Thành Úc tức khắc như đứa trẻ làm sai chuyện, thu lại cái chân vừa đá vali.
Vali đã bị đá hỏng, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà dọn dẹp. Dù đã sống ở đây lâu như vậy, nhưng thực chất ngôi nhà này cũng chẳng có gì đáng để luyến tiếc. Tôi lạnh nhạt nhìn Thành Úc một cái, định bụng sẽ vứt bỏ toàn bộ không cần nữa. Đúng lúc này có cuộc điện thoại gọi đến, tôi không hề né tránh mà bắt máy.
"Steve, ừm, tôi đang xử lý bên này rồi, thật sao? Thế thì tốt quá, vậy hẹn gặp lại ở bên đó nhé." Tôi vừa nói chuyện vừa cười đùa tự nhiên, thong dong phóng khoáng, dường như đã trở lại làm Nguyên tổng của ngày trước.
Thành Úc vẫn gục đầu ngồi trên ghế sofa. Cho đến khi cánh cửa khép lại, cậu ta mới như phát điên, đập phá sạch sẽ tất cả những gì có thể đập trong nhà.
Dấu vết cuộc sống suốt những năm qua cũng bị cậu ta tự tay phá hủy không còn một mảnh.
11.
Đến khi Túng Hải nhìn thấy Thành Úc một lần nữa, cậu đã bị dọa cho giật mình. Cậu bước vào căn nhà đã biến dạng hoàn toàn này, không khỏi cảm thán, "Thành Úc, vợ cậu ra tay ác thật đấy."
Lần trước chứng kiến cảnh tượng ở quán bar, Túng Hải nghiễm nhiên tưởng rằng hai vợ chồng về nhà cãi nhau một trận to. Nhưng nhìn thấy Thành Úc với gương mặt hốc hác nằm trong góc nhà, cậu lại chẳng thể thốt ra lời chế nhạo nào nữa.
"Haizz, cậu vì một người đàn ông mà t.h.ả.m hại đến mức này sao?" Cho dù Túng Hải đã thực sự chứng kiến người đàn ông đó có sức hút lớn đến nhường nào, cậu vẫn không thể hiểu nổi. Người yêu thôi mà, chia tay thì chia tay. Háo hức gì mà không tìm được người tiếp theo.
"Cậu xem anh ta đập nhà cậu thành ra thế này rồi, còn gì đâu mà tơ tưởng nữa."
Thành Úc cất giọng khàn đục: "Tôi đập đấy. Anh ấy không ra tay."
Túng Hải thấy cậu vẫn còn bênh vực người ta thì thở dài, "Chia tay thì chia tay rồi, ngoài kia thiếu gì mấy cậu trai trẻ, tối nay anh em tìm cho cậu vài đứa, xem có hợp gu không, hay là... cậu chỉ thích đàn ông lớn tuổi hơn?"
Thành Úc nghe xong liền nở nụ cười. Chỉ có điều kết hợp với gương mặt tái nhợt đó, nụ cười lại ám ảnh như ma quỷ, u ám đến rợn người, "Chưa chia tay, anh tôi không chia tay với tôi."
Túng Hải lúc này mới thực sự cảm thấy có gì đó không ổn, cậu định giơ tay lên sờ trán đối phương xem có phải bị sốt đến hóa điên rồi không. Kết quả tay còn chưa chạm vào đã bị Thành Úc hất mạnh ra.
"Đừng đụng vào tôi, anh của tôi không thích người khác đụng vào tôi!"
Túng Hải đột nhiên nổi giận bừng bừng, "Mẹ nó Thành Úc cậu bị bệnh à? Lúc cậu chơi bời bên ngoài sao không nhớ là vợ cậu không cho người khác đụng vào? Bây giờ chia tay rồi còn giả vờ si tình cái gì!"
Thành Úc trố mắt nhìn hắn tàn nhẫn, gằn từng chữ nhắc lại: "Không có chia tay."
Túng Hải vốn đang giận dữ, nhìn thấy dáng vẻ này của cậu thì tức đến bật cười, "Được, cậu không thừa nhận đúng không? Ra đây xem đây là cái gì."
Túng Hải mở bảng tin trên vòng bạn bè Wechat ra dí vào mặt Thành Úc, còn đọc từng dòng cho cậu nghe: "Vừa trải qua một cơn ác mộng không muốn nhớ lại, tỉnh dậy tiếp tục cố gắng sống tiếp."
"Độc thân vui vẻ. Mọi sự đều vui vẻ."
"Mở ra chương mới. Định vị hiển thị Las Vegas."
...
Túng Hải đọc một dòng, mặt Thành Úc lại đen đi một phần. Đến cuối cùng, cậu tức giận hất văng điện thoại của Túng Hải rơi xuống sàn.
"Không thể nào! Sao anh tôi có thể không cần tôi nữa?"
"Chúng tôi ở bên nhau lâu như vậy, đã hứa vĩnh viễn không chia lìa. Anh ấy chỉ là đi du lịch thôi, sau này sẽ về mà, sẽ về mà."
"Đúng rồi. Anh sẽ về mà, mình phải dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ trước khi anh về, nếu không anh sẽ không vui..." Thành Úc tự ngôn tự ngữ, rồi lại như thần kinh đột nhiên đứng dậy bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Túng Hải lắc đầu, hết chữa nổi người này rồi. Cậu không định quản nữa, bỏ đi.
Thành Úc cũng hoàn toàn không nhận ra người đã đi mất, miệt mài dọn dẹp nhà cửa suốt năm tiếng đồng hồ không biết mệt mỏi. Cho đến khi màn đêm buông xuống, căn nhà tối om như hũ nút, cậu theo bản năng bước về phía phòng ngủ.
Nằm trên giường, vươn tay mò mẫm sang phía bên kia trống trãi. Cậu mới đột nhiên òa khóc nức nở, giống như một đứa trẻ không nơi nương tựa.
12.
Steve là bạn tốt từ thời tôi còn làm công sở. Cậu ấy rất tán thưởng năng lực làm việc của tôi, từng nhiều lần muốn chèo kéo tôi về công ty cậu ấy.
Chỉ là khi đó tôi rất hài lòng với công ty hiện tại, hơn nữa sau khi ở bên Thành Úc, tôi không có dự định phát triển lâu dài ở nước ngoài nên đã nhiều lần khéo léo từ chối.
Cho đến một thời gian trước, tôi liên lạc với Steve, bày tỏ hoàn cảnh khó khăn của mình, cậu ấy cũng vô cùng nhiệt tình một lần nữa gửi lời mời đến tôi.
Sau khi tôi giải thích rằng mình đã lâu không đi làm, Steve cũng không hề bận tâm mà còn khẳng định năng lực của tôi.
[Tôi tin tưởng vào năng lực làm việc của cậu, Nguyên.]
Tôi cảm thấy ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng mình như được nhen nhóm trở lại, khao khát được quay về nơi có thể giúp tôi tỏa sáng. Không còn là một ông già bị lãng quên, bị chê bai và hèn mòn như trước nữa. Mà là một Nguyên Duy, một Nguyên tổng thành đạt, tự tin và hào hoa.