Nam Miên Miên rùng mình vì lạnh.
Đợi đến khi cô nhìn thấy người đứng ở cửa là Lãnh Tiêu mà cô không thể quen thuộc hơn, cô gần như phát khóc vì vui sướng:
“Lãnh Tiêu, rốt cuộc anh cũng tới rồi, dọa ch-ết tôi rồi.”
Nước mắt Nam Miên Miên không kìm được mà trào ra, vừa ấm ức vừa sợ hãi.
Tên đàn ông hung dữ thấy có kẻ đến phá hỏng chuyện tốt của hai anh em, gầm lên một tiếng:
“Lão t.ử khuyên mày đừng lo chuyện bao đồng, mau cút đi, nếu không anh em tao sẽ không khách sáo với mày đâu.”
“Mau đi đi, đừng làm phiền chuyện tốt của lão t.ử.”
Tên có nốt ruồi đen cũng quát lên.
Lãnh Tiêu đẩy cửa vào nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt bỗng chốc lạnh thấu xương:
“Lão t.ử nhà ta đã nằm trong quan tài rồi.”
Không đợi hai tên kia kịp phản ứng, bọn chúng đã bị Lãnh Tiêu giải quyết gọn lẹ trong hai chiêu, quỳ rạp xuống đất xin tha mạng.
Nam Miên Miên thấy cảnh này thì hoàn toàn kinh ngạc, Lãnh Tiêu giỏi quá!
Lãnh Tiêu sải bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt Nam Miên Miên, nhanh ch.óng cởi bỏ dây thừng trên tay chân cô.
Nam Miên Miên nhìn Lãnh Tiêu ở ngay sát gang tấc, thực ra tướng mạo của anh cũng coi là tuấn tú, chỉ là ở trước mặt Tạ Cảnh thì bị lu mờ đi thôi.
“Trước đây sao tôi không phát hiện ra anh giỏi như vậy nhỉ?”
Động tác trên tay Lãnh Tiêu khựng lại, thản nhiên đáp:
“Bây giờ phát hiện ra cũng chưa muộn.”
Nam Miên Miên nghe vậy thấy anh nói cũng có lý, cô lại hỏi:
“Cha anh thật sự nằm trong quan tài rồi à?”
Lãnh Tiêu ngước mắt nhìn Nam Miên Miên một cái:
“Ừm.”
Sau đó anh cầm dây thừng trói c.h.ặ.t hai tên kia lại.
Nam Miên Miên chỉnh đốn lại y phục, phát hiện y phục đã bị bọn chúng xé hỏng, buộc thế nào cũng không xong, cô tức đến giậm chân, nước mắt lại không tự chủ được mà rơi xuống.
Lãnh Tiêu trói xong hai tên kia, quay đầu nhìn Nam Miên Miên, thấy cô đang cúi đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t y phục, bờ vai run rẩy, rõ ràng là đang khóc.
“Tam phu nhân, có chuyện gì vậy?”
Anh bước tới.
Nam Miên Miên ngẩng đầu nhìn anh, nghẹn ngào:
“Áo hỏng rồi.”
Lãnh Tiêu nghe vậy lại nhìn y phục của cô, thấy bị xé rách vài chỗ, như thế này mà đi ra ngoài bị người ta nhìn thấy thì không biết sẽ bị đàm tiếu thế nào.
Chỉ ngẩn ra một lát, anh liền nhanh nhẹn cởi lớp áo khoác trên người mình ra, khoác lên thân hình nhỏ nhắn của cô.
“Tam phu nhân mặc tạm cái này đã.”
Nam Miên Miên cúi đầu nhìn chiếc áo màu xanh sẫm trên người mình, trên đó vẫn còn vương lại hơi ấm của anh, chiếc áo rất rộng, có thể bao bọc hết cả cơ thể cô.
Lãnh Tiêu nhắc nhở:
“Tam phu nhân, về thôi.”
Nam Miên Miên ngẩng đầu nhìn Lãnh Tiêu, bỗng nhiên phát hiện ra anh cũng không kém Tạ Cảnh là bao, Tạ Cảnh sẽ không đối xử với cô như vậy.
Lãnh Tiêu thấy cô đứng yên không nhúc nhích, lại nhắc nhở lần nữa:
“Tam phu nhân, chúng ta nên về rồi.”
Nam Miên Miên có chút ngại ngùng nói:
“Lãnh Tiêu, chân tôi mềm nhũn ra rồi, không đi nổi nữa.”
Lãnh Tiêu nghe vậy nhìn xuống đôi chân của cô, thấy cô đang tựa vào tường, một tay vịn tường, rõ ràng là do quá sợ hãi.
“Thuộc hạ mạo phạm rồi.”
Lãnh Tiêu nói xong liền bế bổng Nam Miên Miên lên, sải bước đi ra ngoài.
Nam Miên Miên khẽ kêu lên một tiếng, theo bản năng ôm lấy cổ anh, nhìn Lãnh Tiêu đang vô cảm:
“Anh chưa từng bế người phụ nữ nào khác chứ?”
Lãnh Tiêu đang định dùng khinh công, kết quả vì câu nói này mà sơ suất, suýt nữa thì bước hụt mà ngã xuống.
Tuy hai người không ngã nhưng đúng là có bị xóc một cái.
Nam Miên Miên chỉ thuận miệng hỏi thôi, không ngờ phản ứng của Lãnh Tiêu lại lớn như vậy.
Cô cũng biết mình hơi quá lời, ngộ nhỡ ngã thật thì người đau chắc chắn là cô.
“Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, tuy anh chưa từng bế phụ nữ nhưng tư thế bế người vẫn rất khá, tay đặt đúng vị trí rồi.”
Nam Miên Miên chỉ muốn khen ngợi Lãnh Tiêu một chút, kết quả lần này anh thực sự bước hụt.
Hai người rơi thẳng từ trên cành cây xuống.
Nam Miên Miên sợ hãi hét ch.ói tai:
“A!!!”
Lãnh Tiêu cảm thấy màng nhĩ mình sắp bị chấn động đến điếc luôn rồi, rất nhanh sau đó, anh lại vận khí, ngăn cản cơ thể đang rơi xuống với tốc độ nhanh, sau đó mũi chân đạp lên cành cây lấy đà, một lần nữa bay vọt lên.
“Tam phu nhân tốt nhất đừng nên nói chuyện thì hơn.”
Nam Miên Miên vẫn chưa hoàn hồn, nghe vậy vội vàng gật đầu lia lịa:
“Tôi biết rồi.”
Nam Miên Miên thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa thì dọa ch-ết cô rồi.
Cô nhìn Lãnh Tiêu, tinh mắt nhận ra tai anh đã đỏ lên.
Nam Miên Miên lần đầu tiên thấy đàn ông đỏ tai, thầm nghĩ chẳng lẽ anh bị lạnh sao?
Cô cẩn thận hỏi:
“Có phải anh lạnh không?”
Lãnh Tiêu trả lời ngắn gọn súc tích:
“Không lạnh.”
Nam Miên Miên hừ một tiếng trong lòng, còn nói không lạnh, tai đỏ hết lên rồi kìa.
“Anh đừng hòng lừa tôi, tai anh đỏ rồi kìa.”
Nam Miên Miên cố ý chỉ chỉ vào tai anh.
Lãnh Tiêu lại một lần nữa bước hụt, may mà kịp thời phản ứng, ổn định lại cơ thể đang rơi xuống.
Nam Miên Miên biết mình lại nói điều không nên nói.
Lãnh Tiêu nhìn Nam Miên Miên một cái, nhắc nhở:
“Tam phu nhân nếu chán sống thì cứ việc nói tiếp.”
Nam Miên Miên vội mím c.h.ặ.t môi, cô vẫn chưa sống đủ đâu.
Lãnh Tiêu cảm thấy bên tai cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Sau khi an toàn trở về phủ tướng quân, Lãnh Tiêu sai thuộc hạ đi đưa hai tên hung thủ kia về vương phủ, không thể giao cho quan phủ vì sợ bọn chúng ăn nói lung tung làm hủy hoại danh tiết của Nam Miên Miên.
Nam Miên Miên sau khi về phòng lập tức tắm rửa.
Cô ngồi trong bồn tắm, hơi nước lượn lờ, đôi má đỏ bừng.
Nhớ lại tất cả những gì xảy ra hôm nay, đến giờ cô vẫn còn thấy sợ hãi.
Nếu không có Lãnh Tiêu kịp thời xuất hiện, cô đã tiêu đời rồi.
Tú Hòa thấy Nam Miên Miên mặc quần áo của đàn ông trở về liền đoán được đã xảy ra chuyện chẳng lành.
Cô ấy vừa cầm khăn tắm lau cánh tay cho Nam Miên Miên vừa hỏi:
“Cô nương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Sao người lại mặc quần áo đàn ông trở về?”
Nam Miên Miên bây giờ nghĩ lại vẫn còn sợ, sao dám nghĩ thêm nữa?
“Em đừng hỏi nữa.”
Nam Miên Miên nhìn về phía chiếc áo trên giá treo, đó là của Lãnh Tiêu.
“Cô nương, sau này đừng đi ra ngoài một mình nữa, nguy hiểm quá.”
Tú Hòa hôm nay đi theo sau cô nương, nhưng chỉ chớp mắt một cái là không thấy người đâu, tìm mãi mới thấy, dọa ch-ết cô ấy rồi.