“Khương Ấu Ninh nhìn hộp thức ăn Tạ Cảnh gửi tới, tâm trạng đã nguôi ngoai được một nửa.”
“Chàng ấy có nói gì không?”
Lãnh Tiêu đáp:
“Tướng quân nói đây là dành cho phu nhân, muốn phu nhân tự tay mở ra ạ.”
Khương Ấu Ninh:
“...”
Thà đừng nói còn hơn.
Sau khi Lãnh Tiêu đi khỏi, Khương Ấu Ninh nôn nóng mở hộp thức ăn ra, một mùi hương thơm ngào ngạt bay đến.
Trong hộp thức ăn là hai đĩa bánh ngọt cùng một tờ giấy.
Nàng tò mò cầm tờ giấy lên mở ra thì thấy bên trên viết:
“Ta không có chạm vào nàng ta.”
Khương Ấu Ninh nhìn bốn chữ trên giấy, đây coi như là lời giải thích sao?
Buổi tối khi Tạ Cảnh trở về, thấy trên giường lại dán một tờ giấy, hắn gỡ xuống liếc nhìn một cái.
Giải thích chưa đủ rõ ràng, cấm lên giường.
Sau khi xem xong Tạ Cảnh đặt tờ giấy lên tủ rồi tiếp tục cởi quần áo.
Ngày hôm sau Khương Ấu Ninh lờ mờ tỉnh dậy, thấy trước giường có một bóng người đứng đó, nàng dụi dụi mắt nhìn rõ người trước mặt là Tạ Cảnh thì ngẩn người ra một lúc.
“Tướng quân chưa đi sao?”
Tạ Cảnh:
“Ừ.”
Cũng không biết Tạ Cảnh đã đứng trước giường bao lâu rồi, Khương Ấu Ninh chậm chạp ngồi dậy.
Tạ Cảnh lấy y phục đưa cho nàng.
Mùa hè y phục mỏng manh, khi nàng ngủ lớp áo ngoài kia mặc vào cũng chẳng khác gì không mặc là mấy.
Hầu kết của hắn khẽ chuyển động.
Khương Ấu Ninh nhận lấy y phục từ tay hắn bắt đầu mặc vào.
Tạ Cảnh giải thích:
“Ta không có chạm vào Đỗ Tuệ Lan.
Hôm đó nàng ta tới thư phòng muốn cùng ta uống rượu, ta đã từ chối rồi.
Nàng ta nhân lúc ta không để ý liền ôm ta một cái, ta lập tức đẩy ra ngay.”
Động tác mặc quần áo của Khương Ấu Ninh khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh:
“Hết rồi sao?”
Tạ Cảnh nói:
“Hết rồi.”
Khương Ấu Ninh:
“...”
Sao ta lại không tin nhỉ?
Tạ Cảnh nhìn y phục của nàng vẫn còn trễ xuống một bên vai, làn da trắng nõn như phát sáng khiến đôi mắt hắn tối lại.
Hắn đưa tay kéo tà áo nàng lên, che đi bờ vai tròn trịa.
Lúc này Khương Ấu Ninh mới phản ứng lại là mình mới mặc được một nửa, nàng vội vàng mặc nốt quần áo.
Tạ Cảnh thấy nàng đã mặc xong mới hỏi:
“Lần này đã giải thích rõ ràng chưa?”
Khương Ấu Ninh khựng lại một lát:
“Tạm thời tin chàng vậy.”
Hai chữ “tạm thời” khiến Tạ Cảnh khẽ nhíu mày.
“Ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Khương Ấu Ninh vừa đi ra ngoài vừa hỏi:
“Chuyện gì vậy ạ?”
Xuân Đào lúc này bưng bữa sáng vào, bày biện từng món lên chiếc bàn tròn.
Tạ Cảnh liếc nhìn bữa sáng trên bàn:
“Cũng không vội một lát này, ăn bữa sáng trước đã.”
Khương Ấu Ninh đã đói từ lâu rồi, Tạ Cảnh nói vậy chắc hẳn không phải chuyện gì quá khẩn cấp nên nàng liền gật đầu.
Hai người lần lượt ngồi xuống bàn.
Tạ Cảnh thấy Khương Ấu Ninh lần nào ăn sáng cũng đều lấy bánh bao thịt ăn trước, ăn bánh bao thịt xong mới ăn những món khác.
Hắn cũng cầm một chiếc bánh bao thịt lên c.ắ.n một miếng, hương vị vẫn giống như mọi khi, không có gì khác biệt.
Đợi khi bữa sáng đã ăn gần xong Tạ Cảnh mới lên tiếng:
“Năm ngày nữa ta sẽ dẫn quân xuất chinh.”
Khương Ấu Ninh nghe vậy dừng ngay động tác ăn bánh bao, nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh:
“Nhanh vậy sao ạ?”
Tạ Cảnh nói:
“Ừ, tình thế cấp bách lắm rồi.”
Khương Ấu Ninh c.ắ.n một miếng bánh bao thịt, trong lòng bỗng thấy hoảng loạn vô cùng, nàng không nhịn được hỏi:
“Có thể không đi không ạ?”
Tạ Cảnh nghe vậy thì khựng lại một lát:
“Không thể.”
Khương Ấu Ninh đã đoán được Tạ Cảnh sẽ nghĩa vô phản cố mà dẫn quân xuất chinh.
Thế nhưng ngộ nhỡ thực sự không thể trở về thì sao?
Nghĩ đến việc lần này từ biệt không biết lần tới có thể gặp mặt hay không vẫn còn là ẩn số khiến nàng hoảng sợ vô cùng.
Tạ Cảnh biết nàng đang lo lắng điều gì, hắn cam đoan:
“Ta sẽ bình an trở về.”
Khương Ấu Ninh nhìn vẻ mặt nghiêm túc không thể nghiêm túc hơn của Tạ Cảnh, nhìn một hồi lâu mới nói:
“Nếu chàng không thể bình an trở về thì ta sẽ tái giá, tìm một thư sinh tuấn tú nào đó mà gả.”
Ánh mắt Tạ Cảnh lập tức thay đổi khi nghe lời nàng nói.
Nhưng nghĩ đến việc ngộ nhỡ hắn thực sự đi mà không về thì chẳng lẽ thực sự để nàng thủ tiết một mình sao?
Khương Ấu Ninh thấy Tạ Cảnh không lên tiếng liền đột nhiên ghé sát lại:
“Ta đi cùng chàng nhé.”
Tạ Cảnh dứt khoát từ chối:
“Không được.”
Khương Ấu Ninh bĩu môi:
“Tại sao chứ?”
Tạ Cảnh nói:
“Nàng quá yếu ớt, vất vả lắm.”
Khương Ấu Ninh nói:
“Chờ đợi ở tướng quân phủ cũng là một việc vô cùng khổ sở đấy ạ.”
Tạ Cảnh nói:
“Chờ ở tướng quân phủ vẫn tốt hơn là tới quân doanh.”
Khương Ấu Ninh bĩu môi tỏ vẻ không vui.
Tạ Cảnh lại nói:
“Ta có nắm chắc sẽ đ.á.n.h thắng trận này, nàng cứ ở nhà đợi ta về.”
Nghe những lời đầy quả quyết của Tạ Cảnh, không phải là nàng không tin hắn mà là nàng đang sợ hãi những chuyện trong giấc mơ sẽ trở thành sự thật.
Nàng gật đầu:
“Vâng.”
Tạ Cảnh năm ngày nữa phải dẫn quân xuất chinh nên năm ngày này hắn cũng không hề nhàn rỗi.
Khương Ấu Ninh có chút lơ đễnh, khi dạy đầu bếp làm đồ ngọt đã bị Khương Tê Bạch nhận ra.
“Muội muội có phải đang có tâm sự gì không?”
Khương Ấu Ninh nói:
“Tướng quân sắp dẫn quân xuất chinh rồi ạ.”
Khương Tê Bạch nghe vậy liền hiểu ngay tại sao muội muội lại lơ đễnh như vậy.
Theo diễn biến của cốt truyện thì Tạ Cảnh sẽ không sống quá năm nay.
Xuất chinh đồng nghĩa với việc Tạ Cảnh có thể sẽ không thể trở về bình an.
“Muội muội đang lo lắng cho Tạ Cảnh sao.”
Khương Ấu Ninh gật đầu:
“Vâng, nếu chàng ấy không còn nữa thì muội biết tìm đâu ra một phu quân tốt như vậy chứ?”
Ba vị đầu bếp nghe vậy thì sợ tới mức bủn rủn cả chân tay.
Qua sự quan sát trong thời gian này của Khương Tê Bạch, Tạ Cảnh quả thực là một người đàn ông có trách nhiệm, không lăng nhăng lại còn rất chung tình.
Ở thời cổ đại một người đàn ông như vậy còn quý hiếm hơn cả bảo vật quốc gia ấy chứ.
“Lần này Tạ Cảnh xuất chinh huynh sẽ đi cùng hắn.”
Khương Ấu Ninh nghe vậy ngẩng đầu nhìn Khương Tê Bạch:
“Đại ca, Tạ Cảnh nói sẽ rất vất vả đấy ạ.”
Khương Tê Bạch mỉm cười không mấy để tâm:
“Vất vả so với hạnh phúc của muội muội thì chẳng đáng là gì cả.”
Khương Ấu Ninh cảm động đến mức mắt rưng rưng lệ:
“Đại ca.”
Khương Tê Bạch vừa nhìn thấy muội muội như vậy là biết ngay nàng sắp khóc rồi, nếu còn tiếp tục sướt mướt thế này thì e là không kìm nén được mất.