“Như vậy thì đã không xảy ra chuyện rồi.”
Đường Tô hôm nay ở nhà đợi cả một ngày trời cũng không thấy Đào Tô tới tìm mình.
Cô bé đỏ hoe mắt chạy thẳng vào phòng Khương Ấu Ninh, thấy Khương Ấu Ninh liền nhào vào lòng nàng.
“Nương ơi, huynh trưởng Đào Tô đi đâu rồi ạ?"
Khương Ấu Ninh nhìn đứa con gái sáu tuổi, lần này khiến con bé sợ hãi không hề nhẹ, nhưng nói gì thì cũng đã muộn rồi.
“Huynh trưởng Đào Tô của con đi chữa thương rồi, nhất thời chưa về được ngay đâu."
“Nhưng mà con nhớ huynh ấy."
Đường Tô khóc nấc lên không thành tiếng.
Hai ngày nay ban đêm Đường Tô đều gặp ác mộng, nửa đêm tỉnh dậy mấy lần, lần nào cũng là khóc mà tỉnh.
Dáng vẻ Đào Tô người đầy m-áu đã để lại bóng ma trong lòng Đường Tô.
Khương Ấu Ninh cứ ngỡ qua vài ngày sẽ ổn, kết quả lại ngày càng nghiêm trọng.
Con bé không nhìn được m-áu, cũng không ngửi được mùi m-áu tanh.
Ba tháng sau, Tiêu Dục và Sở Thanh trở về Kim Lăng.
Sau khi Khương Ấu Ninh biết chuyện, cùng Tạ Cảnh đưa con gái con trai tới Tĩnh Vương phủ.
Ba tháng không gặp, Tiêu Dục gầy đi không ít, so với trước đây luôn có cảm giác có chút khác biệt.
Vừa bước vào hoa sảnh, Đường Tô nhìn thấy Tiêu Dục liền nhào vào lòng chàng.
“Tiêu thúc thúc, huynh trưởng Đào Tô đâu rồi ạ?
Con nhớ huynh ấy lắm."
Khương Ấu Ninh theo sát phía sau đi tới, ánh mắt mang theo vẻ mong chờ:
“Tiêu Dục, Đào Tô đâu?
Thằng bé thế nào rồi?"
Tiêu Dục vỗ vỗ vai Đường Tô như an ủi:
“Đào Tô cũng nhớ con lắm."
Chàng nói xong lại nhìn sang Khương Ấu Ninh:
“Đào Tô vết thương quá nặng, sư phụ ta nói trong thời gian ngắn không thể trị khỏi được, Đào Tô đã ở lại Tần Sơn để từ từ điều trị."
Tiêu Dục biết Khương Ấu Ninh lo lắng, chàng lại nói tiếp:
“Sư phụ ta đã nói có cứu được thì chắc chắn có cứu được, mọi người không cần lo lắng."
Sắp hoàn kết rồi nha!
(Hết chương này)
Cập nhật
Khương Ấu Ninh thấy Tiêu Dục có lòng tin như vậy cũng yên tâm hơn nhiều.
“Vậy sư phụ chàng có nói bao giờ thì trị khỏi không?
Bao giờ thì về, chàng có biết không?"
Tiêu Dục bất lực lên tiếng:
“Ít nhất cũng phải sáu năm, sư phụ ta nói Đào Tô không chỉ bị nội thương mà còn bị trúng độc nữa, chất độc này rất khó giải."
Khương Ấu Ninh nghe vậy ngẩn người ra hồi lâu, hèn gì Tiêu Dục và Sở Thanh ở lại lâu như thế mới về, lại tại sao lại để Đào Tô một mình ở lại đó.
Thời gian sáu năm, quá dài rồi.
Đường Tô biết Đào Tô phải sáu năm sau mới về được đã khóc rất lâu.
Lúc đầu còn thường xuyên nhắc đến Đào Tô, theo thời gian trôi qua, Đường Tô cũng không còn nhắc tới Đào Tô nữa.
Đường Tô thường xuyên vào cung chơi.
Tiêu Huân yêu quý Đường Tô, khi cô bé tám tuổi, ông yêu cầu cô bé vào cung cùng các hoàng t.ử công chúa đi học.
Tám năm sau
Tạ Cẩm Thư vừa nhét bánh mứt vào túi vừa hướng vào trong nhà gọi:
“Nương ơi, con đi đây."
Khương Ấu Ninh từ phòng trong bước ra thì thấy Tạ Cẩm Thư đã chạy ra ngoài rồi, nàng vội vàng đuổi theo, hướng về bóng dáng màu đỏ kia gọi lớn:
“Chiều nay về sớm một chút nghe chưa?"
“Con biết rồi ạ."
