Toàn thân tôi cứng đờ.

Giọng nói ấy...

Không phải của Xuân Đào.

Cũng không phải của Tô Thanh Nguyệt.

Lại càng không phải của chính tôi.

— Thuận theo dòng nước.

Cơ thể phản ứng trước cả ý thức.

Vai tôi khẽ nghiêng sang một bên.

Vừa tránh được vách đá đang lao tới.

Cả người lập tức bị dòng nước ngầm cuốn vào một khe nước hẹp hơn.

Tôi còn chưa kịp hét...

Đã bị hất mạnh ra ngoài.

Rầm!

Tôi ngã xuống một vùng nước cạn.

— Khụ... khụ... khụ...

Tôi nằm sấp trên nền đá lạnh.

Ho sặc sụa đến nước mắt nước mũi cùng trào ra.

Phổi như có lửa cháy.

Toàn thân run không ngừng.

Không xa vang lên tiếng khóc của Xuân Đào.

— Tiểu thư!

— Tiểu thư, người tỉnh lại đi!

Tôi khó khăn ngẩng đầu.

Trong bóng tối lờ mờ...

Tạ Thất quỳ một gối bên mép nước.

Một tay chống lên vách đá.

Một tay đỡ lấy Tô Thanh Nguyệt.

Nửa mũi tên gãy vẫn còn cắm sau vai hắn.

Máu bị nước cuốn loãng.

Loang thành một vệt đỏ sẫm dưới đất.

Xuân Đào quỳ bên cạnh.

Khóc đến khản cả giọng.

Tô Thanh Nguyệt mặt trắng như giấy.

Tóc tai rối bời.

Nhưng gói giấy dầu trong n.g.ự.c vẫn được nàng ôm c.h.ặ.t.

Tôi thở phào.

May quá.

Mọi người vẫn còn sống.

Dù vô cùng t.h.ả.m hại...

Ít nhất vẫn còn sống.

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên...

Tôi mới chợt nhận ra.

Nửa người mình vẫn còn ngâm trong nước.

Tôi chống tay định đứng dậy.

Lòng bàn tay bỗng nóng ran.

Đó không phải nhiệt độ của đá.

Tôi cúi đầu nhìn.

Bàn tay đang đặt lên một viên gạch đá màu xanh đen.

Nước đọng trong khe gạch.

Mặt nước phản chiếu một tia sáng xanh nhạt.

Như có thứ gì đó vừa lướt qua dưới kẽ tay tôi.

Tôi khựng lại.

Chớp mắt thêm lần nữa.

Không còn gì cả.

— Xuân Hoa!

Xuân Đào nghẹn ngào gọi.

— Cô... cô không sao chứ?

Tôi vội rụt tay về.

Cười gượng.

— Không sao.

— Chắc vừa nãy ngã mạnh nên còn choáng thôi.

Vừa dứt lời...

Xa xa vang lên một tiếng cạch.

Tất cả chúng tôi đều cứng người.

Tạ Thất ngẩng đầu.

Ánh mắt vượt qua tôi.

Nhìn về phía sau lưng tôi.

Khoảnh khắc ấy...

Sắc mặt hắn còn khó coi hơn cả lúc mất m.á.u.

Tôi từ từ quay đầu.

Lúc này mới nhìn rõ.

Nơi chúng tôi rơi xuống...

Hoàn toàn không phải hang đá tự nhiên.

Đây là...

Một đại sảnh trong cổ mộ.

Trên đỉnh là vô số nhũ đá treo lủng lẳng.

Từng giọt nước rơi xuống vùng nước cạn.

Âm thanh trống rỗng như tiếng mõ vọng trong bóng tối.

Xung quanh là từng hàng tượng đá võ sĩ không đầu.

Có tượng quỳ một gối.

Có tượng cầm đao.

Có tượng chỉ còn trơ lại hai vai.

Ngay trên mặt nước gần tôi nhất...

Đang nổi lềnh bềnh một đoạn xương trắng.

Trên cổ tay bộ xương...

Vẫn còn đeo một chiếc vòng ngọc.

Tô Thanh Nguyệt khẽ hít vào một hơi.

— Đó là...

Giọng nàng run rẩy.

— Vòng tay của nhà họ Tô.

Hơi thở tôi vừa mới buông lỏng...

Lại từ từ nghẹn lại.

Rất tốt.

Quy tắc thám hiểm cổ mộ số một:

Nghe thấy động tĩnh thì đừng quay đầu.

Quy tắc số hai:

Thấy xương trắng thì đừng tò mò động vào.

Quy tắc số ba:

Đừng bao giờ nói câu...

"Chắc không sao đâu nhỉ?"

Vừa nghĩ đến đó...

Từ sâu trong đại sảnh mộ...

Vang lên tiếng sàn sạt khe khẽ.

Xuân Đào vẫn còn khóc.

Nàng nấc lên hỏi:

— Tiểu thư...

— Đây... thật sự là đồ của phủ mình sao?

Tô Thanh Nguyệt không trả lời ngay.

Ánh mắt nàng rời khỏi chiếc vòng trên bộ xương.

Chậm rãi nhìn sang những pho tượng võ sĩ không đầu xung quanh.

Giáp đá trên tượng đã bị hơi nước bào mòn đến mờ nhạt.

Nhưng hình ngọc bội bên hông.

Hoa văn mây tàn khuyết trước n.g.ự.c.

Vẫn thấp thoáng mang phong cách cổ xưa.

Nàng lẩm bẩm:

— Hoa văn Tam Vân hộ vệ...

— Võ tượng canh cửa...

Tôi không nghe rõ.

— Cái gì?

Tô Thanh Nguyệt giật mình hoàn hồn.

Sắc mặt còn tái hơn lúc nãy.

Nhưng nàng chỉ lắc đầu.

— Không có gì.

— Chỉ là...

— Hồi nhỏ ta từng đọc trong sách cổ của gia tộc.

Tạ Thất nhìn nàng.

Tô Thanh Nguyệt ôm c.h.ặ.t gói giấy dầu.

— Nhưng...

— Chỉ là chuyện cũ của gia tộc.

— Tổ mẫu từng nói...

— Đó đều là những câu chuyện người đời mấy trăm năm trước thêm mắm dặm muối để dọa trẻ con.

Vừa dứt lời...

Tiếng sàn sạt trong bóng tối lại vang lên.

Lần này...

Gần hơn rất nhiều.

Tô Thanh Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn về hành lang đá bị bóng tối nuốt chửng nơi cuối đại sảnh.

Giọng nàng nhỏ đến gần như không nghe thấy.

— Nếu nơi này...

— Thật sự là nơi được ghi trong sách...

Xuân Đào ngơ ngác.

— Tiểu thư...

— Là nơi nào?

Tô Thanh Nguyệt không trả lời.

Tạ Thất đã chống vách đá đứng dậy.

Nửa mũi tên gãy theo động tác của hắn khẽ rung lên.

Máu lại rỉ ra từ sau vai.

Hắn khàn giọng nói:

— Rời khỏi đây trước đã.

Chương 5 - Sau Khi Xuyên Không, Ta Dùng Chung Thân Xác Với Sát Thủ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia