Sau Màn Hình

Chương 3

Cô gái: [Được thôi, mà tôi cũng tò mò muốn biết cậu trông thế nào, gửi ảnh cho tôi xem đi?]

Tôi: [Thôi bỏ đi, tôi sợ gửi xong cậu lại không nhắn với tôi nữa.]

Cô gái: [Haha làm gì mà quá thế? Vậy tôi gửi trước, công bằng nhé.]

(Ảnh)

Cô gái: [Đây, vừa chụp nóng hổi luôn, ảnh gốc dưới ánh đèn ký túc xá, không filter đâu nhé.]

Tôi: [Cậu xinh thật đấy, bạn trai cậu có phúc thật.]

Cô gái: [Bớt nịnh đi, đến lượt cậu rồi.]

Tôi: [Tôi thật sự không có gì để xem đâu, kiểu người ném vào đám đông là không tìm thấy ấy.]

Cô gái: [Cậu thế là không vui rồi đấy, tôi gửi rồi mà.]

Tôi: [Được rồi được rồi, đợi tôi chụp rồi gửi cho.]

...

Tôi: [Thôi bỏ đi, để lần sau nhé, tối nay chưa gội đầu.]

Cô gái: [Hahahaha, trong album chắc phải có ảnh cũ chứ.]

Tôi: [Không có, bình thường tôi ít chụp ảnh lắm.]

Cô gái: [Tôi không tin, có phải cậu nhát gan rồi không?]

Tôi: [Đúng, nhát gan rồi, thôi thì giữ chút bí ẩn vậy.]

Cô gái: [Được thôi, tha cho cậu đấy. Muộn rồi, ngủ đi.]

Tôi: [Ngủ ngon.]

Cô gái: [Ngủ ngon, đồ nhát gan.]

03

Ngày thứ ba nhắn qua mạng, 10 giờ tối.

Cô gái: [Hôm nay anh ấy gửi một đống tin nhắn, tôi chọn lọc nhắn lại hai câu.]

Tôi: [Anh ấy gửi gì?]

Cô gái: ["Bé ơi, em bận à? Tối qua nhắn gì thế?"]

["Khi nào bạn cùng phòng em mới đông đủ? Anh mời trà sữa."]

["Hôm nay anh không đi chơi với bạn, tan làm là về nhà luôn."]

["Nhắn tin lại cho anh đi mà."]

Tôi: [Ba câu hỏi liên tiếp cộng thêm màn than nghèo kể khổ, lên trình rồi đấy.]

Cô gái: [Tôi trả lời là “Có nhắn gì đâu”.]

Tôi: [Hoàn hảo.]

Cô gái: [Anh ấy còn bảo muốn giúp bạn cùng phòng của tôi chuyển nhà rồi xem xét bạn trai mới của nó nữa.]

Tôi: [Muốn xây dựng hình tượng ấm áp đây mà.]

Cô gái: [Đến tầng tôi ở mà anh ấy còn chẳng nhớ nổi. À đúng rồi, cái đứa cuồng hẹn hò kia cũng dọn đến chỗ bạn trai nó ở rồi, ký túc xá giờ chỉ còn mình tôi.]

Tôi: [Tối không sợ à?]

Cô gái: [Sợ chứ nên mới lôi cậu ra nhắn đây.]

Tôi: [Tôi vừa là người nhắn cùng vừa là người tiếp thêm can đảm cho cậu đấy à.]

Cô gái: [Haha, cậu kiêm nhiệm nhiều chức vụ thật đấy. Hôm nay tôi không muốn để ý đến anh ấy, chỉ muốn nhắn với cậu thôi.]

Tôi: [Thế thì bạn trai cậu đúng là nên ghen rồi.]

Cô gái: [Cậu có thể làm bạn trai ảo, chỉ nhắn không đi chơi, an toàn, thân thiện với môi trường.]

Tôi: [Thế thì phải tính phí theo chữ, một chữ một đồng, cậu nợ tôi mấy nghìn rồi đấy.]

Cô gái: [Lấy thân báo đáp thì sao?]

Tôi: [Thôi, tôi không muốn làm 'gã đàn ông hoang dã trên mạng' trong miệng bạn trai cậu đâu.]

Cô gái: [Haha. Đúng rồi, tối qua cậu bảo chưa gội đầu, hôm nay gội chưa?]

