Nhưng nghĩ lại, Hạ Hàn vốn chẳng có kinh nghiệm tình trường, liệu nó có biết cách theo đuổi con gái nhà người ta không đây?
Bà băn khoăn một hồi: "Hay là để bà bày cách cho cháu nhé?"
Khóe miệng Hạ Hàn giật giật nặn ra một nụ cười khổ, khéo léo từ chối ý tốt của người bà nhiệt tình.
"Bà đừng bận tâm, đến lúc thích hợp cháu sẽ dẫn cô ấy về ra mắt bà."
Hôm sau, bà lão đã nhanh nhảu tiết lộ "tin mật" này cho Trình Bình.
Mẹ Hạ Hàn mất sớm nên tình cảm giữa anh và dì Trình Bình vô cùng khăng khít.
Bản tính bà lão vốn rảnh rỗi sinh nông nổi, lúc nào cũng thích lo xa lo gần.
Sợ Hạ Hàn vụng về làm hỏng chuyện, bà chẳng nói chẳng rằng đem kể sạch sành sanh cho Trình Bình nghe.
Trình Bình cũng rất quan tâm đến chuyện trọng đại của Hạ Hàn.
Bà lập tức gọi một cú điện thoại triệu tập Hạ Hàn đến nhà.
"Chuyện xảy ra từ bao giờ thế?"
Vốn dĩ Trình Bình định mai mối Diệp Phạn cho Hạ Hàn, nhưng không ngờ Diệp Phạn đã có con riêng.
Nên bà cũng đành ngậm ngùi từ bỏ ý định.
Ngờ đâu nay Hạ Hàn lại âm thầm theo đuổi người ta chẳng đ.á.n.h tiếng gì.
Thế nhưng, Hạ Hàn lại kín như bưng, không hề rò rỉ bất cứ thông tin nào về danh tính cô gái ấy.
Hạ Hàn biết chuyện này sớm muộn gì cũng lộ, vả lại anh cũng chẳng có ý định giấu giếm.
"Khoảng vài tháng trước ạ."
Trình Bình thầm tính toán, thời điểm đó chẳng phải là lúc đang quay 《Tiềm phục bến Thượng Hải》 sao?
Đó cũng là khoảng thời gian Hạ Hàn và Diệp Phạn hợp tác chung.
Tuy nhiên, bà vẫn đinh ninh cô gái mà Hạ Hàn nhắc đến không thể nào là Diệp Phạn được, vì ngay cả chuyện Đô Đô là con trai của Diệp Phạn anh còn chẳng hay biết.
Huống hồ, hai người họ ngoài đời hầu như chẳng có bất kỳ tương tác nào.
Nghĩ vậy, Trình Bình cũng không gặng hỏi thêm. Chuyện của Hạ Hàn, bà tin chắc anh sẽ tự mình giải quyết êm thấm.
Lúc này, cánh cửa phòng ngủ hé mở, Đô Đô từ trong phòng lon ton bước ra.
"Bà Trình Bình ơi." Đô Đô cất giọng lanh lảnh gọi.
Nãy giờ Đô Đô đang chơi trong phòng cùng bé Tiêu Tiêu, nhưng cậu nhóc hình như loáng thoáng nghe thấy tiếng của "chú".
Thế là cậu nhóc chạy tót ra ngoài.
Ngờ đâu, chú đến chơi thật.
Đô Đô lạch bạch chạy tới: "Chú ơi."
Ánh mắt Đô Đô sáng bừng, người chú siêu nhân có thể tung mình lên cao cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
Đô Đô ôm chầm lấy chân Hạ Hàn, ngửa mặt lên nhìn anh.
Đôi mắt cậu nhóc hệt như hai viên hắc ngọc tỏa sáng lấp lánh, trong veo, thuần khiết không vướng chút bụi trần.
Hạ Hàn khom người xuống, cúi đầu nhìn Đô Đô.
Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của cậu bé, hai người nhìn nhau ngang tầm.
Ánh mắt Hạ Hàn hơi xao động. Anh xích lại gần hơn một chút, chăm chú quan sát đôi mắt của Đô Đô.
Đô Đô hơi nghiêng đầu, thắc mắc tại sao chú cứ nhìn mình chằm chằm mãi thế.
Giọng nói ngọng nghịu trẻ con vang lên: "Chú ơi."
Hạ Hàn ngắm nghía khuôn mặt Đô Đô đến ngẩn người, đôi mắt này sao trông quen thuộc đến lạ thường.
Một suy nghĩ điên rồ, không tưởng bất chợt trỗi dậy trong lòng anh.
Ngay khoảnh khắc đó, khuôn mặt Diệp Phạn xẹt qua tâm trí anh, cùng với đôi mắt trong vắt, sạch sẽ nhưng kiên cường mạnh mẽ ấy.
Diệp Phạn, Diệp Đạc.
Hai cái tên này, liệu có thực sự chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Ánh mắt Hạ Hàn đanh lại, anh bất ngờ lên tiếng hỏi một câu.
Giọng anh vô thức dịu lại.
"Đô Đô, mẹ cháu tên là gì?"
Đô Đô không hề nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của Hạ Hàn. Cậu nhóc gãi gãi đầu, đôi mắt to tròn mở to nhìn chằm chằm anh.
Giọng nói của đứa trẻ ba tuổi cất lên thật mềm mại.
"Mẹ cháu tên là Diệp Phạn ạ."
Bí mật mà Diệp Phạn cố công giấu giếm bấy lâu nay đã bị Đô Đô vạch trần chỉ trong nháy mắt.
Đô Đô hoàn toàn không hay biết gì, cậu nhóc vung vẩy đôi tay nhỏ xíu, hưng phấn kể về mẹ Diệp Phạn.
"Mẹ cháu siêu lợi hại luôn."
Đô Đô chỉ tay về phía chiếc TV ngoài phòng khách: "Mẹ cháu còn xuất hiện trên TV nữa cơ."
Ngay sau đó, cậu bé còn bồi thêm một câu: "Giống y hệt chú vậy đó."
"Chú cũng siêu cấp ngầu luôn."
Đô Đô chỉ cần dăm ba câu đã khai sạch sành sanh lai lịch của Diệp Phạn.
Bởi lẽ trong mắt cậu nhóc, người chú này đã là một người vô cùng đáng tin cậy.
Qua những lời kể ngô nghê của Đô Đô, Hạ Hàn đã hoàn toàn nắm rõ thân phận của Diệp Phạn.
Nếu nói trên đời này có người trùng tên trùng họ thì nghe còn có lý, nhưng diễn viên tên Diệp Phạn thì chỉ có duy nhất một người.
Nghe Đô Đô nói vậy, sợi dây cung căng như đàn trong lòng Hạ Hàn lập tức chùng xuống.
Anh nhớ lại khuôn mặt Diệp Phạn. Nếu có một người mẹ như cô ấy, thì quả thực cô có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu như Đô Đô.
Nụ cười nơi đáy mắt Hạ Hàn càng thêm rạng rỡ, anh xoa xoa đầu Đô Đô.