“Lãnh Tiêu thầm thở phào nhẹ nhõm, quay người rời đi.”

Khương Ấu Ninh đã đói từ lâu, nhìn thức ăn trước mặt lại càng đói hơn.

Nếu không phải Tạ Cảnh nói sẽ tới dùng bữa tối cùng thì nàng đã không nhịn được mà ăn trước rồi.

Ngay lúc nàng sắp không nhịn được nữa thì thấy Tạ Cảnh bước vào, phát hiện bộ y phục hắn đang mặc khác hẳn so với lúc buổi trưa.

Mùa hè nóng nực, thay quần áo cũng là chuyện bình thường.

Khi Tạ Cảnh ngồi xuống bàn, Khương Ấu Ninh ngửi thấy mùi hương, mùi thơm thanh khiết sau khi tắm rửa.

Mỗi lần Tạ Cảnh tắm xong nàng đều ngửi thấy mùi hương này trên người hắn nên rất quen thuộc.

“Tướng quân trước khi tới đây đã tắm rửa rồi sao?”

Động tác cầm đũa của Tạ Cảnh khựng lại, hắn mập mờ gật đầu:

“Ừ.”

Khương Ấu Ninh bưng bát cơm vừa gắp thức ăn vừa ăn ngon lành.

Tạ Cảnh ngẩng đầu nhìn Khương Ấu Ninh một cái, không biết vì sao trong lòng có chút chột dạ.

Khương Ấu Ninh vốn dĩ không để tâm, nhưng khi gắp thức ăn lại phát hiện Tạ Cảnh đang nhìn trộm nàng, điều này thật kỳ lạ.

Tạ Cảnh nhìn nàng xưa nay đều rất đường hoàng, khi nào lại lén lút như vậy chứ?

“Tướng quân, chàng mặc bộ y phục màu xanh thẫm này thật đẹp.”

“Thật sao?”

Tạ Cảnh cúi đầu nhìn mình một cái, quần áo của hắn hầu như đều là màu đậm.

Khương Ấu Ninh cười nói:

“Tất nhiên rồi, lần đầu tiên ta gặp tướng quân chàng cũng mặc bộ y phục này mà.

Tướng quân trước khi tới đây có phải đặc biệt mặc bộ này tới không?”

Tạ Cảnh ngẩng đầu lên thấy Khương Ấu Ninh đang cười nhìn mình.

Trí nhớ hắn rất tốt, suy nghĩ một chút liền nhớ lại lần đầu gặp mặt hắn đúng là mặc bộ đồ màu này thật.

Hắn gật đầu:

“Ừ.”

Khương Ấu Ninh nheo mắt quan sát Tạ Cảnh từ trên xuống dưới, luôn cảm thấy hắn đang nói dối.

Tạ Cảnh thấy nàng cứ nhìn chằm chằm mình liền hỏi:

“Nhìn ta làm gì vậy?”

Khương Ấu Ninh hừ một tiếng:

“Tướng quân cũng đã biết nói dối rồi đấy.”

Động tác nhai của Tạ Cảnh khựng lại, khi nhìn về phía Khương Ấu Ninh có chút chột dạ.

“Ta nói dối chỗ nào chứ?”

Khương Ấu Ninh chỉ vào bộ y phục trên người hắn nói:

“Ta nói tướng quân đặc biệt vì sở thích của ta mà mặc bộ này, tướng quân nói đúng.”

Tạ Cảnh hỏi ngược lại:

“Có vấn đề gì sao?”

Khương Ấu Ninh thấy hắn vẫn không chịu nói thật liền có chút giận:

“Chàng khi nào thì vì sở thích của ta mà mặc đồ chứ?

Ta cũng chưa bao giờ nói là thích chàng mặc y phục màu xanh thẫm cả.”

Tạ Cảnh:

“...”

“Nàng đúng là chưa từng nói, là trước khi tới đây ta có gặp Đỗ Tuệ Lan.”

Khương Ấu Ninh đầy ẩn ý “ồ” một tiếng:

“Hóa ra là vậy, trên người chàng dính mùi phấn son sao?”

Tạ Cảnh “ừ” một tiếng.

Khương Ấu Ninh hừ một tiếng:

“Ta biết ngay chàng sẽ không vô duyên vô cớ mà tắm rửa mà, hóa ra là có tiếp xúc thân mật với nhị phu nhân.”

Tạ Cảnh giải thích:

“Không phải như nàng nghĩ đâu.”

Khương Ấu Ninh truy hỏi:

“Vậy là thế nào?”

Tạ Cảnh mím môi nói:

“Không có gì, ăn cơm đi.”

Khương Ấu Ninh thấy Tạ Cảnh ngập ngừng muốn nói lại thôi liền biết hắn có chuyện giấu nàng.

Chột dạ như vậy chắc chắn là có tiếp xúc thân mật rồi.

Khương Ấu Ninh hậm hực ăn cơm trước mặt.

Sau khi dùng xong bữa tối, Tạ Cảnh đi tới thư phòng.

Khương Ấu Ninh nằm trên giường càng nghĩ càng thấy không đúng:

“Tạ Cảnh rõ ràng là chột dạ, sao có thể cứ thế mà để hắn lấp l-iếm cho qua được chứ?”

Khương Ấu Ninh vắt óc suy nghĩ một hồi lâu mới từ trên giường bò dậy, mở tủ lấy giấy b-út ra, xoẹt xoẹt viết một câu, sau đó thu dọn giấy b-út rồi dán tờ giấy có chữ lên màn giường.

Nhìn dòng chữ trên tờ giấy, Khương Ấu Ninh lúc này mới hài lòng leo lên giường.

Tạ Cảnh bận xong việc từ thư phòng trở về, đẩy cửa bước thẳng vào trong, sau khi đóng cửa lại mới đi tới trước giường.

Trong phòng để lại hai ngọn nến le lói, tiếng thở đều đặn truyền ra từ trên giường.

Tạ Cảnh dừng bước, đang định cởi quần áo thì thoáng thấy trên giường dán một tờ giấy, hắn đưa tay gỡ xuống, nương theo ánh nến mờ nhạt nhìn rõ dòng chữ bên trên.

Cấm Tạ Cảnh lên giường!

Tạ Cảnh nhìn sáu chữ lớn trên giấy, ánh mắt thoáng khựng lại, cấm lên giường sao?

Hắn ngẩng đầu nhìn lên giường, Khương Ấu Ninh đang ngủ rất say.

Suy nghĩ kỹ một chút liền đoán được tại sao Khương Ấu Ninh lại không cho hắn lên giường.

Chắc là vì trước khi ăn cơm hắn đã gặp Đỗ Tuệ Lan rồi thay quần áo đây mà.

Hắn đặt tờ giấy lên chiếc tủ bên cạnh rồi bắt đầu cởi đồ.

Sáng sớm hôm sau, Khương Ấu Ninh tỉnh dậy thì bên cạnh không có ai, nàng ngồi dậy liếc nhìn lên màn giường, tờ giấy đã biến mất rồi.

Chẳng cần hỏi cũng biết tối qua Tạ Cảnh đã tới.

Nàng cúi đầu nhìn thấy tờ giấy trên tủ, không chỉ tới mà còn phớt lờ tờ giấy của nàng nữa chứ.

Xuân Đào bưng chậu rửa mặt bước vào thấy Khương Ấu Ninh đang ngồi thẫn thờ trên giường:

“Cô nương, sao vậy ạ?”

“Không có gì.”

Khương Ấu Ninh đứng dậy, bực bội bắt đầu mặc quần áo.

“Cô nương, lát nữa để nô tỳ đo kích thước làm y phục mới cho người nhé?”

“Được thôi.”

Khương Ấu Ninh đáp một tiếng, đón lấy chiếc khăn từ tay Xuân Đào lau mặt.

Sau khi chải chuốt xong xuôi, Xuân Đào bưng bữa sáng vào.

Khương Ấu Ninh cầm một chiếc bánh bao thịt tống vào miệng c.ắ.n một ngụm thật lớn, nhai thật mạnh như thể đang trút giận vậy.

Xuân Đào phát hiện cô nương nhà mình có gì đó không đúng, lo lắng hỏi han:

“Cô nương, có phải tối qua người ngủ không ngon không ạ?”

Khương Ấu Ninh ngẩng đầu nhìn Xuân Đào một cái rồi gật đầu:

“Ừ.”

Xuân Đào cười nói:

“Vậy cô nương ăn xong rồi đi ngủ thêm một lát đi ạ.”

Khương Ấu Ninh phồng má lầm bầm “ừ” một tiếng.

Dùng xong bữa sáng, Khương Ấu Ninh nằm trên sập nhìn bộ dụng cụ làm hoa nhung bên cạnh, đưa tay bày biện dụng cụ ra.

Lúc này Xuân Đào bước vào:

“Cô nương, Lãnh Tiêu tới ạ.”

Khương Ấu Ninh nghi hoặc hỏi:

“Hắn tới làm gì vậy?”

Lãnh Tiêu xách hộp thức ăn bước vào thấy Khương Ấu Ninh liền bước lên nói:

“Phu nhân, đây là tướng quân sai ta mang tới cho người ạ.”

Khương Ấu Ninh nghe vậy động tác trên tay khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Lãnh Tiêu, chính xác hơn là nhìn hộp thức ăn trên tay hắn.

Lãnh Tiêu nhận ra tầm mắt của Khương Ấu Ninh liền hiểu ngay ý tứ, bước lên vài bước đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn thấp trước mặt nàng.

Chương 270 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia