Dưới sự giám sát của Quý Ngộ, Tô Nam ngoan ngoãn nuốt t.h.u.ố.c. Chẳng bao lâu sau, d.ư.ợ.c tính phát tác, cả người anh bắt đầu lâng lâng nặng nề, hoàn toàn không còn tinh lực đọc sách. Vốn chỉ là cảm nhẹ, ai ngờ lúc này lại trở nặng hơn.

Chưa cần nói đến mấy thứ chi, hồ, giả, dã kia, bình thường không bệnh đã đủ nhức đầu hoa mắt, giờ thì càng thêm choáng váng.

Thật là… trách ai được đây, ngay cả trêu chọc người khác anh cũng chẳng còn tâm trạng. Tô Nam nặng nề khép mắt lại.

“Nếu không cậu lên giường nghỉ một lát đi.” Giọng giảng bài của Quý Ngộ đột nhiên dừng lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh.

“Ừm… tôi khó chịu, đi không nổi.” Tô Nam hiếm khi nổi hứng làm nũng, thuận thế dựa cả người lên người cô, tay còn khoác lên cánh tay Quý Ngộ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể cho cô đỡ.

Quý Ngộ chỉ cảm thấy người trên vai ngày càng nặng, nặng đến mức cô gần như không thở nổi. Tô Nam cao hơn cô gần một cái đầu, bị anh ép đến cong cả lưng, chỉ cần hơi cúi đầu là cằm anh đã chạm lên đỉnh đầu cô.

Đột nhiên vai còn lại cũng trầm xuống, cánh tay Tô Nam khoác qua.

Quý Ngộ cứng người, vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, nhất thời không biết phải làm sao.

Xung quanh toàn là mùi hương riêng của anh. Hơi thở ấm nóng phả lên cổ cô, mọi giác quan như bị phóng đại, cô thậm chí còn nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.

Tô Nam cố nhịn cảm giác muốn c.ắ.n một cái, ngoan ngoãn để cô gái nhỏ gắng sức, thân thể cứng ngắc, tay chân vụng về dìu anh.

Tô Nhất thật sự không nỡ nhìn cảnh này. Có khi nào cậu nên quay một video không?

Cái dáng vô lại đó đúng là nhìn một lần là đủ rồi.

Nghĩ đến việc Tô Nam là người bệnh, Quý Ngộ nhẫn nại đỡ anh đến chiếc giường lớn chỉ cách đó vài bước, rồi vào bếp rót một ly nước ấm vừa phải.

“Tô Nam, cậu uống chút nước ấm rồi ngủ tiếp đi.” Cô nhẹ giọng nói với người đang nhắm mắt, thấy trên mặt anh hiện lên sắc hồng nhạt nhàn nhạt, cô định đưa tay sờ trán, nhưng khi anh quay đầu lại thì nuốt nước bọt, rụt tay về.

“Cậu… chắc là sốt rồi, uống nước xong ra chút mồ hôi sẽ đỡ hơn.”

“Cậu đút tôi đi.” Tô Nam khẽ mở mắt, sắc mặt càng thêm tái nhợt, vẻ ốm yếu ấy khiến người ta khó lòng từ chối, huống chi là Quý Ngộ vốn rất dễ mềm lòng.

Quý Ngộ chậm rãi ngồi xổm xuống, đưa ly nước tới miệng anh. Tô Nam “gắng gượng” chống người, tựa vào tay cô uống nửa cốc nước, rồi lại từ từ nằm xuống.

Ánh nắng rải đầy giường, trông vừa ấm áp vừa dễ chịu. Nắng chiếu lên gương mặt Tô Nam, đôi môi bị nước làm ướt ánh lên tia sáng nhỏ.

Quý Ngộ kéo chăn lên cho anh rồi định rời đi, nhưng cổ tay lại bị những ngón tay ấm áp giữ lấy. Giọng nói trầm thấp vang lên: “Cậu đọc bài giúp tôi được không?”

Quý Ngộ cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình. Ngón tay sạch sẽ, thon dài, khớp xương cân đối, dù mảnh khảnh nhưng vẫn toát lên vẻ có lực; móng tay được cắt tỉa gọn gàng, mu bàn tay lộ rõ những mạch m.á.u xanh nhạt, không có lấy nửa vết chai.

Một đôi tay lớn lên trong nhung lụa. Nhìn hàng mày anh khẽ nhíu cùng làn hơi nước trong mắt, Quý Ngộ gật đầu.

Cô cầm sách giáo khoa trên bàn, ngồi xổm bên mép giường. Tô Nam lại quấn ngón tay qua nắm lấy tay cô, làn da mỏng manh khiến cô cảm nhận rõ hơi ấm trong lòng bàn tay anh.

Quý Ngộ thử rút tay ra, nhưng Tô Nam nằm trên giường, đôi mắt đào hoa khép hờ nhìn cô, mang theo chút làm nũng, vẫn không buông.

Rõ ràng là dáng vẻ ốm yếu, vậy mà lực tay lại chẳng hề nhỏ. Quý Ngộ cảm giác lòng bàn tay bị đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vẽ vời, cảm giác ngứa ngáy lan khắp người.

