“Ngươi bảo nàng ta vào đi.”
“Tuân lệnh, chủ t.ử.”
Sau khi Lãnh Tiêu ra ngoài liền nói với Đỗ Tuệ Lan:
“Nhị phu nhân mời vào.”
Lúc này Đỗ Tuệ Lan mới hài lòng xách váy bước vào trong.
Thải Nguyệt xách hộp thức ăn cũng đi theo vào.
Lãnh Tiêu tiếp tục đứng canh ở cửa.
Sau khi Đỗ Tuệ Lan vào trong, thấy Tạ Cảnh đang ngồi trước bàn sách cúi đầu chăm chú xem bản đồ địa hình.
Mùa hè trời tối muộn, lúc này bên ngoài vẫn còn khá sáng.
Nàng chậm rãi bước lên:
“Tướng quân, thiếp có chuẩn bị một ít rượu và thức ăn.”
Thải Nguyệt rất ăn ý đưa hộp thức ăn tới rồi mở nắp ra.
Đỗ Tuệ Lan đưa tay vào lấy từng món rượu thức ăn bên trong ra đặt lên chiếc bàn tròn.
Sau khi bày biện xong xuôi, Đỗ Tuệ Lan nhìn về phía Tạ Cảnh thấy hắn vẫn đang ngồi bên bàn sách.
Nàng bước tới đứng trước bàn sách, nhìn Tạ Cảnh đang cúi đầu xem bản đồ địa hình, ôn tồn nói:
“Tướng quân, dùng bữa tối trước đã ạ.”
Tạ Cảnh ngẩng đầu nhìn Đỗ Tuệ Lan trước mặt, thấy cách ăn mặc của nàng, đôi mắt đen láy không hề có một chút gợn sóng nào.
“Lãnh Tiêu nói nàng có chuyện muốn nói với ta?”
Giọng nói lạnh lùng không hề có chút thăng trầm nào.
Đỗ Tuệ Lan bóp c.h.ặ.t t.a.y áo.
Thân hình cao lớn của Tạ Cảnh ngồi ở đó hệt như một ngọn núi sừng sững không hề lay chuyển, cứ như thể không hề nhìn thấy sự hiện diện của nàng vậy.
“Tướng quân, chúng ta vừa dùng bữa tối vừa nói chuyện được không ạ?”
Tạ Cảnh lướt nhìn qua rượu và thức ăn trên bàn tròn, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ:
“Nếu nàng không nói thì hãy ra ngoài đi.”
Đỗ Tuệ Lan mím c.h.ặ.t đôi môi hồng.
Giọng nói không hề có chút tình cảm nào của Tạ Cảnh cứ như thể đang nói chuyện với một người xa lạ khiến nàng có chút ngượng ngùng.
“Tướng quân, thiếp gả cho chàng cũng đã gần một năm rồi, rốt cuộc chàng có điều gì không hài lòng về thiếp?
Tại sao mãi không chịu viên phòng với thiếp?”
Tạ Cảnh trầm giọng nói:
“Ta đồng ý cưới nàng nhưng chưa bao giờ đồng ý sẽ viên phòng với nàng.”
Đỗ Tuệ Lan nghe vậy có chút bất mãn:
“Chàng đã cưới thiếp rồi tại sao lại không thể viên phòng chứ?
Vậy cưới thiếp để làm gì?”
Tạ Cảnh nhìn Đỗ Tuệ Lan đang chực trào nước mắt trước mặt, trong mắt không hề có lấy một tia thương cảm.
“Vốn dĩ ta chưa từng nghĩ tới việc sẽ cưới nàng, nàng gả vào đây bằng cách nào chính nàng là người rõ nhất.”
Đỗ Tuệ Lan sững sờ tại chỗ.
Là nàng muốn gả cho Tạ Cảnh thì đã sao chứ?
Là nàng cầu xin ông nội ra mặt thì đã làm sao?
Nàng rưng rưng nước mắt nhìn Tạ Cảnh:
“Thiếp thích chàng bao nhiêu năm nay, tại sao chàng lại đi thích một đứa con gái hoang dã cơ chứ?
Thiếp có điểm nào không bằng nàng ta?
Chàng thà cưới một đứa con gái hoang dã chẳng biết làm gì cũng không chịu cưới thiếp.
Vì muốn gả cho chàng thiếp cam tâm tình nguyện làm bình thê, chàng còn muốn thiếp phải thế nào nữa?”
Tạ Cảnh từng câu từng chữ nói:
“Nàng thế nào thì liên quan gì tới ta?
Đó là việc của nàng.
Ta thích ai là việc của ta, không đến lượt nàng phải nhiều lời.
Trong mắt ta nàng ấy tốt hơn nàng gấp vạn lần.”
Đỗ Tuệ Lan như bị đả kích lùi lại vài bước.
Người đàn ông mà nàng hằng ngưỡng mộ lại vì một người phụ nữ khác mà nói nàng như vậy sao?
Nàng dù sao cũng là cháu gái của một đại tướng quân, cam tâm tình nguyện làm nhỏ vậy mà trong mắt hắn lại là do nàng tự chuốc lấy.
“Tạ Cảnh, thiếp thích chàng bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ chàng không có một chút tình cảm nào với thiếp sao?”
Tạ Cảnh đứng dậy rời khỏi bàn sách, lạnh lùng nhìn Đỗ Tuệ Lan:
“Nếu không vì đại tướng quân thì ta cũng chẳng cần phải cưới một người phụ nữ không thích vào phủ.
Nàng ra ngoài đi.”
Đỗ Tuệ Lan không cam tâm lao vào lòng hắn.
Tạ Cảnh không ngờ Đỗ Tuệ Lan vốn đoan trang lại có hành động như vậy.
Khoảng cách quá gần hắn không kịp né tránh nên bị nàng ôm chầm lấy.
“Tạ Cảnh, thiếp thật sự rất thích chàng, chàng cũng hãy thử thích thiếp xem...”
Lời còn chưa dứt đã bị Tạ Cảnh dứt khoát đẩy ra, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào.
Đỗ Tuệ Lan mất thăng bằng ngã ngồi xuống đất.
“Ta không thích bị người khác ôm.”
Đỗ Tuệ Lan ngẩn ngơ.
Tạ Cảnh không nhìn Đỗ Tuệ Lan nữa mà lạnh giọng ra lệnh:
“Lãnh Tiêu, đưa nhị phu nhân về.”
Lãnh Tiêu nhanh ch.óng bước vào, thấy Đỗ Tuệ Lan dưới đất thì hơi khựng lại rồi cúi người đỡ nàng dậy.
Thải Nguyệt phản ứng lại vội vàng bước lên đỡ lấy cô nương nhà mình.
Sau khi mọi người ra ngoài, Tạ Cảnh cúi đầu nhìn một cái rồi lại phân phó:
“Người đâu, chuẩn bị nước nóng ta muốn tắm rửa.”
Thị vệ canh cửa nhận lệnh đi chuẩn bị nước nóng.
Ban ngày nóng nực kinh khủng, lúc này mặt trời đã xuống núi nên có phần mát mẻ hơn.
Nam Miên Miên cầm quạt tròn ra ngoài đi dạo, từ xa đã nhìn thấy Đỗ Tuệ Lan và tì nữ Thải Nguyệt, Lãnh Tiêu đi theo phía sau.
Nhìn lại Đỗ Tuệ Lan, bộ y phục màu hồng nhạt kia mỏng đến mức có thể nhìn thấy yếm bên trong.
Mặc mỏng manh như vậy chẳng lẽ là đi gặp Tạ Cảnh sao?
Đỗ Tuệ Lan lúc này vô cùng chật vật, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, nhìn thấy Lãnh Tiêu phía sau.
Nàng dù sao cũng là thiên kim hầu môn được bao người vây quanh, đã bao giờ t.h.ả.m hại như thế này đâu?
“Lãnh Tiêu, ngươi về đi.”
Nếu không phải chủ t.ử phân phó thì Lãnh Tiêu cũng chẳng muốn đi theo làm gì, bây giờ Đỗ Tuệ Lan đã lên tiếng thì đương nhiên là cầu còn không được.
“Nhị phu nhân đi thong thả, ta về phục mệnh đây ạ.”
Đỗ Tuệ Lan không thèm để ý tới Lãnh Tiêu, dưới sự dìu dắt của Thải Nguyệt trở về viện t.ử của mình.
Nam Miên Miên vội vàng đuổi theo nhưng không chặn được Đỗ Tuệ Lan, thấy Lãnh Tiêu liền dứt khoát chặn hắn lại.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Lãnh Tiêu cúi đầu thấp giọng:
“Đưa nhị phu nhân về ạ.”
Trong mắt Nam Miên Miên lóe lên tia nghi hoặc:
“Chân nhị phu nhân không phải vẫn tốt sao?
Tại sao phải cần ngươi đưa về?”
Lãnh Tiêu đáp:
“Là do chủ t.ử phân phó ạ.”
Nam Miên Miên như suy tư điều gì gật gật đầu, đột nhiên tò mò hỏi:
“Có phải Đỗ Tuệ Lan đi quyến rũ tướng quân rồi bị tướng quân ném ra ngoài không?”
Lãnh Tiêu nghe vậy thì ngẩn người ra.
Nam Miên Miên thấy Lãnh Tiêu không lên tiếng liền bất mãn dùng quạt tròn chọc chọc vào cánh tay hắn:
“Sao không trả lời?
Phải hay không hả?”
Lãnh Tiêu cúi đầu thấp hơn:
“Thuộc hạ không biết ạ.”
Nam Miên Miên:
“...”
Lãnh Tiêu nói:
“Tam phu nhân nếu không còn việc gì thì thuộc hạ xin lui trước ạ.”
Nam Miên Miên bĩu môi, nhìn Lãnh Tiêu là biết ngay người trong cuộc rồi, chẳng qua không muốn nói cho nàng biết thôi.
Đỗ Tuệ Lan mặc mỏng như vậy không phải quyến rũ Tạ Cảnh thì quyến rũ ai chứ?
Chẳng cần hỏi cũng biết Đỗ Tuệ Lan quyến rũ thất bại rồi.
Nàng nhìn Lãnh Tiêu vài cái, có chút hiếu kỳ hỏi hắn:
“Ngươi đi theo tướng quân bao nhiêu năm nay, hiểu về tướng quân được bao nhiêu?”
Lãnh Tiêu đáp:
“Thuộc hạ không biết ạ.”
Nam Miên Miên:
“...”
Lãnh Tiêu nói:
“Tam phu nhân nếu không còn việc gì thì thuộc hạ xin lui trước ạ.”
Nam Miên Miên phẩy phẩy cây quạt tròn trong tay:
“Đi đi, đi đi.”