“Nàng ấy mà có chuyện gì, đừng trách trẫm không nể tình huynh muội.”
Tiêu Uẩn để lại một câu rồi sải bước đi vào trong.
Sau khi vào trong liền thấy Tạ Cảnh đang bế Khương Ấu Ninh, hắn vội vàng hỏi:
“Nàng ấy thế nào?
Có bị thương không?”
Tạ Cảnh bế ngang Khương Ấu Ninh lên, ngẩng đầu nhìn Tiêu Uẩn:
“Bẩm hoàng thượng, may mà đuổi tới kịp lúc, A Ninh bị thương nhẹ.”
Tiêu Uẩn nghe vậy thầm thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì tốt, về trước đi.”
Tạ Cảnh bế Khương Ấu Ninh đi ngang qua người công chúa, liếc nhìn nàng ta một cái, ánh mắt còn lạnh lẽo hơn cả tảng băng ngàn năm.
“Công chúa dám làm hại thê t.ử của vi thần, vi thần sẽ không bỏ qua đâu.”
Tạ Cảnh nói xong, nhìn thêm một cái cũng thấy xui xẻo, thu hồi tầm mắt rồi sải bước đi ra ngoài.
Công chúa nhìn Tạ Cảnh bế Khương Ấu Ninh, nếu tốc độ nhanh hơn chút nữa, Khương Ấu Ninh biến thành hoa tàn nhị rữa, Tạ Cảnh chắc chắn sẽ không cần Khương Ấu Ninh nữa, chỉ có chê bai.
Chỉ chậm một chút xíu thôi.
Nhanh thêm một chút nữa thôi là nàng ta đã thành công rồi.
Tiêu Uẩn từ bên trong đi ra, nhìn lại muội muội, đáy mắt hắn cũng xẹt qua một tia chán ghét.
“Lần này, trẫm cũng không bảo vệ được muội đâu.”
(Hết chương này)
Công chúa nước mắt ngắn dài nhìn Tiêu Uẩn, trong mắt là sự chấn kinh và ủy khuất.
“Hoàng huynh, muội là em gái ruột của huynh mà, Khương Ấu Ninh chính là hồ ly tinh, hoàng huynh còn bênh vực nàng ta.”
Tiêu Uẩn giận dữ quát:
“Muội câm miệng cho trẫm, đến giờ mà muội vẫn chưa biết mình sai ở đâu, cứ một mực ngang ngược không nói lý, tự cho mình là đúng.
Tạ Cảnh tại sao không thích muội?
Loại nữ nhân như muội mà còn hy vọng Tạ Cảnh thích sao?
Nàng ấy là phu nhân của Phiêu Kỵ tướng quân.”
Tiêu Uẩn nói xong lạnh giọng phân phó:
“Người đâu, bắt công chúa giải đi.”
Tiêu Uẩn nói xong sải bước đi ra ngoài.
Hai danh thị vệ đi vào, trái phải áp giải công chúa.
Công chúa thấy Tiêu Uẩn làm thật, lập tức hoảng hốt:
“Hoàng huynh, muội là em gái ruột của huynh mà, huynh không thể đối xử với muội như thế được.”
Tiêu Uẩn nghe thấy tiếng gào khóc của muội muội nhưng không hề quay đầu lại quan tâm, đường đường là công chúa mà lại đố kỵ như vậy, hủy hoại danh dự người khác, còn có mặt mũi mà kêu gào?
Công chúa bị nhốt vào Tông Nhân Phủ để tiếp nhận điều tra.
Tạ Cảnh bế Khương Ấu Ninh trở về tướng quân phủ.
“Gọi Ôn Tiện Dư qua đây.”
Lãnh Tiêu nghe lệnh, lập tức đi tìm Ôn Tiện Dư.
Khương Thê Bạch từ xa nhìn thấy Tạ Cảnh bế muội muội trở về, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước đó khi Khương Thê Bạch đuổi theo đã gặp Lãnh Duật, được thông báo là do muội muội cố ý để bọn họ cứu viện thất bại, mục đích là để có đủ chứng cứ hơn.
“Muội muội.”
Khương Ấu Ninh thấy đại ca, nghĩ đến chuyện nàng bị bắt cóc vừa rồi, đại ca chắc chắn không biết chuyện, nhất định là lo sốt vó rồi.
Nàng giãy giụa đòi xuống nhưng Tạ Cảnh lại ôm c.h.ặ.t lấy nàng, không chịu buông nàng xuống.
Tạ Cảnh bế Khương Ấu Ninh sải bước đi vào trong.
Khương Thê Bạch:
“……”
Trong phòng, Tạ Cảnh đặt Khương Ấu Ninh lên giường thấp, liền mở miệng mắng nàng:
“Nàng bảo bọn họ cố ý nương tay, sau đó để nàng bị bắt đi, vạn nhất bọn họ mất dấu thì nàng có biết hậu quả nghiêm trọng thế nào không?”
Khương Ấu Ninh nhìn Tạ Cảnh vừa nãy còn lo lắng cho mình, giờ lại nghiêm giọng mắng mình, đàn ông lật mặt cũng nhanh thế sao?
“……
Hung dữ quá!”
Tạ Cảnh:
“……”
“Không được có lần sau.”
Khương Ấu Ninh ngoan ngoãn gật đầu:
“Muội biết rồi, lần sau sẽ không thế nữa.”
Khương Thê Bạch đi tới, thấy Tạ Cảnh sa sầm mặt mày, hắn liền đẩy chàng sang một bên, nhìn muội muội từ trên xuống dưới, thấy nàng không hề hấn gì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Muội muội, huynh sắp lo đến ch-ết mất, muội từ khi nào mà gan lớn như vậy?”
Khương Ấu Ninh nào có gan lớn, nàng là biết có người âm thầm bảo vệ nàng nên mới dám làm thế.
Nàng vẫn tin tưởng vào năng lực và thực lực của Lãnh Duật bọn họ.
“Đại ca, có rất nhiều người bảo vệ muội ở gần đây mà, không cần lo lắng đâu.”
Khương Thê Bạch nói:
“Thế cũng không được mạo hiểm, phàm chuyện gì cũng có ngoài ý muốn.”
Tạ Cảnh biết ngay nàng vì có người bảo vệ nên mới dám to gan như vậy.
Khương Ấu Ninh nói:
“Tướng quân đã sắp xếp không ít người, lần này có thể bắt quả tang cũng là chuyện đáng mừng, hy vọng hoàng thượng có thể trọng phạt công chúa.”
Khương Thê Bạch hừ một tiếng:
“Công chúa là em gái ruột của hoàng thượng, dù có làm sai chuyện thì ngài ấy cũng không trọng phạt đâu.”
Khương Thê Bạch quá hiểu sự bao che trong giới quyền quý, người ta là công chúa mà, dù có phạt thì cũng là làm màu cho người ngoài xem thôi.
Tạ Cảnh trầm mắt:
“Hoàng thượng nếu không trọng phạt, ta sẽ không bỏ qua đâu.”
Khương Thê Bạch chợt ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Cảnh, thấy vẻ mặt Tạ Cảnh đầy lệ khí, vừa trở về mà mặt đã sa sầm đến mức hắn nhìn cũng thấy sống lưng lạnh toát.
“Nếu tướng quân c.ắ.n c.h.ặ.t chuyện này không buông, hoàng thượng nể mặt tướng quân chắc sẽ trọng phạt chứ không phải làm màu đâu.”
Tạ Cảnh nói:
“Đại ca yên tâm, dù nàng ta có là công chúa mà dám làm hại A Ninh, ta đều sẽ không tha cho nàng ta.”
Khương Thê Bạch nói:
“Có câu này của tướng quân, ta yên tâm rồi.”
Tạ Cảnh nghe vậy cảm thấy đại ca vợ chắc đã công nhận người em rể này rồi.
Ôn Tiện Dư xách hòm thu-ốc vội vã chạy tới, sợ chậm một chút là tướng quân lại nổi giận.
Ôn Tiện Dư vào trong liền hành lễ trước:
“Tướng quân, tôi tới rồi.”
Tạ Cảnh phân phó:
“Kiểm tra kỹ cho A Ninh xem có vết thương nào khác không.”
“Vâng, tướng quân.”
Ôn Tiện Dư đặt hòm thu-ốc xuống, mở ra lấy gối chẩn mạch đặt lên bàn thấp.
Khương Ấu Ninh rất phối hợp vươn tay đặt lên gối chẩn mạch, xắn tay áo lên.
Ôn Tiện Dư đặt hai ngón tay lên mạch đập, bắt đầu chẩn mạch.
Tạ Cảnh đứng một bên quan sát, Ôn Tiện Dư vừa thu tay về chàng liền hỏi:
“Thế nào rồi?”
Ôn Tiện Dư nói:
“Tướng quân, phu nhân không có gì đáng ngại.”
Tạ Cảnh có chút không yên tâm lại hỏi:
“Có bị kinh sợ không?”
Ôn Tiện Dư liếc nhìn Khương Ấu Ninh một cái rồi trả lời:
“Tướng quân, phu nhân vẫn ổn.”
Tạ Cảnh vẫn không tin, trải qua những chuyện đó sao có thể không bị kinh sợ được?
Chàng nhìn về phía Khương Ấu Ninh:
“Nàng không sao chứ?”
Khương Ấu Ninh:
“……”