Tần phu nhân chắc hẳn đã sớm nhìn ra manh mối nên mới không quá thân cận với nhi t.ử mình.

Mọi người đã trách lầm Tần phu nhân rồi, đó mới thực sự là người có đại trí tuệ.

Ta tìm không ít tiểu thương ở chợ để định hướng dư luận. Người này truyền tai người kia, tin tức càng truyền càng giống thật. Làm đảo lộn cấu trúc logic của câu chuyện, giải mã cùng một câu chuyện dưới một góc nhìn khác, đó chính là "Montage". (Một kỹ thuật trong dựng phim, cắt ghép các phân cảnh để tạo ra một ý nghĩa mới hoặc một dòng thời gian mới.)

Bảy ngày sau, khi Tần Kế Sanh và Tôn bà bà tỉnh dậy từ trong mộng, mọi chuyện kết cục đã định. Bọn họ đi đến đâu cũng bị mọi người xì xào bàn tán.

Lúc này mà còn đi nói xấu Tần phu nhân thì mọi người cũng chỉ thấy:

"Xem kìa, hai con lợn tinh lại ra ngoài làm loạn rồi."

Hai người bị hắt hủi bên ngoài, ngơ ngác trở về nhà.

Ta và Tần phu nhân đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn thịnh soạn.

Ta mỉm cười vẫy tay:

"Sao rồi, nói xấu ta và mẹ có thuận lợi không? Chắc chắn là không thuận lợi rồi, thế nên ta đặc biệt làm một bàn tiệc lớn để chúc mừng đây~ Hai người ăn xong bữa này nếu muốn nhảy sông thì cứ tự nhiên nhé~"

10

Mặt Tần Kế Sanh đen kịt lại, ngồi cạnh Tôn bà bà, ngay cả đũa cũng không thèm động. Không biết là đang dằn mâm xán chén với ai xem.

Ta đảo mắt một cái. Không ăn thì thôi, ai thèm quan tâm. Bàn tiệc này ta mời đầu bếp giỏi nhất của t.ửu lâu nổi tiếng nhất kinh thành làm, sắc hương vị đều đủ cả. Ta chân thành và nhiệt tình đá-nh chén mấy bát cơm, lại không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Tần phu nhân.

Mắt Tôn bà bà như muốn rớt ra ngoài, nhưng vì Tần Kế Sanh chưa động đũa nên bà ta đành phải nhẫn nhịn.

Bà ta cúi đầu xuống thầm xoa tay, buông lời mỉa mai:

"Cái bàn thức ăn này không biết tốn bao nhiêu tiền nhỉ… Làm tân phụ mà không biết cần kiệm quản gia gì cả, sau này Tần gia e là không chịu nổi cách ăn của ngươi đâu. Ta nhìn mà thấy đau lòng thay."

Ta lườm một cái sắc lẹm:

"Tiền cũng chẳng phải của bà. Thấy đau lòng thì nhắm mắt lại đi."

Tôn bà bà lập tức nghẹn lời.

Bà ta yếu ớt đưa mắt nhìn Tần Kế Sanh, thấy đứa con "ngoan" đang đói đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà bênh vực nên mới thôi.

Trước đây, mỗi lần Tần Kế Sanh tuyệt thực đều là để bắt Tần phu nhân phải dâng lên khế ước ruộng đất, cửa tiệm các thứ để dỗ hắn ta ăn. Ta biết hắn ta muốn dùng lại bài cũ.

Nhưng điều Tần Kế Sanh không ngờ tới là, Tần phu nhân sau một thời gian được ta bồi bổ và điều trị, không chỉ sắc mặt hồng hào hơn mà tâm lý cũng thoải mái theo. Không ăn thì thôi, chẳng lẽ một người sống sờ sờ lại để mình chế-t đói sao?

Thấy cơm sắp ăn xong rồi mà Tần phu nhân vẫn không có ý định xuống nước, Tần Kế Sanh rốt cuộc không nhịn được nữa.

Hắn ta hắng giọng một cái:

"Được rồi, đừng quấy nữa. Cái người kia, muốn ta ăn cơm cũng được thôi. Đưa chìa khóa quản gia đây."

Tần phu nhân mặt không biến sắc nói:

"Một kẻ phải dùng đến tuyệt thực để van nài quyền lực, ta không nghĩ hắn ta có đủ năng lực để quán xuyến một gia tộc."

Tần Kế Sanh cười lạnh một tiếng.

"Ta có bất tài thì cũng Tần gia, bà là một người ngoại tộc cứ nắm khư khư không buông, rốt cuộc là có mục đích gì?"

Dù khả năng chịu đựng của Tần phu nhân có mạnh đến đâu, nghe thấy câu này tay bà ấy cũng không khỏi run lên.

Bà ấy nhanh ch.óng điều chỉnh lại, đáp trả:

"Vẫn tốt hơn kẻ luôn dắt theo một người ngoại tộc mà không thèm nhận mẹ ruột."

Ta thầm khen một câu tuyệt vời. Nhưng không ngờ Tần Kế Sanh còn trơ trẽn hơn cả ta tưởng.

Hắn ta thản nhiên nói:

"Từ nhỏ bà đã quản ta được mấy ngày? Chẳng qua chỉ là chiếm được cái danh sinh ra ta, lẽ nào có thể so sánh được với người đã chăm sóc ta hơn hai mươi năm trời sao?"

Tay Tần phu nhân run rẩy dữ dội hơn.

"Ta không quản con? Nếu ta không quản con, ta đã sớm vứt bỏ gánh nặng này để bay ra khỏi cái l.ồ.ng sắt Tần gia này rồi. Nếu ta không quản, cái Tần phủ này đã bị cha con phá sạch sành sanh từ năm con lên năm tuổi rồi!”

“Sanh Nhi, ta biết con không thích ta, nhưng cũng đừng làm quá đáng quá. Chẳng lẽ con cũng muốn giống như cha con, chỉ tin bà ta mà căm thù ta đến tận xương tủy sao?"

Tần Kế Sanh nghe xong những lời này lại tỏ ra bình thản đến lạ lùng.

Ta cứ tưởng hắn ta ít ra cũng sẽ có chút phản tỉnh, nhưng đối mặt với Tần phu nhân đang rưng rưng nước mắt, hắn ta chỉ nhàn nhạt nói một câu:

"Hãy tôn trọng cha ta một chút. Ta không cảm thấy ông ấy đã làm sai điều gì cả. Ngược lại, trong lòng ta ông ấy là người nhân đức từ ái nhất trên đời này. Không giống như bà, suốt ngày chi li tính toán như ác quỷ La Sát."

11

Khoảnh khắc này, ta bỗng nhiên hiểu thấu câu nói ——

Một nữ nhân bất hạnh sẽ có ba người "trượng phu" trong đời.

Người thứ nhất là cha, ông ta sẽ bắt đầu tưởng tượng về một gia đình thông gia chưa hề tồn tại ngay từ khi nữ nhi chào đời, và nóng lòng thay thế người trượng phu tương lai để uốn nắn nàng, dạy nàng cách trở thành một người vợ hiền.

Chương 6 - Sau Khi Xuyên Không, Ta Cùng Bà Bà… Ngủ Nướng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia