Sau Màn Hình

Chương 2

Cô gái: [Cậu là con trai mà còn hiểu tâm lý hơn cả bạn thân tôi.]

Tôi: [Đã bảo là dân viết quảng cáo mà, phân tích tâm lý là kỹ năng cơ bản.]

Cô gái: [Cậu thấy tôi với anh ấy có hợp nhau không?]

Tôi: [Mới nhắn vài câu, khó nói lắm.]

Cô gái: [Trực giác thì sao?]

Tôi: [Trực giác bảo là cậu quan tâm đến chuyện này hơn anh ấy.]

Cô gái: [Lại nói trúng rồi.]

Tôi: [Vì cậu quan tâm nên mới giận, mới thất vọng, mới tìm người lạ để tâm sự. Còn anh ấy thì chẳng quan tâm gì cả.]

Cô gái: [Vậy tôi phải làm sao đây?]

Tôi: [Tôi chỉ có thể trò chuyện cùng cậu thôi, không thể quyết định thay được.]

Cô gái: [Cậu đúng là người biết giữ khoảng cách đấy.]

Tôi: [Nguyên tắc số một khi nhắn qua mạng là không vượt giới hạn, không ôm rắc rối vào người.]

Cô gái: [Hahaha... Đúng rồi, tôi vừa đăng một bài viết bóc phốt bạn trai, cậu vào like cho tôi nhé, vào trang cá nhân của tôi là thấy ngay.]

Tôi: [Like rồi, còn bình luận thêm câu "Thằng này đúng là không ra gì", giúp cậu lấy lại thể diện.]

Cô gái: [Haha cảm ơn nhé, tôi ngủ đây, nói chuyện nữa là thâm quầng mắt mất.]

Tôi: [Khoan đã, hai người bạn cùng phòng của cậu vẫn chưa về à?]

Cô gái: [Chưa, giờ này rồi, chắc lại không về nữa đâu.]

Tôi: [Thế còn đứa bỏ học thì sao, giường của nó vẫn để trống à?]

Cô gái: [Ừ, vẫn trống, trường chưa sắp xếp người mới vào.]

Tôi: [Thế tối ngủ một mình, bên cạnh có cái giường trống, không thấy rợn người à?]

Cô gái: [...Cậu đừng nói thế, ban đầu tôi không thấy gì, cậu nói xong tôi thấy hơi nổi da gà rồi đấy.]

Tôi: [Haha tại tôi, ngủ đi, đừng nghĩ nhiều.]

Cô gái: [Ngày mai tôi có thể tìm cậu nói chuyện tiếp không?]

Tôi: [Được chứ, tối nào tôi cũng online mà.]

Cô gái: [Được, mai nói chuyện tiếp, ngủ ngon nhé, anh hòm thư tâm sự.]

Tôi: [Ngủ ngon, bạn học 18 tuổi.]

Cô gái: [Thật ra tôi 22 tuổi rồi.]

02

Ngày thứ 2 chat qua mạng, 9 giờ tối.

Cô gái: [Hôm nay anh ấy gửi tin nhắn chào buổi sáng, hỏi ăn cơm chưa, còn gửi cả video hài hước, kèm dòng chữ "Cái này giống em ghê".]

Tôi: [Chuyển sang phong cách hài hước rồi đấy à.]

Cô gái: [Tôi chỉ nhắn lại một chữ "Ừ".]

Tôi: [Kiêu kỳ đấy.]

Cô gái: [Anh ấy bảo "Vẫn còn giận à? Anh đã xin lỗi rồi mà."]

Tôi: [Câu này nghe ức chế nhất, cứ như thể anh ấy xin lỗi là cậu phải tha thứ ngay lập tức vậy.]

Cô gái: [Đúng! Anh ấy còn bảo dưới nhà anh ấy mới mở quán "Béo T.ử đồ nướng", rủ tôi đi ăn, còn đòi tôi qua nhà anh ấy ngủ lại... Tôi đâu phải loại người dễ dãi như thế?]

Tôi: [Anh ấy chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của cậu chút nào. Nhắn lại là "Không đi, tối có việc."]

Cô gái: [Nhắn rồi, anh ấy hỏi việc gì.]

Tôi: [Bảo là "Đang nhắn với bạn".]

Cô gái: [Haha anh ấy có thấy lo lắng không nhỉ?]

Tôi: [Lo lắng là đúng, phải cho anh ấy nếm thử cảm giác bị xếp sau người khác là thế nào.]

Cô gái: [Anh ấy hỏi "Nam hay nữ?"]

Tôi: [Nhắn là "Đoán xem” rồi đừng nhắn nữa.]

Cô gái: [Cậu xấu tính quá. Chờ chút, bạn cùng phòng tôi nhắn tin tới.]

...

Cô gái: [Về rồi. Đứa bạn cùng phòng đang đi tìm việc ấy, nó thuê nhà bên ngoài nhưng điều kiện tệ lắm, ảnh môi giới toàn là l.ừ.a đ.ả.o, đèn hành lang thì hỏng, cửa phòng dán đầy mấy cái quảng cáo vặt, ghê c.h.ế.t đi được. Nó ở một mình, tội nghiệp thật, cậu xem này.]

(Ảnh)

(Ảnh)

(Ảnh)

Tôi: [Tòa nhà này nhìn có vẻ cũ rồi, tầng mấy thế?]

Cô gái: [Tầng sáu, không có thang máy, nghe tên khu chung cư thôi là tôi đã thấy không phải chỗ tốt lành gì rồi.]

Tôi: [Tên gì thế?]

Cô gái: [Chung cư Cúc Viên… Nghe có vẻ âm u không?]

Tôi: [Đúng là âm u thật.]

Cô gái: [Nó bảo chủ nhà dặn kỹ là tối đừng có đi lung tung, bảo tòa nhà này trước đây từng xảy ra chuyện... Cụ thể chuyện gì thì cũng không nói rõ.]

Tôi: [Môi trường đúng là tệ thật, nhớ bảo chú ý an toàn nhé.]

Cô gái: [Nói rồi, nó bảo đợi qua đợt thực tập là chuyển chỗ khác. Đúng rồi, bạn trai tôi vừa nhắn tin lại này.]

Tôi: [Anh ấy nói gì?]

Cô gái: [Anh ấy bảo "Vậy em cứ nhắn đi, anh không làm phiền nữa." Năm phút sau lại bảo "Thật ra anh nhớ em, muốn gặp em."]

Tôi: [Câu trước là giả vờ hào phóng, câu sau mới là thật lòng.]

Cô gái: [Trước đây anh ấy không bao giờ nói mấy câu kiểu này.]

Tôi: [Tối nay cậu đạt được hiệu quả rồi đấy, không định gặp anh ấy à?]

Cô gái: [Tạm thời chưa muốn, tôi chưa nhắn. Đúng rồi, tôi vừa đăng một bài viết bóc phốt bạn cùng phòng, cậu vào giúp tôi lấy lại thể diện đi.]

Tôi: [Bóc phốt ai?]

Cô gái: [Cái đứa cuồng hẹn hò ấy, hôm nay nó lại đăng một đống ảnh khoe ân ái trên Facebook, tôi nhìn mà ngứa mắt nên đăng bài viết là "Bạn cùng phòng ngày nào cũng khoe ân ái, ký túc xá còn mỗi mình tôi, t.h.ả.m thật".]

Tôi: [Cậu đúng là biết cách gây chuyện đấy.]

Cô gái: [Thì cuộc sống nhiều chất liệu mà. Cậu vào like cho tôi, tiện thể comment câu "Thương cậu".]

Tôi: [Cậu coi tôi là đội quân seeding thật đấy à.]

Cô gái: [Cậu dùng tốt hơn đội quân seeding nhiều, bọn họ không biết nói chuyện khéo như cậu.]

Tôi: [Ok, đã like, share, comment đầy đủ.]

Cô gái: [Thấy rồi, cảm ơn nhé. Đúng rồi, nhắn lâu thế này rồi, tôi kết bạn WeChat đi, cứ nhắn tin riêng trên diễn đàn bất tiện lắm.]

Tôi: [Tôi thấy thế này ổn mà, hòm thư tâm sự online, vừa đủ là được, chúng ta nói chuyện mới không bị áp lực, giữ khoảng cách như hiện tại là vừa đẹp.]