“Sẽ không đi ra ngoài một mình nữa.”
Trải qua chuyện hôm nay, đ.á.n.h ch-ết cô cũng không dám đi ra ngoài một mình nữa.
Dù sao thì dạo gần đây chắc chắn là không dám ra ngoài rồi.
Sau khi tắm xong, Nam Miên Miên nhìn chiếc áo màu xanh sẫm kia, dặn dò:
“Giặt sạch chiếc áo này đi.”
Tú Hòa nhìn chiếc áo trên giá, gật đầu:
“Nô tỳ biết rồi.”
Chờ sau khi áo được giặt sạch, Nam Miên Miên bảo Tú Hòa đi gọi Lãnh Tiêu tới.
Khi Lãnh Tiêu tới, Nam Miên Miên đang ngồi trước bàn uống trà.
Lãnh Tiêu tiến lên một bước chắp tay hành lễ:
“Tam phu nhân gọi thuộc hạ tới có việc gì?”
Nam Miên Miên nghe thấy hai chữ “Tam phu nhân", tức giận cau mày:
“Gả vào đây bao lâu rồi mà còn chưa viên phòng, tính là Tam phu nhân cái gì?”
Nam Miên Miên nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng Lãnh Tiêu là người luyện võ, thính lực phi thường nên đều nghe thấy hết.
Tướng quân không bao giờ tới phòng của Nhị phu nhân và Tam phu nhân, đây không phải là bí mật, người trong phủ đều biết.
Lãnh Tiêu đương nhiên cũng biết.
Nhưng anh không nói gì.
Nam Miên Miên ngẩng đầu nhìn Lãnh Tiêu, đứng dậy cầm chiếc áo đã giặt sạch đưa tới trước mặt anh:
“Này, áo của anh, đã giặt sạch rồi.”
Lãnh Tiêu nhìn chằm chằm vào chiếc áo, đúng là áo của anh thật.
Anh cứ ngỡ Nam Miên Miên sau khi trở về sẽ vứt chiếc áo này đi, không ngờ cô lại mang đi giặt sạch.
Nam Miên Miên thấy anh cứ nhìn chằm chằm mà không cầm lấy, lại đưa áo tới sát mặt anh hơn:
“Cầm lấy đi chứ.”
Lãnh Tiêu do dự một lát rồi vẫn đưa tay nhận lấy.
Nam Miên Miên thấy anh nhận rồi mới mỉm cười:
“Lần này đa tạ anh đã kịp thời xuất hiện, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng, anh muốn được ban thưởng gì?”
Lãnh Tiêu cụp mi cúi đầu:
“Đây đều là việc thuộc hạ nên làm.”
Nam Miên Miên hừ một tiếng:
“Đương nhiên là việc anh nên làm, còn thưởng cũng là việc tôi nên thưởng.
Nói đi, anh muốn thưởng cái gì?”
Lãnh Tiêu nói:
“Thuộc hạ không cần ban thưởng, Tam phu nhân bình an vô sự là tốt rồi.”
Nam Miên Miên bắt đầu bướng bỉnh với anh, anh càng không muốn thì cô lại càng muốn cho.
“Anh đừng vội trả lời tôi, cả tôi và anh đều nghĩ xem nên thưởng cái gì thì tốt.”
Lãnh Tiêu bất lực đành phải nhận lời.
“Tam phu nhân, nếu không có việc gì khác, thuộc hạ xin cáo lui.”
Nam Miên Miên suy nghĩ kỹ lại, đúng là cũng chẳng còn việc gì nữa thật.
“Không còn việc gì nữa, anh lui xuống đi.”
“Thuộc hạ cáo lui.”
Lãnh Tiêu cầm lấy áo lui ra ngoài.
Nam Miên Miên thấy Lãnh Tiêu đi rồi, ngồi lại xuống ghế, thở dài một tiếng:
“Thật là nhàm chán quá đi!”
Lãnh Tiêu cầm áo đi trong vườn, Lãnh Duật đi ngược chiều tới, nhìn thấy anh cầm áo trong tay thì trêu chọc:
“Ô kìa, cô nương nào may áo mới cho cậu đấy?”
Lãnh Tiêu nghe vậy lườm Lãnh Duật một cái:
“Đi chỗ khác chơi, ai mà thèm may áo cho tôi, áo này tôi mặc từ trước rồi, không phải áo mới đâu.”
Lãnh Duật làm sao biết được áo này anh có mặc từ trước hay không?
Mà chỉ tiếp tục trêu:
“Có gì mà phải ngại?
Nam lớn cưới vợ nữ lớn gả chồng, để mắt tới ai thì sau này bảo tướng quân ban hôn cho.”
Lãnh Tiêu nghe vậy nhắc nhở:
“Đừng có nói lung tung, cẩn thận tai vách mạch rừng.”
Lãnh Duật vội im miệng.
Tướng quân vẫn còn sống, những người khác đều không biết, hiện tại cũng chưa có tin tức gì, đương nhiên là không thể để lộ ra ngoài được.
Cuối cùng cũng khiến Lãnh Duật im miệng, Lãnh Tiêu sợ lại gặp người khác trêu chọc nên vội vàng cầm áo về phòng mình.
Nam Miên Miên nghỉ ngơi được hai ngày, đang thấy buồn chán thì Nam phu nhân đến thăm cô.
Hai mẹ con đã lâu không gặp, nói rất nhiều lời tâm tình.
Chỉ là nói một hồi lại xoay sang chủ đề tái giá.
“Miên Miên, con nghe mẹ đi, tranh thủ lúc còn trẻ thì sớm tái giá, nếu không sau này con sẽ hối hận đấy.”
Nam Miên Miên đương nhiên biết mẹ là vì tốt cho mình, có lẽ vì đã gả đi một lần rồi nên lúc này cô không còn vội vã muốn lấy chồng nữa.
Nhưng đúng là cũng cần tìm một người xứng đáng để gửi gắm.
“Mẹ, con biết rồi, chờ phu nhân về rồi tính sau.”
Nam phu nhân hỏi:
“Vậy phu nhân đã đi đâu rồi?
Sao bao nhiêu ngày nay chẳng thấy bóng dáng đâu?
Quan tài của tướng quân cứ để đó mãi, không chôn cất sao?”
“Con làm sao mà biết được?”
Nam Miên Miên thở dài một tiếng, cô cũng muốn biết Khương Ấu Ninh đã đi đâu, chỉ là bao nhiêu ngày trôi qua rồi mà chẳng có chút tin tức nào.
“Tạ tướng quân đúng là một vị tướng tài hiếm thấy, tiếc là lại ch-ết trẻ, nhưng mà cho dù không ch-ết trẻ thì cậu ta không vào phòng con thì cũng vô dụng thôi.”
Nam phu nhân nói đoạn hơi khựng lại rồi tiếp tục:
“Ông nội con cứ hối hận mãi, tại sao lúc đó không ngăn con lại, để con ở phủ tướng quân thủ tiết thế này, ông nội con trong lòng cũng khó chịu lắm.”
Nam Miên Miên nghe vậy càng thấy áy náy hơn:
“Lúc đó là con đòi sống đòi ch-ết muốn gả cho tướng quân, ông nội không nên tự trách mình đâu.”
Nam Miên Miên nắm c.h.ặ.t lấy tay Nam phu nhân nói:
“Mẹ, mẹ về nói với ông nội, tất cả đều là do con tự chọn, dù khó khăn đến mấy con cũng sẽ đi tiếp, nhưng xin ông nội yên tâm, sau này con có chọn phu quân chắc chắn sẽ chọn thật kỹ.”
Nam phu nhân nghe vậy có chút yên lòng, cảm thấy con gái dường như đột nhiên trưởng thành hơn, trước đây chỉ biết kiêu căng tự phụ.
Bây giờ đã biết nhận lỗi về mình rồi.
“Mẹ sẽ nói với ông nội con, con đúng là phải mở to mắt mà chọn lấy một người phu quân thật tốt, người có thể cùng con nương tựa suốt đời, không thể quá cẩu thả được.”
Nam Miên Miên gật đầu thật mạnh:
“Con biết rồi mẹ, mẹ yên tâm đi.”
“Vậy được, mẹ về đây, mẹ cũng sẽ để mắt tìm cho con một người phu quân thật tốt.”
Nam Miên Miên tiễn Nam phu nhân đi rồi, thở dài một tiếng:
“Khương Ấu Ninh bao giờ mới về đây!”
Trên đường quay về, từ xa nhìn thấy Lãnh Tiêu, cô gọi một tiếng:
“Lãnh Tiêu.”
Lãnh Tiêu nghe tiếng dừng bước quay đầu nhìn lại, nghe giọng là biết ngay Nam Miên Miên.
Thấy cô vẩy khăn tay đi tới, anh sực nhớ ra chiếc khăn tay cô đ.á.n.h rơi lần trước vẫn còn ở chỗ mình, cứ quên trả lại cho cô mãi.
Thực ra cũng không hẳn là quên hẳn, mà là một chiếc khăn tay rơi xuống đất, Nam Miên Miên chắc là chê bẩn sẽ không lấy nữa nên anh mới chần chừ chưa đưa.