“Nhị phu nhân đã biết mình sai ở đâu chưa?”
Đỗ Tuệ Lan c.ắ.n môi một cái nói:
“Phu nhân, thiếp không nên mạo phạm phu nhân, cũng không nên coi thường lời dặn của phu nhân.”
Khương Ấu Ninh hài lòng gật đầu:
“Đã biết lỗi rồi thì về chép kinh Kim Cang ba lần đi, ba ngày sau mang tới cho ta xem.”
Đỗ Tuệ Lan tưởng nhận lỗi là xong chuyện rồi, không ngờ còn phải chép kinh Phật sao?
Ba ngày sau đã phải xem, nàng ta giờ đang mang thương tích trên người thì chép làm sao được?
Khương Ấu Ninh rõ ràng là đang cố ý làm khó nàng ta.
Chỉ là hiện tại chỉ có thể làm theo thôi.
“Thiếp biết rồi thưa phu nhân.”
Khương Ấu Ninh nói:
“Về đi.”
Đỗ Tuệ Lan dưới sự dìu dắt của tì nữ đứng dậy rồi đi ra ngoài.
Sau khi mọi người đi hết, Xuân Đào nói:
“Tiểu thư, nhị phu nhân e là trong lòng không phục.”
Khương Ấu Ninh nhìn hoa quả trà bánh trên bàn, cầm một miếng bỏ vào miệng c.ắ.n một cái:
“Ta biết nàng ta không phục, nếu dễ dàng phục tùng như vậy thì đã nhận lỗi từ sớm rồi.”
Xuân Đào nói:
“Sau này vẫn nên đề phòng nàng ta một chút thì hơn, ai biết sau này nàng ta có tìm cơ hội trả thù không?”
Khương Ấu Ninh thở dài một hơi, trong mấy cái dinh thự lớn thời cổ đại thì đây là điều phiền phức nhất.
Không đúng, phải nói là nơi nào phụ nữ nhiều thì đều sẽ như vậy.
Giống như triều đình, quan viên nhiều thì cũng sẽ có tranh đấu thôi.
Ba người đàn bà thành một cái chợ, tại sao không phải là đ.á.n.h bài, c.ắ.n hạt dưa tán gẫu chứ?
Đã qua hai ngày rồi mà thành Kim Lăng chẳng có chút động tĩnh gì, phủ Tĩnh Vương cũng một mảnh yên bình.
Tiêu Dục ngược lại có chút bất an, lúc này vội vàng chạy đến phủ tướng quân.
“Ninh nhi, tim ta hoảng quá.”
Khương Ấu Ninh nhìn Tiêu Dục vẻ mặt sầu khổ, không hiểu tại sao lần nào hắn cũng canh lúc nàng sắp đi ngủ mới tới vậy?
“Sao vậy?
Bị bệnh à?”
Chiếc quạt xếp trên tay Tiêu Dục quạt lia lịa, giống như nhịp tim của hắn lúc này vậy, hoảng loạn vô cùng.
“Ta có dự cảm không lành, dạo này ta sắp gặp xui xẻo rồi.”
Khương Ấu Ninh buồn ngủ díu cả mắt, nghe hắn nói sắp gặp xui xẻo thì cứ tưởng là chuyện gì nguy hiểm như bắt cóc tống tiền chẳng hạn.
Võ công của Tiêu Dục nàng đã từng thấy qua, tuy không biết có lợi hại như Tạ Cảnh không nhưng cũng rất cừ khôi.
Cơn buồn ngủ bay mất một nửa.
“Hay là mấy ngày tới huynh ở lại phủ tướng quân đi, bọn Lãnh Duật có thể bảo vệ huynh.”
Chiếc quạt xếp đang quạt liên tục trên tay Tiêu Dục dừng lại, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ nhìn chằm chằm Khương Ấu Ninh, thấy vẻ mặt lo lắng của nàng.
Hắn khựng lại một lát rồi bật cười.
“Nàng đang nghĩ gì vậy?”
Khương Ấu Ninh nghi hoặc hỏi:
“Vậy ý huynh là sao?”
Tiêu Dục nghĩ một lát rồi nói:
“Ta chỉ nói là có dự cảm không lành, cảm giác có người sắp hãm hại ta.”
Khương Ấu Ninh nói:
“Huynh là tiểu thế t.ử mà, ai dám hãm hại huynh chứ?”
“Người bình thường không dám nhưng luôn có người không bình thường.”
Tiêu Dục vắt óc suy nghĩ một lúc, trong đầu xẹt qua gương mặt phong hoa tuyệt đại của nương mình.
“Ta nhớ ra rồi, hai ngày nay nương ta cứ nhìn ta cười suốt, cứ như trúng số vậy.”