Ngay cả giọng đọc bài cũng vô thức run lên.

“A Ngộ, cậu ngồi lên giường đi.” Tô Nam kéo tay cô, nhường ra một chút chỗ trống.

Quý Ngộ sợ anh lại lăn lộn, đành thuận theo, ngồi hờ bên mép giường. Một tay bị anh nắm c.h.ặ.t, tay còn lại cầm sách. Những chữ nghĩa khô khan, khó hiểu kia, qua giọng cô lại trở nên trôi chảy, dễ nghe như một khúc dân ca.

Từ góc độ của cô có thể nhìn thấy hình xăm lộ ra dưới cổ áo rộng của anh. Trong lòng cô không khỏi tò mò, vì sao anh lại xăm một cái đầu lâu ở xương quai xanh. Nhưng cô không hỏi.

Tô Nam cười, nhắm mắt lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay mềm mịn của cô.

Quý Ngộ đọc bài bằng giọng đều đều, vậy mà dường như còn sốt nặng hơn cả Tô Nam, nhiệt độ trên má cô chẳng hề thấp hơn anh.

Tô Nhất chứng kiến toàn bộ, che mặt quay đi, tiếp tục chơi lego dưới đất. Cậu không quen người nằm trên giường kia.

Cũng không hiểu là ai đã sốt tới 39 độ mà vẫn như người không sao, chạy ra ngoài hẹn uống rượu, hẹn đ.á.n.h nhau.

Mãi đến khi người trên giường thở đều đều, Quý Ngộ mới dừng lại, đặt sách xuống, lúc này mới quan sát căn phòng ngủ của anh.

Phòng không lớn, chiếc giường chiếm gần hết diện tích. Đối diện giường là một bàn học rộng, sát tường đặt một dãy kệ sách, trên đó chỉ có vài cuốn sách lác đác, phần nhiều là cúp và huy chương, chiếc gần đây nhất cũng đã từ sáu năm trước. Gần cửa là phòng tắm, hơi vào trong một chút là phòng thay đồ.

Sàn gỗ lát xương cá, cả căn phòng mang phong cách tối giản, tông xám xanh chủ đạo, toát lên vẻ gọn gàng đặc trưng của con trai.

Ánh mắt cô quay lại người đang ngủ trên giường, không thể không thừa nhận anh thật sự rất đẹp, dáng vẻ này càng dễ khiến con gái mềm lòng.

Quý Ngộ rút tay ra, Tô Nam khẽ nhíu mày nhưng không tỉnh, hàng mi dài dưới nắng tạo thành một vầng sáng mờ nhạt, kéo ra bóng râm nhè nhẹ trước mắt. Chỉ đến lúc này, Quý Ngộ mới dám tưởng tượng, khi ánh mắt anh lưu chuyển đầy dịu dàng, chỉ cần mở ra thôi cũng đủ khiến người khác rung động.

Thực ra, ánh mắt ấy của Tô Nam chỉ xuất hiện khi đối diện với cô.

“Chị ơi.” Đùi bỗng nhiên trĩu xuống, giọng nói mềm mềm vang lên trong căn nhà yên tĩnh. Quý Ngộ theo bản năng liếc nhìn người đang ngủ yên trên giường, xác nhận anh vẫn chưa tỉnh, rồi mới cúi đầu nhìn nhóc con đang ngồi trên đùi mình.

“Sao thế?” Quý Ngộ hạ thấp giọng, như đang thì thầm với ai đó, dịu dàng đến mức chính cô cũng không nhận ra.

“Em đói.” Nhóc con ngước mắt nhìn cô đầy mong đợi, khóe miệng còn dính vụn bánh kem.

Quý Ngộ lấy khăn giấy lau sạch cho cậu bé, tiện tay bóp bóp gương mặt bầu bĩnh, rồi giơ tay nhìn đồng hồ, đã giữa trưa.

“Chị ra bếp xem có gì làm được không nhé.”

“Dạ, chị, để em giúp chị.” Quý Ngộ nắm tay nhóc con đi ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Trong phòng lập tức yên tĩnh. Ngay cả những hạt bụi lơ lửng dưới ánh nắng dường như cũng nhẹ đi, không nỡ quấy rầy người đang nằm trên giường.

Tô Nam bị nóng mà tỉnh dậy, bụng cũng hơi đói. Anh nặng nề mở mắt, ngón tay vô thức cử động vài cái, ánh mắt mơ màng nhìn lên trần nhà.

Vài giây sau, anh bật ngồi dậy như xác sống, tay khẽ cuộn lại trên chăn. Anh nhớ rõ… mình đã nắm tay cô.

Ánh mắt đảo một vòng quanh phòng, không thấy bóng dáng quen thuộc đâu, tim anh chùng xuống. Chẳng lẽ đã dọa cô chạy mất rồi?

Từ trước đến nay chưa từng có “cáu gắt sau khi ngủ dậy”, vậy mà lúc này anh lại vô cớ ghét chính mình vì đã ngủ quên.

