“Thiếu niên nhìn chằm chằm miếng bánh mứt trong lòng bàn tay nàng, nhìn hồi lâu, là bánh đào tô, mãi một lúc sau mới vươn tay cầm lấy một miếng, rồi đưa vào miệng c.ắ.n một miếng, vụn bánh rơi xuống không ít, nhưng hương vị lại vô cùng thơm ngon.”

Tạ Cẩm Thư thấy cậu đã ăn, nghĩ đến mình còn có chính sự phải làm, liền nhét hết số bánh mứt vào tay cậu:

“Cậu cứ từ từ mà ăn đi, tôi còn có việc bận, hậu hội hữu kỳ."

Tạ Cẩm Thư nói xong đã đứng dậy, nhanh ch.óng đi tới bên ngựa, nhìn thiếu niên một cái rồi dứt khoát lên ngựa, sau đó hiên ngang rời đi.

Thiếu niên đứng dậy nhìn thiếu nữ trên lưng ngựa, mãi đến khi bóng dáng biến mất trong rừng cây mới thu hồi ánh mắt, nhìn miếng bánh đào tô trong tay, lại đưa vào miệng c.ắ.n một miếng, có chút ngọt.

Tạ Cẩm Thư một lòng muốn nhanh ch.óng tới quân doanh, dẫn đến việc không chú ý tới phục kích ẩn giấu, ngay lúc ngựa đang phi nhanh thì giữa đường đột nhiên xuất hiện một sợi dây thừng, làm con ngựa đang chạy nhanh bị vấp ngã.

Tạ Cẩm Thư không kịp kéo dây cương, cơ thể theo con ngựa bị hất văng ra ngoài, mắt thấy sắp ngã xuống đất, thân hình nhỏ nhắn của nàng lộn một vòng trên không trung, vững vàng đáp xuống đất.

Đúng lúc này, từ sau gốc cây một đám người ùa ra, ai nấy đều cầm đao trên tay, trông dữ tợn hung ác.

Tạ Cẩm Thư nhìn đám người này là biết mình gặp phải bọn cướp rồi.

“Các người muốn làm gì?"

Tạ Cẩm Thư cảnh giác nhìn đám người trước mặt, tay đưa ra sau nắm c.h.ặ.t lấy trường thương.

Tên cầm đầu đ.á.n.h giá Tạ Cẩm Thư từ trên xuống dưới, vốn định cướp tiền tài, không ngờ lại là một cô nương xinh đẹp.

“Hôm nay coi như cô gặp may, nể mặt cô xinh đẹp, không cướp của nữa, cô về làm vợ ta đi."

Tạ Cẩm Thư nhìn người đàn ông ngoài ba mươi tuổi trước mặt, hói đầu lại còn bụng phệ, sao có thể mặt dày nói ra lời không biết xấu hổ như vậy chứ?

“Ông ngay cả phu xe nhà tôi còn không bằng, mà cũng dám đòi tôi làm vợ sao?"

Lời vừa dứt, Tạ Cẩm Thư rút cây trường thương bên hông ra, cây gậy vốn chưa đầy hai thước, nhưng chỉ trong chốc lát đã biến thành một trượng rưỡi, không nói hai lời đã quất về phía người đàn ông kia, trường thương mang theo tiếng gió rít gào.

Ai có thể ngờ được một mỹ nhân yểu điệu thế này lại biết múa thương múa gậy chứ?

Ra ngoài làm nghề cướp bóc tự nhiên là phải có chút bản lĩnh.

Ỷ vào số đông, dùng những chiêu trò hiểm độc, Tạ Cẩm Thư vốn được bảo vệ quá tốt, rất nhanh đã bị chịu thiệt.

Chẳng biết đối phương dùng loại thu-ốc bột gì, nàng vừa nhận ra thì tứ chi đã bủn rủn.

Không bao lâu sau, thân thể cũng theo đó mà mềm nhũn, như lá rụng lung lay sắp đổ.

Ngay lúc sắp ngã xuống đất thì bị thiếu niên vốn ở trên cây kịp thời ôm ngang eo đỡ lấy, rồi che chở trong lòng.

Tạ Cẩm Thư ngẩng đầu nhìn người cứu mình, đợi khi nhìn rõ mặt mới phát hiện đó chính là thiếu niên mà nàng vừa cứu lúc nãy.

Vừa rồi không nhìn nhầm thì cậu nhảy từ trên cây xuống, cũng chứng tỏ khinh công của cậu rất tốt.

Thiếu niên cúi đầu nhìn thiếu nữ trong lòng, có chút lo lắng hỏi:

“Cô có chỗ nào không khỏe không?"

Tạ Cẩm Thư nói:

“Bọn chúng quá hèn hạ, lại dùng thu-ốc, tôi chỉ là toàn thân không có chút sức lực nào thôi, không còn gì khác khó chịu."