Khương Ấu Ninh đã từng gặp Tĩnh Vương phi, người đẹp tâm thiện, nói chuyện cũng hài hước, cảm giác hơi giống người hiện đại, Tiêu Dục như thế này tám phần là di truyền gen của Tĩnh Vương phi rồi.
“Nương huynh sao lại hãm hại huynh được chứ?”
Tiêu Dục hừ hừ hai tiếng:
“Ninh nhi, nàng vẫn còn ngây thơ quá, lúc nương ta đi lừa lọc thiên hạ thì nàng còn chưa ra đời đâu.”
Khương Ấu Ninh:
“...”
Nói nương mình như vậy có thật sự ổn không đấy?
Tiêu Dục kề tai Khương Ấu Ninh nói nhỏ:
“Cha ta chính là bị nương ta lừa về đấy, tiên hoàng cũng bị nương ta lừa cho mất cả lòng luôn.”
Khương Ấu Ninh nghe vậy trợn to mắt, ánh mắt đầy vẻ thán phục:
“Nương huynh giỏi quá.”
Tiêu Dục thở dài một hơi:
“Đúng vậy, con đường dài nhất ta từng đi chính là con đường đầy cạm bẫy của nương ta.”
Khương Ấu Ninh nghe vậy không nhịn được mà bật cười:
“Vậy thì huynh t.h.ả.m thật đấy.”
Tiêu Dục lại thở dài một tiếng:
“Ta lo nương ta sẽ đem ta đi bán mất.”
Khương Ấu Ninh bày tỏ:
“Chắc không đến mức đó đâu nhỉ?”
Nàng tuy chưa từng làm mẹ nhưng sau này nếu làm mẹ thì chắc chắn sẽ vô cùng yêu thương con mình.
Tiêu Dục bất lực lắc đầu, nương hắn chính là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o giang hồ, đem bán hắn đi là chuyện cực kỳ có khả năng.
Ba ngày sau, dự cảm của Tiêu Dục đã thành hiện thực.
Tiêu Dục phát hiện nương hắn đã chuẩn bị xong hôn phục cho hắn, ngay cả thiệp mời cũng đã gửi đi hết rồi.
Hắn thành thân mà hắn lại là người biết sau cùng, chuyện m-áu ch.ó như vậy chắc chỉ có một không hai thôi nhỉ?
“Mẫu phi, người thật sự định đóng gói bán con trai người đi sao?”
Tĩnh Vương phi thấy con trai đến, cười rạng rỡ nói:
“Cái thằng bé này, nương sao lại bán con được chứ?
Con là mầm non duy nhất, vi nương quý như báu vật vậy.”
Tiêu Dục hừ hừ hai tiếng, lần nào hố hắn cũng đều nói câu này, thật sự coi ta là đứa trẻ ba tuổi chắc?
“Vậy sao mẫu phi lại định đoạt luôn hôn sự rồi?
Con còn là người biết sau cùng nữa chứ.”
Tĩnh Vương phi an ủi:
“Con không phải là người biết sau cùng đâu, đừng có buồn.”
Tiêu Dục:
“...”
“Hôm nay con nói thẳng luôn ở đây, người chọn con dâu hay chọn con trai?
Người chỉ được chọn một cái thôi.”
Tĩnh Vương phi mỉm cười nhìn qua, đưa tay sờ sờ gương mặt tuấn tú của con trai, vẻ mặt đầy yêu thương.
Trái tim đang treo ngược của Tiêu Dục thầm lặng rơi xuống, nương vẫn là cần hắn mà.
Tim vừa mới hạ xuống thì nghe thấy Tĩnh Vương phi nói:
“Tất nhiên là chọn con dâu rồi, chờ con cưới vợ xong thì con thuộc về vợ con rồi, không thuộc về nương nữa đâu.”
Tiêu Dục:
“...”
Thổ huyết mà ch-ết~
Khi Khương Ấu Ninh gặp lại Tiêu Dục lần nữa, hắn uất ức như một đứa trẻ vậy.
“Ninh nhi, đời ta coi như xong rồi.”
Khương Ấu Ninh chưa từng thấy Tiêu Dục uất ức như vậy bao giờ, cũng có chút xót xa cho hắn.
“Nương huynh thật sự hố huynh rồi à?”
Tiêu Dục lần này đúng là không còn thiết sống nữa, bắt hắn cưới một kẻ xấu xí thì thà để hắn đi làm hòa thượng còn hơn.
“Đừng nhắc nữa, nương ta không cần ta nữa rồi.”
Đúng lúc này, Xuân Đào dẫn quản gia đi vào:
“Phu nhân, quản gia đến ạ.”
Quản gia khom người đi vào, hai tay dâng thiệp mời lên:
“Phu nhân, đây là thiệp mời từ phủ Tĩnh Vương gửi tới ạ.”