Anh hất chăn, xỏ dép lê xuống giường, liếc nhìn bàn học, sách giáo khoa đã được xếp gọn gàng ngay ngắn.

Mở cửa ra, mùi thức ăn lập tức ập vào. Vừa hay Quý Ngộ đang đi lên gọi anh xuống ăn cơm, hai người đồng thời dừng bước trên cầu thang.

“Cái kia… Tô Nhất nói đói, nên tôi… tôi làm tạm vài món.” Quý Ngộ c.ắ.n nhẹ môi, trong lòng hơi bất an, không biết mình tự ý dùng đồ trong nhà người ta như vậy có ổn không.

Nhìn thấy cô, khóe miệng Tô Nam cong lên. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, cảm giác uể oải đè nặng trong lòng bỗng chốc tan biến.

Anh chậm rãi bước xuống, dừng lại trước mặt cô. Vốn đã cao hơn cô không ít, giờ lại đứng cao hơn một bậc thang, khiến Quý Ngộ phải ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt Tô Nam quá nghiêm túc, tim Quý Ngộ khẽ căng lên, ngón tay nắm c.h.ặ.t vạt áo, ép mình đừng nghĩ đến cảnh anh nắm tay cô lúc trước.

“Cậu…” Quý Ngộ vừa định mở miệng thì bị hành động tiếp theo của anh cắt ngang.

Tô Nam đột nhiên ôm cô vào lòng, nửa trọng lượng cơ thể dồn cả lên người cô.

Trong đầu Quý Ngộ trống rỗng trong chớp mắt, phải mất chừng ba giây mới nhận ra mình đang bị anh ôm. Hàng mi khẽ run, hai tay luống cuống đẩy anh ra.

“Tô Nam…” Cô khẽ gọi tên anh, rồi lại không biết nên nói gì tiếp.

Cảm nhận được sự hoảng hốt của cô, Tô Nam cười khẽ bên cổ cô, giọng trầm thấp:

“Đừng nhúc nhích, để tôi ôm một lát.”

Giọng nói hơi khàn truyền vào tai khiến Quý Ngộ như phản xạ có điều kiện, lập tức ngừng giãy giụa. Hai tay đang đẩy anh vô lực buông xuống, người đứng thẳng đơ ra.

Trong lúc hoảng hốt, cô còn kịp nghĩ, có lẽ lúc này mình trông giống hệt mấy hàng bạch dương thẳng tắp trong sách giáo khoa.

Cô lặng lẽ đếm từng giây trong lòng, dần dần tê liệt với cảm giác nặng nề trên người, cho đến khi đếm tới ba mươi, cơ thể bỗng nhẹ hẳn, hô hấp cũng trở nên thông suốt hơn.

Tô Nam cười, xoa xoa đỉnh đầu cô: “Nếu tôi không buông ra, có phải c cậu định tự nghẹt thở luôn không?”

Ngốc thật, căng thẳng đến mức quên cả thở, sau này phải làm sao đây?

Quý Ngộ đỏ mặt, cúi đầu không nói gì.

“Đi thôi, xuống ăn cơm. Cậu làm món gì vậy?” Tô Nam tự nhiên nắm lấy tay cô.

Quý Ngộ nhìn chằm chằm bàn tay bị anh nắm c.h.ặ.t, lòng bàn tay không nghe lời mà đổ mồ hôi.

Lúc này cô mới nhận ra tim mình như ôm một con nai nhỏ, nhảy loạn xạ khắp nơi. Mãi mới tìm lại được giọng nói, cô khẽ đáp: “Trứng xào cà chua, khoai tây xào sợi.”

Hai người đi vào phòng ăn, Tô Nhất đang ăn ngon lành, thấy họ tới thì cười đến nheo cả mắt: “Anh, chị, mau tới ăn cơm.”

Tô Nam kéo Quý Ngộ lại, xoa đầu Tô Nhất: “Gọi chị dâu.”

Đây là lần đầu tiên Tô Nam bảo nhóc con gọi như vậy trước mặt Quý Ngộ. Trước đó đều là nói sau lưng, danh không chính ngôn không thuận.

Còn bây giờ… anh cuối cùng cũng có cảm giác “được chính danh”, ngẩng cao đầu hẳn hoi.

Tay nắm tay cô khẽ siết c.h.ặ.t, ngón tay cố ý cọ vào lòng bàn tay cô, ung dung nhìn vành tai cô lại lần nữa đỏ dần lên.

Quý Ngộ không nhìn anh, nhỏ giọng phản bác: “Đừng nghe anh ấy nói bừa, gọi chị thôi.”

Không ngờ Tô Nhất bình thường hay đem “hắc sử” của anh trai ra bán đứng, vậy mà lúc mấu chốt lại cực kỳ phối hợp, dõng dạc gọi một tiếng:

“Chị dâu!”

Quý Ngộ: “……”

Cô có linh cảm, hôm nay ra khỏi nhà là một quyết định sai lầm. Có lẽ… cách thức thức dậy của cô hôm nay không được đúng cho lắm.

22 - Sổ Tay Công Lược Học Tra - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia