Ta tức đến bật cười:
"Vẫn chưa bị đá-nh phục phải không? Người đâu, tiếp tục vả cho ta."
"Khoan đã."
Tần phu nhân chậm rãi giơ tay.
Sắc mặt bà ấy trắng bệch, đi tới trước mặt Tần Kế Sanh.
"Sanh Nhi, vừa rồi con gọi bà ta là gì?"
Tần Kế Sanh dựa vào sự thiên vị bấy lâu mà không sợ hãi gì, cố tình muốn kích động Tần phu nhân.
Hắn ta trưng ra bộ mặt đầu heo, kiên định nói: "Mẹ. Ai nuôi nấng ta từ nhỏ đến lớn thì người đó đương nhiên là mẹ ta."
Tôn bà bà cảm động đến rơi nước mắt, ôm c.h.ặ.t lấy đứa con "ngoan" này.
Thế nhưng miệng bà ta vẫn cứ phải nói vẻ đạo đức giả:
"Sanh Nhi, đừng nói vậy, Tần phu nhân mới là mẹ ruột của con, xuất thân như ta làm gì có tư cách làm mẹ con? Sanh Nhi ngoan, mau đi nhận lỗi với mẹ con đi, mọi tội lỗi mình ta gánh là được rồi."
Ta đứng bên cạnh nhìn mà cạn lời, dứt khoát vạch trần:
"Thực sự muốn Tần Kế Sanh đi nhận lỗi thì bà buông tay ra trước đi. Một bên thì ôm thật c.h.ặ.t, một bên thì bảo đi nhanh đi, rốt cuộc là ai bị bệnh điên đây?"
"Hay là bà đối xử với Tần Kế Sanh cũng giống như đối xử với tiền bạc của Tần gia vậy, miệng nói không cần nhưng thực tế lại dùng mọi thủ đoạn để giữ lại bên mình?"
8
Tần Kế Sanh nghe lời ta nói, thoáng nghi ngờ trong chốc lát.
Tôn bà bà lập tức đổi giọng biện bạch:
"Làm mẹ thì ai mà nỡ rời xa con mình dễ dàng như vậy?"
Cái thằng ngu Tần Kế Sanh đó lại lập tức cảm động đến rối rắm.
"Mẹ, con sẽ không rời xa người đâu. Bất kể cái tặc phụ kia nói gì cũng không thể ly gián được hai ta."
Ta tức đến mức muốn bấm nhân trung.
Tần phu nhân lúc này đã quay lưng lại. Ta thấy trong mắt bà ấy dường như có lệ nhòa.
Trước đây nghe bình luận nói Tần phu nhân có điểm yếu duy nhất chính là đứa nhi t.ử này. Ta biết, bà ấy lại mềm lòng rồi.
Đang định lên tiếng khuyên giải, Tần phu nhân đã điều chỉnh lại cảm xúc, hít một hơi thật sâu.
Bà ấy bày ra dáng vẻ của người đứng đầu gia đình hằng ngày, lời lẽ sắc bén:
"Được, nếu đã như thế… Gia huấn Tần gia, kẻ không tôn trọng cha mẹ, tự mình nhận gia pháp. Minh Nhan, ngươi thay ta hành hình."
Nói xong, Tần phu nhân phất ống tay áo, không thèm quay đầu lại mà rời đi.
Ta đứng tại chỗ âm thầm vỗ tay, thầm cảm thán mình vẫn còn đá-nh giá thấp nữ nhân lợi hại này.
Tần Kế Sanh thì ngây người ra, có lẽ hắn ta không ngờ người mẹ vốn luôn nuông chiều nhượng bộ mình lại đột nhiên đổi tính.
Hắn ta hốt hoảng hét thẳng vào bóng lưng Tần phu nhân:
"Bà nghĩ cho kỹ đấy! Nếu bà dám dùng gia pháp với ta, sau này dù bà có đưa bao nhiêu tiền đi nữa ta cũng sẽ không bao giờ gọi bà một tiếng mẹ! Ta sẽ không thừa nhận đâu!"
Ta cười lạnh một tiếng, bảo Tiểu Hoàn đóng cửa lại, đỡ để tiếng lợn kêu làm ảnh hưởng tâm trạng Tần phu nhân.
Ta ngồi lại ghế xem ám vệ hành hình. Hai người kia trước sau đều ngất lịm đi vì đau.
Trước mắt lại hiện lên bình luận:
[Hai người này chắc hận chế-t nữ chính với Tần phu nhân mất.]
[Đúng thế, giờ bị đá-nh xong, lát nữa sẽ mang vết thương đi khắp nơi rêu rao, thêm mắm dặm muối nói Tần phu nhân ra tay tàn độc ngay cả với nhi t.ử ruột.]
[Còn cả nữ chính nữa, sau này bọn họ sẽ nói Tần phu nhân và nữ chính là cấu kết làm việc xấu, cả hai đều lòng dạ rắn độc.]
[Dù ý kiến người khác không quan trọng, nhưng nếu dư luận quá gay gắt sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh đấy.]
Tim ta thót lại một cái, suýt quên mất hai kẻ này thích nhất là tung tin đồn nhảm.
Ta vội vẫy tay, nhét lọ t.h.u.ố.c an thần vào tay Tiểu Hoàn, nhỏ giọng dặn dò:
"Cho t.h.u.ố.c này vào trà của bọn họ. Lúc nào tỉnh dậy thì cho bọn họ uống. Ngủ dậy rồi thì lại pha thêm chén nữa. Ngủ không được thì pha hai chén. Tóm lại là cứ pha liên tục, liên tục cho đến khi chán thì thôi."
Tiểu Hoàn lập tức hiểu ý gật đầu:
"Vậy tiểu thư, phải pha liên tục đến bao giờ ạ?"
"Bảy ngày sau."
Ta phải dùng bảy ngày này để xoay chuyển dư luận.
9
Cách tốt nhất để đối phó với tin đồn không phải là đính chính, mà là dùng một tin đồn lớn hơn để che lấp nó.
Vì bọn họ thích đi lê la, nên ta cũng đi lê la. Đến đâu ta cũng bóng gió nói Tần Kế Sanh và Tôn bà bà có vẻ không ổn, vừa về là lăn ra ngủ, ai gọi cũng không dậy, cơm cũng không thèm ăn, ngày nào cũng ngủ, ngủ đến mức chẳng biết trời đất là gì.
Ban đầu mọi người còn bán tín bán nghi.
Cho đến khi có người hỏi ta:
"Chẳng lẽ là bị trúng tà?"
Ta giả bộ kinh ngạc, lập tức mời hẳn mấy ông đạo sĩ về nhà làm phép.
Đạo sĩ khua chiêng gõ trống rầm rầm mà hai người kia vẫn không tỉnh. Ta nhét cho đạo sĩ ít bạc.
Ngày hôm sau, vị đạo sĩ có uy tín đưa ra kết luận:
Thiếu gia Tần gia và nhũ mẫu của hắn ta đều bị lợn tinh nhập xác, thế nên mới ngủ li bì không tỉnh.
Ngay lập tức, dân gian bàn tán xôn xao. Mọi người đều nói, nếu hai người này đã bị yêu quái nhập thân thì lời bọn họ nói xấu Tần phu nhân trước đây liệu có đáng tin không?
Yêu quái nói thì chắc chắn là giả rồi. Chỉ sợ là chúng muốn đợi đến khi Tần phu nhân trăm tuổi qua đời, hai con yêu quái sẽ danh chính ngôn thuận kế thừa gia sản khổng lồ để sống sung sướng ở nhân gian.