“Hai bà v.ú già đều làm việc nặng nên tay chân có lực, Đỗ Tuệ Lan căn bản không thể vùng vẫy thoát ra được.”

Đỗ Tuệ Lan vùng vẫy quay đầu nhìn Khương Ấu Ninh, ánh mắt đầy giận dữ:

“Ta là cháu gái của đại tướng quân, ngươi dựa vào cái gì mà phạt ta?”

Khương Ấu Ninh đáp:

“Dựa vào việc ta là tướng quân phu nhân.”

Đỗ Tuệ Lan nghe ba chữ ‘tướng quân phu nhân’ thì hận đến nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải Khương Ấu Ninh quyến rũ Tạ Cảnh thì tướng quân phu nhân đã là của nàng ta rồi.

Lúc này từ bên ngoài có hai bà v.ú khác xông vào, lao lên giằng co với hai bà v.ú đang giữ Đỗ Tuệ Lan.

“Ta xem ai dám động vào tiểu thư nhà ta.”

Hai bà v.ú này nhìn là biết đã từng trải qua sóng gió.

Khương Ấu Ninh liếc nhìn hai bà v.ú già vẻ mặt hách dịch trước mặt:

“Đây là phủ tướng quân, không phải phủ tướng quân của nhà họ Đỗ, chỉ là thân phận nô tỳ mà cũng dám làm loạn ở phủ tướng quân sao?”

“Lãnh Duật, lôi hai bà v.ú già này ra ngoài, phạt trượng ba mươi, rồi nhốt vào củi phòng.”

Vừa dứt lời, Lãnh Duật và Lãnh Thần liền nhanh ch.óng bước vào, mỗi người xách một người như xách gà con lôi ra ngoài.

Hai bà v.ú vốn đang khí thế hừng hực lúc nãy giờ đã xìu hẳn.

Sau khi Đỗ Tuệ Lan bị lôi ra ngoài không lâu thì truyền đến tiếng la hét xé lòng.

Thải Nguyệt nhìn tiểu thư nhà mình khóc t.h.ả.m thiết như vậy, quay lại nhìn Khương Ấu Ninh thì sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên nhìn.

Ai mà ngờ được Khương Ấu Ninh nhu nhược không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay lại tuyệt tình đến thế.

Xuân Đào nghe tiếng la hét thấy thật hả dạ, từ khi gả vào phủ tướng quân đến nay, Đỗ Tuệ Lan luôn cậy thế khinh người, không coi tiểu thư ra gì.

Hổ không gầm lại tưởng tiểu thư nhà ta là mèo bệnh sao?

Sau khi cuộc phạt trượng kết thúc, Đỗ Tuệ Lan bị bà v.ú khiêng đến Phật đường quỳ.

Tư thế không đúng thì bà v.ú liền lấy chổi lông gà quất:

“Nhị phu nhân, quỳ cho hẳn hoi vào.”

Đỗ Tuệ Lan vừa bị phạt xong thì làm sao mà quỳ cho tốt được?

Có điều không quỳ hẳn hoi là sẽ bị đ.á.n.h, đau đến mấy cũng phải quỳ cho t.ử tế.

Hai bà v.ú kia cũng bị phạt xong rồi bị nhốt vào củi phòng.

Chuyện phu nhân dạy dỗ nhị phu nhân đã lan truyền khắp phủ tướng quân, người trên kẻ dưới trong phủ đều nhìn vị phu nhân yếu đuối kia bằng con mắt khác.

Nam Miên Miên nghe tin Đỗ Tuệ Lan bị phạt thì sững người một lát, sau đó lại có chút hả hê.

Đỗ Tuệ Lan là người như thế nào thì Nam Miên Miên vẫn biết rõ.

Có điều Khương Ấu Ninh đúng là khiến nàng ta mở mang tầm mắt, hóa ra không phải là mèo bệnh sao?

Nam Miên Miên luôn nghĩ Khương Ấu Ninh là người phụ nữ nhu nhược bất tài, nếu không có tướng quân sủng ái thì nàng ở phủ tướng quân chẳng phải bị bắt nạt đến ch-ết sao?

“Ta phải qua đó xem thử mới được.”

Bộ dạng chật vật của Đỗ Tuệ Lan thật là hiếm thấy.

Tú Hòa thấy tiểu thư nhà mình hưng phấn như vậy thì bất lực lắc đầu, sự chú ý của nàng ta chẳng bao giờ đặt đúng chỗ chính sự cả.

Nam Miên Miên đung đưa quạt tròn đi đến Phật đường, vừa bước vào đã thấy Đỗ Tuệ Lan đang quỳ ở đó, tóc tai rũ rượi, y phục nhăn nhúm t.h.ả.m hại.

Nhìn sang bên cạnh có một bà v.ú đang đứng, tay cầm chổi lông gà, tư thế trông như một mụ dạ xoa vậy.

Bà v.ú thấy Nam Miên Miên thì tiến lên hành lễ:

“Tam phu nhân.”

Nam Miên Miên nói:

“Ta chỉ qua xem nhị phu nhân chút thôi.”

Bà v.ú liếc nhìn Đỗ Tuệ Lan:

“Nhị phu nhân coi thường quy củ trong phủ nên đang chịu phạt.”

Câu nói này của bà v.ú không chỉ giải thích tình hình mà còn có tác dụng răn đe.

Dám coi thường quy củ trong phủ, coi thường phu nhân thì đều phải chịu phạt.

Nam Miên Miên chậm rãi đi đến trước mặt Đỗ Tuệ Lan, thấy nàng ta đang cúi đầu, tóc mai càng thêm rối loạn, y phục trên người đã ướt đẫm mồ hôi.

“Đỗ tỷ tỷ, tỷ cũng thiệt là, tại sao lại phải đối đầu với phu nhân chứ?

Tỷ tuy là bình thê nhưng cũng chỉ là bình thê mà thôi, cũng chỉ nghe kêu oai hơn loại thiếp thất như muội một chút xíu thôi, dù sao cũng phải nghe lời phu nhân chứ đúng không?”

Nam Miên Miên nhìn chằm chằm Đỗ Tuệ Lan một lúc rồi nói tiếp:

“Tỷ xem bộ dạng bây giờ của tỷ đi, t.h.ả.m hại đến mức nào rồi?”

Đỗ Tuệ Lan nghe giọng Nam Miên Miên thì tức đến run người, cứ như tiếng ruồi nhặng vo ve bên tai thật đáng ghét.

“Ngươi cút đi cho ta.”

Đỗ Tuệ Lan gần như gào lên nhưng vì vừa bị phạt xong nên người đau dữ dội, giọng điệu yếu ớt đi nhiều.

Nam Miên Miên vẻ mặt bất lực nói:

“Tỷ xem kìa, đã bị phạt rồi mà vẫn không chừa, còn gào thét nữa, đây là phủ tướng quân chứ không phải nhà mẹ đẻ của tỷ đâu.”

Đỗ Tuệ Lan tức đến mức suýt chút nữa ngất xỉu.

“Nhị phu nhân, tỷ cứ ở đó mà kiểm điểm đi nhé, Phật đường nóng quá, muội vẫn là về ăn chút dưa hấu ướp lạnh thì mới là chính sự.”

Nam Miên Miên nhìn Đỗ Tuệ Lan một cái rồi mỉm cười rời đi.

Đỗ Tuệ Lan đau đớn đến mức muốn ngất đi.

Thải Nguyệt không đành lòng nên bước tới khuyên:

“Tiểu thư, hay là người nhận lỗi với phu nhân đi?”

Đỗ Tuệ Lan nghiến răng, trán đầy mồ hôi, nửa ngày mới rặn ra được một câu:

“Tại sao ta phải nhận lỗi với nàng ta?

Nàng ta còn không xứng đứng cạnh ta nữa kìa, ta là cháu gái của đại tướng quân.”

Thải Nguyệt nghẹn ngào nói:

“Tiểu thư, đây là phủ tướng quân, có một số quy củ vẫn phải tuân theo ạ.”

Bà v.ú nghe lời tì nữ nói thì cũng chen vào một câu:

“Bất kể thân phận trước kia của phu nhân thế nào thì hiện tại phu nhân là đương gia chủ mẫu của phủ tướng quân, nhị phu nhân thân phận trước kia dù tôn quý đến mấy thì gả vào phủ tướng quân làm bình thê, thân phận cũng là thấp hơn một bậc.

Phu nhân không phải là người vô lý, nhị phu nhân nhận lỗi, có tâm hối cải thì phu nhân tự nhiên sẽ để nhị phu nhân về nghỉ ngơi.”

Đỗ Tuệ Lan nghe lời bà v.ú nói thì nghiến răng không hé răng lấy một lời.

Bà v.ú cũng không nói thêm gì nữa.

Khương Ấu Ninh ngủ một giấc tỉnh dậy thì mặt trời đã xế bóng.

Xuân Đào đi vào thấy nàng đã tỉnh:

“Tiểu thư, bà v.ú đến rồi ạ.”

Khương Ấu Ninh nói:

“Để bà ấy vào đi.”

Bà v.ú khom người đi vào:

“Phu nhân, nhị phu nhân nhận lỗi rồi ạ.”

Khương Ấu Ninh bưng chén trà trước mặt lên uống vài hớp trà:

“Để nàng ta vào đây.”

“Dạ phu nhân.”

Bà v.ú lui ra ngoài không lâu sau thì dẫn Đỗ Tuệ Lan đi vào.

Đỗ Tuệ Lan tiến lên hành lễ thì kiệt sức, ngã ngồi dưới đất, nàng ta chống tay quỳ trên mặt đất.

“Phu nhân, thiếp biết lỗi rồi.”

Đỗ Tuệ Lan nghiến răng nói.

Khương Ấu Ninh đặt chén trà trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Đỗ Tuệ Lan, thấy nàng ta đang cúi đầu, tóc mai hơi rối.

Chương 279 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia