Sắc mặt Tạ Cảnh lập tức trầm xuống:
“Lời ta nói lúc đầu các ngươi đều quên hết rồi sao?”
Lãnh Ly giải thích:
“Là ý của phu nhân ạ, phu nhân nói bắt gian phải bắt tận tay, bắt trộm phải bắt được tang vật, đợi sau khi nàng bị bắt cóc, chúng ta giả vờ đi cứu rồi sau đó lần theo dấu vết mới có thể bắt được đủ bằng chứng.”
Tạ Cảnh không ngờ A Ninh lại làm như vậy, quá nguy hiểm.
“Nàng nói gì các ngươi cũng nghe sao?
Nàng mà có chuyện gì, ta sẽ hỏi tội các ngươi.”
Tạ Cảnh nói xong liền sải bước đi xuống khỏi đài cao.
Lãnh Tiêu thấy Lãnh Ly đã tới liền đi đến chuồng ngựa dắt một con ngựa ra.
Tạ Cảnh nhận lấy dây cương, phân phó:
“Ngươi đi một chuyến vào hoàng cung.”
“Thuộc hạ tuân mệnh.”
Lãnh Ly nói xong lại dắt một con ngựa khác ra, phi ngựa hỏa tốc đến hoàng cung.
Lãnh Ly sau đó cũng lên ngựa bám theo, hắn vẫn đang phân vân nên nghe lời tướng quân hay phu nhân đây.
Trước đó kiến nghị của Tiết Nghi là:
nghe lời phu nhân.
Khương Ấu Ninh nóng không chịu nổi, lại khát khô cả cổ, nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, cũng không biết đối phương định làm gì?
Đúng lúc này, cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, một dải váy màu đỏ hồng đập vào mắt, Khương Ấu Ninh từ từ ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy khuôn mặt người tới thì sững sờ một chút.
Dù đã đoán trước là công chúa bắt cóc mình nhưng tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác.
Ánh mắt công chúa thật hung ác!
Khương Ấu Ninh học theo vẻ mặt kinh hoàng sau khi bị bắt cóc trong phim truyền hình, nhìn công chúa như không thể tin nổi.
Công chúa chậm rãi bước tới, cụp mắt nhìn Khương Ấu Ninh dưới đất, thấy trong mắt nàng tràn đầy vẻ kinh hoàng thì vui mừng khôn xiết.
Thị vệ mang tới một chiếc ghế, sau khi công chúa ngồi xuống, ánh mắt lại nhìn về phía Khương Ấu Ninh, vươn tay lấy miếng vải trong miệng nàng ra.
Miếng vải to như vậy nhét vào miệng làm quai hàm Khương Ấu Ninh mỏi nhừ.
Nàng vận động quai hàm một chút rồi mới kinh ngạc chất vấn:
“Là ngươi bắt cóc ta, tại sao ngươi lại bắt cóc ta?”
Công chúa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nõn nà của Khương Ấu Ninh, trong mắt là sự điên cuồng của đố kỵ, Tạ Cảnh chính là thích khuôn mặt này, trông thì thuần khiết nhưng lại giống như một con hồ ly tinh quyến rũ Tạ Cảnh.
“Tại sao bắt cóc ngươi?
Nếu không phải con hồ ly tinh như ngươi quyến rũ Tạ Cảnh thì Tạ Cảnh sao lại cưới ngươi?
Tạ Cảnh chàng vốn dĩ nên là phò mã của bản công chúa.”
Khương Ấu Ninh phản bác:
“Ta không phải hồ ly tinh, cũng không có quyến rũ Tạ Cảnh, Tạ Cảnh cưới ta là do chàng tự nguyện, chàng lại không thích ngươi, ngươi lại hà tất phải cưỡng cầu?”
Công chúa nghe thấy Tạ Cảnh không thích mình, sắc mặt lập tức thay đổi, giáng một cái tát qua.
Khương Ấu Ninh như đoán trước được công chúa sẽ động thủ, khi công chúa ra tay, đầu nàng nghiêng đi, tránh được cái tát đó.
Công chúa đ.á.n.h hụt một cái càng tức giận không thôi:
“Ngươi còn dám tránh?”
Khương Ấu Ninh tỏ vẻ, nàng cũng đâu phải kẻ ngốc, mặc cho nàng ta đ.á.n.h mắng, sao lại không tránh?
Công chúa hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi thích quyến rũ đàn ông như vậy, ta đã sắp xếp cho ngươi mấy gã đàn ông hầu hạ ngươi, ngươi cứ việc hưởng thụ cho tốt.”
Công chúa nói xong đứng dậy, phân phó:
“Vào đi.”
Lời vừa dứt, cửa lại được mở ra, “ào ào" đi vào ba người đàn ông.
Khương Ấu Ninh thấy ba gã đàn ông cao lớn vạm vỡ khiến nàng nhớ lại cảnh tượng bị bắt cóc lần đầu tiên, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Công chúa thật biến thái!