Thiếu niên nghe vậy mới yên tâm, ngước mắt nhìn đám cướp trước mặt, ánh mắt lạnh lẽo:

“Tìm ch-ết."

Ngủ ngon nhé!!

(Hết chương này)

Đám cướp nhìn thiếu niên đột nhiên xuất hiện cũng vô cùng giận dữ.

“Thằng nhóc thối, ta khuyên ngươi đừng có xía vào việc của người khác, nếu không ta cho ngươi biết tay."

Thiếu niên cười lạnh:

“Các người hôm nay, một tên cũng đừng hòng chạy thoát."

Tạ Cẩm Thư không quên nhắc nhở cậu:

“Cậu cẩn thận một chút, bọn chúng hay dùng những trò bàng môn tả đạo, cẩn thận kẻo mắc bẫy."

Thiếu niên khẽ cười:

“Cô tưởng tôi là cô sao, dễ dàng mắc bẫy như vậy?"

Tạ Cẩm Thư nghe vậy có chút tức giận, nàng có lòng tốt nhắc nhở mà cậu lại dám nói nàng?

Lúc Tạ Cẩm Thư đang bất mãn thì thiếu niên đã buông nàng ra, lao về phía đám cướp.

Chẳng mấy chốc, một đám người đã đ.á.n.h nhau loạn xạ.

Tạ Cẩm Thư nhìn chiêu thức của thiếu niên, đều là những chiêu nàng chưa từng thấy qua, nhưng có thể nhận ra công phu của cậu rất lợi hại.

Chỉ trong chốc lát đã đ.á.n.h cho một đám người nằm rạp xuống đất, rên rỉ xin tha.

Tạ Cẩm Thư trực tiếp sững sờ, đây là người nàng vừa mới cứu sao?

Người vừa nằm dưới đất, bộ dạng như sắp ch-ết ấy sao?

Thiếu niên ra tay đặc biệt nặng, chẳng hề sợ đ.á.n.h ra vấn đề gì.

Cậu thu hồi ánh mắt nhìn thiếu nữ, thấy nàng cứ nhìn chằm chằm vào mình.

“Nhìn đến nhập tâm vậy sao?"

Thiếu niên nhếch môi cười đi tới.

Tạ Cẩm Thư cảm thấy cậu đang cười nhạo mình, cười cậu giỏi hơn nàng.

“Làm sao cậu đuổi theo được vậy?"

Nàng vừa rồi nhìn quanh không thấy ngựa, trong điều kiện nàng cưỡi ngựa phi nhanh mà cậu có thể đuổi kịp thì khinh công rất khó làm được.

Khóe môi thiếu niên vẫn giữ nguyên nụ cười:

“Khinh công."

Tạ Cẩm Thư đầy vẻ cảnh giác nhìn cậu:

“Khinh công của cậu lợi hại như vậy mà lại nằm dưới đất bộ dạng như sắp ch-ết, cậu là giả vờ sao?"

Thiếu niên suy nghĩ một hồi rồi nói:

“Cũng không hẳn là giả vờ, tôi thực sự có chút đói và khát, đã đi đường rất lâu rồi, ngựa cũng chạy đến ch-ết luôn rồi."

Tạ Cẩm Thư nghe vậy vẫn có chút thắc mắc:

“Có thể khiến ngựa chạy đến ch-ết, cậu cũng là một nhân tài đấy.

Cậu không thương chính mình, ngay cả ngựa cũng không thương, chạy không nổi nữa mà cậu vẫn bắt nó chạy sao?"

Thiếu niên:

“..."

Trọng điểm là con ngựa sao?

“Thôi bỏ đi, tôi còn có việc phải đi rồi, hậu hội hữu kỳ."

Tạ Cẩm Thư nhớ tới còn phải tới quân doanh, không thể trì hoãn thêm nữa, may mà d.ư.ợ.c hiệu tan đi rất nhanh.

Con ngựa tuy bị ngã nhưng lúc này đã đứng dậy, chờ nàng ở một bên.

Tạ Cẩm Thư cũng không nói thêm lời thừa thãi, dứt khoát lên ngựa rồi một lần nữa hiên ngang rời đi.

Thiếu niên nhìn dáng vẻ cưỡi ngựa của nàng, oai phong lẫm liệt, thay đổi thật lớn.

Trước cổng quân doanh, Tạ Cẩm Thư cưỡi ngựa nghênh ngang đi vào, chẳng có ai ngăn cản nàng cả.

Tạ Cẩm Thư trước đây không ít lần tới quân doanh, lính canh sớm đã quá quen mặt nàng rồi.

Tạ Cẩm Thư hừ lạnh một tiếng:

“Không cho tôi tới, tôi tự tới."

Đã tới quân doanh vô số lần, nàng sớm đã thông thuộc quân doanh như lòng bàn tay, nàng quen đường quen ngõ đi tới thao trường huấn luyện.

Vẫn chưa tới nơi đã nghe thấy tiếng hô vang dội như khí thế hào hùng.

Chương 536 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia