Ngày hôm đó, một tiếng hét ch.ói tai đột ngột kéo ta ra khỏi giấc mộng. Có người lôi ta ra khỏi chăn, lực đạo rất mạnh, suýt chút nữa làm trật khớp cánh tay ta.
Ta còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh bên tai không ngừng lải nhải:
"Bồ Tát ơi, có tức phụ nhà ai lại ngủ đến giờ này không? Đúng là bại hoại gia phong, mau mau dậy đi! Lúc ở nhà mẹ đẻ chẳng lẽ không ai dạy ngươi cách hầu hạ trượng phu và công bà sao?"
Ta đau đớn hất tay bà ta ra:
"Quản rộng thế thì đi làm cảnh sát Thái Bình Dương đi. Quản trời quản đất rồi còn quản cả người ta ngủ à?"
Người đó sững lại, nhìn ta với vẻ không thể tin nổi.
"Đối xử với trưởng bối thô lỗ man rợ như thế, còn ra thể thống gì nữa? Ta là nhũ mẫu của phu quân ngươi, ngươi gọi ta một tiếng bà bà là ta cũng gánh nổi đấy."
"Về phủ không thấy ngươi tới dâng trà bái kiến thì thôi đi, lại còn lười nhác đến mức này, ăn nói ngông cuồng? Ta sẽ bảo Kế Sanh dùng tội 'thất xuất' mà hưu bỏ ngươi, lúc đó ngươi mới biết tay ta!"
Nhũ mẫu?
Tai ta động đậy, lập tức tỉnh táo hẳn, nhìn kỹ bà ta:
"Bà chính là nhũ mẫu của Tần Kế Sanh?"
Bà ta ưỡn n.g.ự.c, sửa lại tay áo: "Chính là ta."
"Vậy chắc chắn Tần Kế Sanh cũng đã về rồi nhỉ?"
"Tất nhiên."
Ta nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn bà ta:
"Tốt quá, ta đợi hai người các ngươi lâu lắm rồi."
Bà ta bị ta nhìn đến mức nổi da gà, lùi lại nửa bước:
"Nha đầu này, không phải bị bệnh điên đấy chứ?"
Ta tung chăn đứng dậy, khoác thêm áo ngoài, nghiêng đầu cười:
"Bệnh điên thì không, bệnh 'mama boy' thì có một chút. Thúy Quả! À không, Tiểu Hoàn, vả rách miệng bà ta cho ta."
Vừa dứt lời, Tiểu Hoàn "rầm" một cái đóng cửa lại.
Đúng như những gì bọn ta đã tập dượt trước đó, nàng ấy nhắm thẳng mặt Tôn bà bà mà vả liên tiếp hai cái.
Bà ta còn chưa kịp phản ứng, trố mắt ôm lấy khuôn mặt đã sưng vù:
"Ngươi dám đá-nh ta? Ngươi có biết ta là..."
Chưa nói hết câu, Tiểu Hoàn lại "chát chát" hai phát ngắt lời bà ta.
Ta thong thả ngồi xuống nhấp ngụm trà:
"Đúng thế, đá-nh chính là đá-nh bà đấy, chẳng phải vừa nãy ta đã xác nhận danh tính với bà rồi sao?"
Bà ta hét lên một tiếng, theo bản năng định né Tiểu Hoàn để lao tới túm tóc ta. Tiểu Hoàn tung một cước đá bà ta văng ra xa, rồi xông lên túm cổ áo vả thêm mấy phát nữa.
"Phì! Cái thứ gì đâu, còn dám động vào tiểu thư nhà ta hả?"
Nửa tháng qua, ta không cho Tiểu Hoàn làm gì cả, chỉ luyện lực tay. Sau bao nhiêu cái tát, Tôn bà bà bị tát đến mức hoa mắt ch.óng mặt không nói nên lời.
Ta rất hài lòng, đang định tăng lương cho Tiểu Hoàn thì cửa đột nhiên bị đá văng từ bên ngoài.
Một nam nhân ước chừng chỉ cao tầm một mét sáu lăm lao vào. Hắn ta nhìn Tôn bà bà dưới đất, rồi lại nhìn ta, trong mắt bốc lên ngọn lửa giận dữ.
"Tiện nhân, ngươi đang làm gì đấy?"
7
Ta còn đang thắc mắc cái thứ này ở đâu ra thì thấy hắn ta vội vội vàng vàng chạy lại đỡ Tôn bà bà dậy, rồi tức giận chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng:
"Đồ nữ nhân vô liêm sỉ, nếu mẹ ta có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ hưu ngươi, bắt ngươi phải trả giá! Bỏ tù, dìm l.ồ.ng heo cho chế-t không t.ử tế!"
Hừm, đến đúng lúc lắm. Danh tính lại được xác nhận.
Hôm nay là ngày lành gì thế này? Vừa ngủ dậy đã cho ta một mùa vụ bội thu?
Ta ngoáy ngoáy lỗ tai: "Ồn ào cái gì, đá-nh bà ta mà chưa đá-nh ngươi nên tức à?"
Ta huýt sáo một cái. Từ trên xà nhà nhảy xuống hai nam nhân mặc hắc y vạm vỡ.
Đây là những ám vệ ta bỏ ra một khoản tiền lớn mua ở chợ đen, đặc biệt chọn hai người có lực tay cực mạnh.
Ta bình thản chỉ vào Tần Kế Sanh, ra lệnh:
"Vả hắn ta. Vả nát mặt ra, tính cho ta."
Không hổ là ám vệ ta mua với giá gấp đôi, lập tức xông qua đè nghiến Tần Kế Sanh xuống rồi ra sức vả liên hồi. Trong phòng vang lên những tiếng "bạch bạch" nghe thật vui tai. Lúc đầu hắn ta còn cố vùng vẫy mắng ta mấy câu, sau cùng bị vả đến mức nửa chữ cũng không thốt ra được.
Đợi đến khi mặt hắn ta sưng vù như đầu heo đến tám phần, ta mới giơ tay ra hiệu dừng lại.
Ta thong thả đi tới trước mặt hắn ta ngồi xổm xuống:
"Chào mừng về nhà, đây là quà gặp mặt. Có thích không? Nếu thích thì phải nói lời cảm ơn đi, nếu không ta đành phải tặng thêm cho ngươi một ít nữa."
Trong ánh mắt Tần Kế Sanh đã không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy, hắn ta sợ hãi nhìn ta, rồi lại nhìn ám vệ phía sau. Một chữ "cảm ơn" nhai đi nhai lại trong miệng mấy lần, ngay khi sắp nói ra thì hắn ta bỗng thấy gì đó, mắt sáng lên, lập tức lấy lại khí thế.
Ta nhìn theo hướng mắt hắn ta ——
Là Tần phu nhân. Bà ấy không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, lạnh lùng chứng kiến mọi việc.
Tần Kế Sanh như tìm được chỗ dựa, gào lên với Tần phu nhân:
"Còn không mau tới lôi mụ điên này ra! Bà định trơ mắt nhìn ta và mẹ bị đá-nh chế-t sao? Mau gọi đại phu tới khám cho mẹ ta ngay, nếu mẹ ta có di chứng gì, cả đời này ta sẽ hận bà!"
Giọng điệu hắn ta đầy oán độc, không giống như đang nói chuyện với mẹ ruột mà giống như kẻ thù.