"Chú quen mẹ của Đô Đô đấy."
Đô Đô nghiêng đầu chớp mắt, thốt lên tiếng "A".
"Chú và mẹ cháu là bạn của nhau ạ?"
Một người mẹ tuyệt vời như thế sao chưa từng nhắc đến chú với mình bao giờ nhỉ?
Ánh mắt Hạ Hàn khẽ lay động: "Xem như là vậy đi."
Bà Trình Bình ngồi cạnh nãy giờ nghe cuộc đối thoại cũng lờ mờ đoán ra mùi vị. Bà thầm nghĩ, cô gái mà Hạ Hàn vừa nói là đang theo đuổi, chẳng lẽ chính là Diệp Phạn?
Mọi chuyện đi một vòng quanh co, cuối cùng lại rẽ vào hướng này.
Mặc dù Diệp Phạn đang một mình nuôi con, nhưng Trình Bình hoàn toàn không bận tâm đến chuyện đó.
Ngược lại, Đô Đô đáng yêu như vậy càng khiến bà thêm xót xa cho sự vất vả của Diệp Phạn. Một thân một mình nuôi nấng một đứa trẻ bé bỏng, chưa từng than vãn nửa lời.
Chỉ là Trình Bình xưa nay chưa bao giờ nắm bắt được tính tình của Hạ Hàn. Anh luôn cất giấu tâm tư của mình quá sâu.
Trình Bình quyết định không xen vào chuyện này, bà muốn xem thử dự định của Hạ Hàn rốt cuộc là gì.
Hạ Hàn nhấc bổng Đô Đô lên, đặt cậu bé ngồi vững vàng bên mép ghế sofa.
Đô Đô đung đưa đôi chân ngắn củn, ngước cổ nhìn anh.
"Chú ơi, làm sao chú quen được mẹ cháu vậy?"
Hạ Hàn cúi đầu nhìn Đô Đô: "Chú và mẹ làm việc cùng nhau."
Chần chừ vài giây, Hạ Hàn lại mở lời.
"Mẹ cháu đã bao giờ nhắc đến chú chưa?"
Đô Đô ôm cái đầu tròn xoe, đăm chiêu suy nghĩ một hồi lâu đến đau cả đầu mà vẫn chẳng moi móc được chút thông tin nào liên quan đến Hạ Hàn.
Cậu nhóc bĩu môi, lắc đầu nguầy nguậy: "Dạ không ạ."
Cậu bé còn dõng dạc khẳng định thêm một lần nữa: "Chưa từng nhắc một lần nào luôn."
Ánh mắt Hạ Hàn tối sầm lại, khuôn mặt tĩnh lặng như tờ, không một ai có thể đoán được suy nghĩ của anh lúc này.
Thấy Hạ Hàn im lặng, Đô Đô không đành lòng bèn lên tiếng an ủi.
"Mẹ cháu bận rộn công việc lắm, thế giới của mẹ chỉ có mỗi bảo bối thôi."
Bàn tay nhỏ nhắn đầy thịt của Đô Đô vỗ vỗ lên vai Hạ Hàn: "Không chỉ có chú đâu, mẹ cũng chẳng bao giờ nhắc đến ai khác cả."
Đô Đô buông tay, nhún vai một cái, lắc lắc cái đầu nhỏ xíu.
Nụ cười thoáng hiện dưới đáy mắt Hạ Hàn, anh lại hỏi tiếp Đô Đô.
"Thế hôm nay mẹ có đến đón Đô Đô không?"
Trình Bình hơi sửng sốt. Ý đồ của Hạ Hàn quả thực quá mức rõ ràng.
Chút hoài nghi vừa nảy sinh trong đầu bà đã hoàn toàn tan biến.
Bà chưa từng thấy Hạ Hàn bận tâm đến một cô gái nào nhiều đến vậy.
Bảo Hạ Hàn không có ý gì với Diệp Phạn, có đ.á.n.h c.h.ế.t bà cũng không tin.
Tuy nhiên, nhìn bộ dạng của Diệp Phạn, dường như cô ấy hoàn toàn mù tịt về tâm tư của anh.
Nghe câu hỏi của Hạ Hàn, Đô Đô bĩu môi, hai ngón tay mũm mĩm cứ xoắn xuýt vào nhau.
Trên mu bàn tay trắng ngần hằn rõ mấy lúm đồng tiền nhỏ xíu, vô cùng đáng yêu.
"Dạo này mẹ bận lắm ạ, ngày mai mẹ mới có thời gian chơi với Đô Đô."
Hạ Hàn gặng hỏi: "Vậy ai là người đưa Đô Đô về nhà?"
Đô Đô ngoái nhìn ra cửa: "Lát nữa bà v.ú sẽ đến đón cháu ạ."
Đô Đô đột nhiên cảm thấy là lạ, cậu nhóc ngẩng đầu lên nhìn Hạ Hàn.
"Chú ơi, sao chú cứ hỏi chuyện về mẹ cháu hoài vậy?"
Khóe môi Hạ Hàn khẽ cong lên: "Vì chú rất quý Đô Đô, nên chú cũng quý cả mẹ của Đô Đô nữa."
Câu nói của Hạ Hàn đầy ẩn ý vòng vèo.
Đô Đô không hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
"Vậy cũng được ạ, nếu chú muốn biết gì về mẹ thì cứ đến hỏi cháu nhé."
Cậu nhóc ngây thơ hoàn toàn không nhận ra mình đã bị Hạ Hàn "moi" sạch thông tin.
Bé Đô Đô - viên ngọc quý mà Diệp Phạn dày công che giấu - nay đã phơi bày hoàn toàn.
Đợi đến khi Hạ Hàn cáo từ ra về, Trình Bình ra tận cửa tiễn anh. Cuối cùng bà cũng không nhịn được mà gọi với lại.
"A Hàn."
Hạ Hàn xoay người lại. Dưới màn đêm thăm thẳm, những đường nét trên gương mặt anh càng thêm phần góc cạnh, lập thể.
Ánh mắt anh toát lên vẻ nghiêm túc khôn tả.
Hạ Hàn biết Trình Bình muốn nói gì. Không đợi bà mở lời, anh đã chủ động lên tiếng.
"Về chuyện của Diệp Phạn, cháu tự biết chừng mực."
Một câu trả lời ngắn gọn, đơn giản nhưng đã khiến Trình Bình hoàn toàn yên tâm.
Hạ Hàn nhìn bà: "Trước lúc đó, dì có thể giúp cháu giữ kín chuyện này được không ạ?"
Biết Hạ Hàn làm việc luôn cẩn trọng, Trình Bình gật đầu đồng ý.
"Được rồi."
Hạ Hàn nổ máy rời khỏi nhà Trình Bình.
Trời đã sập tối hẳn, trên phố xá bắt đầu nhộn nhịp, náo nhiệt.
Đường phố tấp nập xe cộ qua lại, dòng người hối hả ngược xuôi.
Chiếc xe màu đen lướt qua từng con phố, vững vàng hướng về phía trước.
Hạ Hàn ngồi sau vô lăng, những mảng ánh sáng lướt qua rọi lên người anh loang lổ.
Một lát sau, chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự. Hạ Hàn khom người bước xuống, bóng dáng anh nhanh ch.óng bị màn đêm nuốt chửng.
Trong căn nhà rộng lớn thênh thang chỉ có một mình Hạ Hàn sinh sống, bốn bề yên ắng tĩnh mịch đến rợn người.