Chẳng trách lần bắt cóc trước đã phân phó tú bà bảo nàng tiếp khách.
Cũng may Tạ Cảnh không cưới nàng ta, hạng người biến thái như thế này còn phiền phức hơn mấy người ở trong phủ nhiều.
Công chúa liếc nhìn ba gã đàn ông đi vào, gã nào gã nấy cao to lực lưỡng, cười nhìn Khương Ấu Ninh:
“Xem ta chiếu cố ngươi thế nào này, đặc biệt tìm cho ngươi ba gã đàn ông vạm vỡ, đợi đến khi ngươi biến thành đóa hoa tàn nhị rữa, ta xem Tạ Cảnh có còn muốn ngươi nữa không?”
Khương Ấu Ninh hừ một tiếng:
“Ngươi tưởng hủy hoại ta thì Tạ Cảnh sẽ cưới ngươi sao?
Cứ yên tâm đi, Tạ Cảnh dù có ở góa cả đời cũng sẽ không tục huyền, càng không cưới ngươi.”
Công chúa nghe vậy tức giận không thôi, lạnh giọng quát:
“Còn ngẩn ra đó làm gì?”
Ánh mắt của ba gã đàn ông đồng loạt nhìn chằm chằm vào người Khương Ấu Ninh, bọn họ sống ba mươi năm rồi mà chưa từng được chơi đùa một người nữ nhân xinh đẹp như vậy, nhất thời mắt sáng rực lên.
Công chúa nhìn về phía Khương Ấu Ninh, lại phân phó:
“Cứ việc chơi đùa thế nào cũng được, giữ lại hơi thở là được, chơi xong thì ném ra ngoài đường.”
“Công chúa yên tâm, chúng tôi sẽ tiếp đãi mỹ nhân thật tốt.”
Ba gã đàn ông nói xong liền không thể chờ đợi được nữa mà lao về phía Khương Ấu Ninh.
Công chúa lạnh lùng nhìn Khương Ấu Ninh một cái, nôn nóng muốn thấy cảnh tượng nàng bị chơi đùa xong biến thành đóa hoa tàn nhị rữa bị ném ra đường mà thiên hạ bàn tán.
Nàng ta thu hồi tầm mắt, đang định đi ra ngoài thì khi nhìn thấy người đứng ở cửa, nàng ta sững sờ.
Người đứng ở cửa chính là đương kim hoàng đế và Tạ Cảnh.
“Hoàng huynh, sao huynh lại tới đây?”
Tạ Cảnh lúc này không rảnh quan tâm đến công chúa, chàng sải bước nhanh đi vào trong.
Liền thấy ba gã đàn ông vây quanh Khương Ấu Ninh, chàng xông lên đá bay ba gã đó đi, va mạnh vào tường rồi ngã rầm xuống, trực tiếp ngất xỉu.
Khương Ấu Ninh thấy Tạ Cảnh lúc đó, nhịn không được khóc lên, tới thật đúng lúc.
Tạ Cảnh gần như lao đến trước mặt nàng, nhanh ch.óng cởi bỏ dây thừng trên tay nàng, nhìn cổ tay nõn nà bị dây thừng siết ra một vết hằn đỏ, nhất thời xót xa không thôi.
Khương Ấu Ninh nhào vào lòng Tạ Cảnh:
“Tướng quân, chàng tới thật kịp lúc.”
Tạ Cảnh đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới, thấy nàng không có vết thương nào khác mới buông lỏng trái tim, sau đó ôm nàng vào lòng.
Cuộc trò chuyện bên trong vừa rồi Tiêu Uẩn đều nghe thấy hết, chưa từng nghĩ tới muội muội mình lại có tâm địa độc ác như vậy.
Hắn tiến lên tát cho một cái.
Công chúa từ nhỏ đã được nuông chiều mà lớn lên, Tiêu Uẩn chưa từng đ.á.n.h nàng ta, vậy mà giờ đây lại vì một người nữ nhân mà ra tay đ.á.n.h nàng ta.
“Hoàng huynh, huynh đ.á.n.h muội?”
Tiêu Uẩn nghiêm giọng nói:
“Xem xem việc tốt muội đã làm kìa!”
Công chúa không cam tâm nói:
“Khương Ấu Ninh chính là hồ ly tinh, quyến rũ Tạ Cảnh, Tạ Cảnh là phò mã muội nhìn trúng, nếu không phải nàng ta dùng thủ đoạn, một thảo dân thấp kém sao có thể xứng với Tạ Cảnh?”
Tiêu Uẩn thấy muội muội làm sai chuyện mà còn không biết lý lẽ như vậy, tức không nhịn được lại tát thêm một cái, trực tiếp đ.á.n.h công chúa đến phát khóc.
Công chúa ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, ủy khuất nhìn Tiêu Uẩn:
“Hoàng huynh……”