại, cậu vẫn bị chấn động. Nói thế nào nhỉ. Có thể nhìn ra không phải là một chàng trai trẻ hay thịt tươi nhỏ. Nhưng không hiểu sao, ánh mắt ấy, nụ cười ấy lại quyến rũ đến thế, khi cười lên lại càng giống như một xoáy nước có thể cuốn người ta vào trong.
Mặc dù Túng Hải những năm qua ở nước ngoài đã nhìn thấy không ít mỹ nhân, nhưng lúc này cậu vẫn không kìm được mà cảm thán, người này quả thực không tầm thường.
Người đàn ông nhẹ nhướng mày, ánh mắt lướt qua hai người Túng Hải: "Hai người là...?"
Túng Hải lúc này đầu to như tổ ong, không phải chứ ông anh, cậu nói gì đi chứ, không phải muốn gặp gỡ bất ngờ sao, câm thì gặp kiểu gì?
Thế nhưng Thành Úc lúc này đôi mắt dán c.h.ặ.t vào đối phương, như muốn thiêu rụi người ta đến nơi.
Túng Hải nhìn dáng vẻ mất giá đó của cậu thực sự cảm thấy mất mặt, đành phải bấm bụng lên tiếng, "Trai đẹp, anh còn độc thân không? Có thể cho xin phương thức liên lạc được không?"
Người đàn ông mỉm cười nhẹ: "Độc thân sao...? Đúng vậy, tôi độc thân."
Túng Hải cảm nhận được sau khi anh ấy nói ra hai từ "độc thân", Thành Úc bên cạnh sắp nổ tung tới nơi. Sao lại gấp gáp đến nông nỗi này? Túng Hải càng thêm khó hiểu.
"Tuy nhiên phương thức liên lạc thì... e là không tiện lắm."
Túng Hải thấy người ta đã từ chối như vậy liền vội vàng kéo người đi, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất cho xong. Thế nhưng kéo thế nào Thành Úc cũng không nhúc nhích, người đàn ông đó đã đi xa rồi mà cậu vẫn chôn chân tại chỗ. Túng Hải thực sự muốn g.i.ế.c người đến nơi.
Kết quả giây tiếp theo, Thành Úc đột nhiên như bừng tỉnh, điên cuồng lao ra bên ngoài. Túng Hải tưởng cậu chịu kích thích gì, đuổi theo mắng cho cậu một trận tơi bời.
Thành Úc lúc này mới muộn màng nhận ra bên cạnh còn có người, tự giễu cười một tiếng, "Cậu có biết đó là ai không?"
"Mẹ nó đó là vợ tôi đấy!"
9.
Thành Úc điêu đứng trở về nhà, nhìn thấy người nằm trên giường, hòn đá trong lòng mới chịu rơi xuống một nửa. Ngay giây tiếp theo, cậu ta như phát điên vén chăn ra, hếch áo ngủ của tôi lên. Nhìn thấy hình xăm giống hệt ở eo, cậu ta mới chịu thừa nhận mình không phải đang nằm mơ.
Thành Úc đột nhiên run b.ắ.n người, ngẩng đầu lên thì phát hiện tôi đang nằm nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, "Anh, anh..."
Thành Úc có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lời đến khóe môi lại đột nhiên không dám cất lời.
"Buổi tối anh có ở nhà không?" Thành Úc đổi cách hỏi, từng câu từng chữ đều phảng phất sự cẩn trọng.
Tôi kéo áo ngủ xuống, lại đắp chăn lên, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra rồi xoay người tiếp tục ngủ.
Thành Úc sốt sắng đè lên người tôi, "Anh, anh nói cho em biết có được không? Buổi tối anh đi đâu, hả?" Chỉ cần nghĩ đến những gì mắt thấy tai nghe buổi tối, Thành Úc liền cảm thấy trái tim như thủng một lỗ hổng lớn.
Tôi bình thản nhìn Thành Úc trước mặt, trong ánh mắt sốt sắng của cậu ta thoáng ẩn hiện một nỗi sợ hãi. Đột nhiên tôi thấy thật buồn cười, "Thành Úc, cậu muốn nghe câu trả lời nào?"
"Tôi vẫn luôn ở nhà làm chim trĩ trong l.ồ.ng của cậu, hay là..."
"Cậu muốn tôi thừa nhận, người mà cậu nhìn thấy ở quán bar tối nay chính là tôi?" Tôi nở một nụ cười quen thuộc, giống hệt với nụ cười mà Thành Úc nhìn thấy ở quán bar tối nay.
Gương mặt Thành Úc tái nhợt, ngẩn ngơ tại chỗ, "Không phải, không phải đâu, đó không phải là anh."
"Anh ơi, anh là của em mà..." Thành Úc đột nhiên nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy tôi, hận không thể khảm tôi vào sâu trong m.á.u thịt của cậu ta.
Tôi cũng đáp lại bằng một cái ôm. Thành Úc mỉm cười, tự tin khẳng định: "Anh ơi, quả nhiên anh vẫn còn yêu em."
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại ghé vào tai cậu ta nhẹ nhàng cất lời, "Tôi không cần cậu nữa. Chúng ta chia tay đi."
10.
Tình yêu khiến người ta nguyện ý vẽ đường cho hươu chạy, tự giam mình trong ngục tối. Nhưng khi tình yêu không còn, người ta sẽ chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Tôi dọn ra khỏi căn nhà đã gắn bó suốt bảy năm. Ngày tôi dọn hành lý, Thành Úc đứng ngay bên cạnh nhìn tôi. Hay đúng hơn là trố mắt nhìn tôi chằm chằm.
"Thành Úc."
Cậu ta đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt ngập tràn khao khát nhìn tôi.
"Tránh đường một chút được không? Cậu đang chắn lối anh lấy đồ đấy."
Nghe xong, Thành Úc đột nhiên phát điên đá văng toàn bộ đồ đạc của tôi xuống sàn, "Nguyên Duy, anh đang diễn kịch đúng không?"
Cậu ta kiên quyết đưa ra kết luận, tràn đầy tự tin, "Anh đang tức giận đúng không? Vì sao chứ?"
"Vì lần trước anh bị bệnh? Hay là... vì Điền Thẩm An?" Thành Úc cau mày suy ngẫm kỹ càng.
Còn tôi từ đầu đến cuối vẫn tĩnh lặng như tờ, không chút phản ứng, "Không có tức giận."
Thành Úc lại đá thêm một phát vào chiếc vali của tôi, vẻ mặt tức giận đến cực điểm, "Làm sao có thể?!" Nếu không phải tức giận thì sao lại đòi đi, sao lại nói... chia tay?
Mặc dù đối với người trước mặt tôi đã không còn chút gợn sóng cảm xúc nào, nhưng trước hành vi bạo lực này, tôi vẫn cảm thấy khó chịu. Tôi khẽ nhíu mày nhìn Thành Úc, "Cậu vô lý với tôi làm gì?"