Tạ Cẩm Thư không thèm quay đầu lại mà chạy đi.
Khương Ấu Ninh có chút bất lực:
“Lớn rồi, chẳng còn bám người như hồi nhỏ nữa."
Hồi nhỏ Đường Tô rất bám nàng mà.
Tuy nhiên, bám cha nhiều hơn một chút.
Nam Miên Miên từ bên ngoài bước vào, cười hì hì nói:
“Đường Tô càng lớn càng trổ mã rồi, đến lúc bàn chuyện hôn sự rồi đấy."
Khương Ấu Ninh nhìn một cái là biết trong lòng nàng ấy đang nghĩ gì.
“Anh trai nó còn chưa lấy vợ mà, không vội."
Nhắc đến Tạ Cẩm Thừa, Nam Miên Miên trêu chọc:
“Đường Đậu ngày càng giống tướng quân rồi, vạn nhất cũng học theo tướng quân kết hôn muộn sinh con muộn thì không tốt đâu."
Khương Ấu Ninh hai tay buông xuôi:
“Cái đó thì tôi không biết, kết hôn muộn một chút cũng có cái hay, chín chắn vững vàng hơn, có thể gánh vác trách nhiệm của người chồng tốt hơn."
Nam Miên Miên thở dài một tiếng, nàng ấy sinh liền ba đứa đều là con trai, một mụn con gái cũng không có.
Nếu không thì Thang Viên đã chẳng cưới được Đường Tô.
Con gái nàng cũng có thể gả cho Đường Đậu, kiểu gì cũng chiếm được một bên.
Tạ Cẩm Thư sau khi ra khỏi phủ không vào cung mà đi thẳng tới quân doanh.
Cha và đại ca đều ở quân doanh, Ân Chiêu và Thang Viên cũng tới quân doanh rèn luyện.
Chỉ có nàng là không đi.
Không phải nàng không muốn đi, mà là cha không cho nàng đi.
Quân doanh cách đó hơi xa, Tạ Cẩm Thư cưỡi ngựa nhanh ch.óng băng qua rừng cây.
Đột nhiên nhìn thấy trên mặt đất cách đó không xa có một người đang nằm, ngựa chạy rất nhanh, một khuôn mặt thoáng qua, hình như là nam giới.
Cha và nương đều dặn nàng không được dễ dàng bị lừa.
Tạ Cẩm Thư do dự một hồi lâu, vẫn cảm thấy không thể thấy ch-ết mà không cứu.
Sau khi hạ quyết tâm, Tạ Cẩm Thư quay đầu ngựa chạy trở lại.
Đợi khi tới nơi, nàng ghì c.h.ặ.t dây cương, nhảy xuống ngựa rồi đi thẳng tới trước mặt nam t.ử kia.
Đợi khi nhìn rõ mặt, nàng phát hiện đó là một thiếu niên trạc tuổi mình.
Dáng vẻ rất tuấn tú.
Tạ Cẩm Thư ngồi xổm xuống trước mặt thiếu niên, vươn tay đẩy đẩy vai cậu:
“Dậy đi, dậy đi."
Gọi hồi lâu mà không có phản ứng, Tạ Cẩm Thư quan sát xung quanh, ánh mắt dừng lại ở một gốc cây, chỉ đành như vậy thôi.
Tạ Cẩm Thư dùng hết sức bình sinh mới kéo được thiếu niên tới dưới gốc cây, để cậu dựa vào thân cây, tháo bầu nước mang theo bên người, mở nắp ra, cẩn thận đút cho cậu uống nước.
“Khụ khụ..."
Sau một tràng ho khan, thiếu niên từ từ mở mắt.
Tạ Cẩm Thư thấy vậy liền vui mừng cong mắt cười:
“Cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi, có chỗ nào không khỏe không?"
Thiếu niên nhìn thiếu nữ trước mặt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt hạnh kia hồi lâu.
Tạ Cẩm Thư lại hỏi:
“Sao cậu lại ngất xỉu dưới đất thế?"
Các bảo bối ngủ ngon nhé!
(Hết chương này)
Thiếu niên vẫn cứ nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt, đôi mắt kia cứ như mọc trên người nàng vậy.
Tạ Cẩm Thư không phải lần đầu tiên bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, nàng không vui nhíu mày một cái:
“Nhìn cái gì mà nhìn?
Hỏi cậu đấy."
Thiếu niên nghe vậy khẽ cười:
“Tôi đói rồi."
“Hóa ra là đói bụng, sao không nói sớm?"
Tạ Cẩm Thư cúi đầu mở túi đeo chéo của mình ra, từ bên trong lấy ra một ít bánh mứt đưa tới trước mặt cậu:
“Ăn đi."