Tôi: [Gội rồi nhưng camera hỏng mất rồi.]

Cô gái: [Quỷ mới tin, làm gì có chuyện trùng hợp thế.]

Tôi: [Thật mà, bị rơi một cái, camera trước nứt rồi.]

Cô gái: [Thế camera sau thì sao? Chụp ảnh chỗ cậu ở cho tôi xem là được mà, chỉ xem môi trường thôi, không xem mặt cậu.]

Tôi: [...Được rồi, đợi chút.]

(Ảnh)

Cô gái: [Chỉ thế thôi á? Cậu lừa tôi à, mỗi cái bàn học bong tróc sơn, trên bàn còn dọn dẹp sạch sẽ thế kia, bình thường chắc chắn không phải thế này.]

Tôi: [Bị cậu nhìn thấu rồi. Thật ra phòng tôi bừa bộn như vừa bị đ.á.n.h b.o.m vậy, ngại không dám gửi.]

Cô gái: [Hahahaha, thế cậu gửi ảnh lúc bị đ.á.n.h b.o.m cho tôi xem đi, tôi không chê đâu.]

Tôi: [Không được, phải giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.]

Cô gái: [Được rồi, không làm khó cậu nữa. Mà cậu cũng thú vị thật, nhắn lâu thế rồi mà vẫn giấu mình kỹ thế.]

Tôi: [Nhắn qua mạng mà, giữ chút bí ẩn thì tốt cho cả hai.]

Cô gái: [Thế không sợ tôi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o à?]

Tôi: [Sợ chứ, nên tôi mới không gửi ảnh, nhỡ đâu cậu lấy ảnh tôi đi làm gì thì sao.]

Cô gái: [Hahaha, hợp lý! Thế cậu cũng đề phòng tôi chút đi, nhỡ đâu tôi là gã đàn ông thô lỗ thì sao.]

Tôi: [...Không dám tưởng tượng cảnh cậu đang ngoáy chân đâu.]

Cô gái: [Haha... Đúng rồi, mai tôi định cả ngày không trả lời tin nhắn của anh ấy.]

Tôi: [Có rủi ro đấy, nhỡ hai người chia tay thật thì sao.]

Cô gái: [Có cậu là bạn trai ảo ở đây, sao tôi thua được.]

Tôi: [Được thôi, đợi báo cáo.]

Cô gái: [Haha được rồi, buồn ngủ quá, mai phải dậy sớm.]

Tôi: [Thế cậu ngủ sớm đi, ngủ ngon.]

Cô gái: [Ngủ ngon... Ơ, đợi đã!]

Tôi: [Sao thế?]

Cô gái: [Tấm ảnh cậu vừa gửi, sao tôi cứ thấy có gì đó không ổn.]

Tôi: [Sao thế? Thấy phòng tôi hơi bừa à?]

Cô gái: [Không phải bừa, bức tường phía sau bàn học của cậu, cậu thấy không?]

Tôi: [Tường trắng mà, sao thế?]

Cô gái: [Trên tường có một cái bóng, cậu nhìn kỹ đi, một vệt mờ mờ giống hình người.]

Tôi: [Chắc là bóng của tôi thôi.]

Cô gái: [Không giống, nếu là bóng của cậu thì nó phải kéo dài theo hướng cơ thể cậu chứ. Nhưng cái bóng đó, nó ở phía trên bàn học, lơ lửng ngay trên tường.]

Tôi: [...Cậu càng nói càng thấy kỳ quái rồi đấy.]

Cô gái: [Cậu nhìn kỹ cái hình dạng đó xem, một vệt mảnh, cả cái bóng lơ lửng trên tường, đầu hơi nghiêng sang một bên, tứ chi buông thõng, sao tôi càng nhìn càng thấy giống một... Hình người đang treo cổ thế!]

...

Tôi: [Cậu đừng dọa tôi!]

Cô gái: [Cậu nói xem cái bóng này, có phải nó treo trên tường lâu rồi không? Chỉ là bình thường cậu không để ý thôi?]

Tôi: [Vừa nãy tôi quay lại nhìn thử, trong phòng tôi có cái giá treo đồ, tôi treo một bộ quần áo, tay áo rủ xuống, đó là bóng quần áo của tôi đấy, trí tưởng tượng của cậu phong phú quá rồi.]

Chương 3 - Sau Màn Hình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia