Song Ảnh

Chương 3

Ta cúi đầu nhìn.

Bóng của ta đang ngồi xổm bên chân, dùng ngón tay vẽ một con mèo trên nền đất bùn.

“Nó bảo cũng tạm.”

Triệu Diễn cười.

“Cũng tạm là sao?”

“Không quá tốt, cũng chẳng quá tệ.”

“Khi nào mới tốt?”

Ta nghĩ ngợi một lúc.

“Lúc có mặt trời.”

Triệu Diễn không nói gì.

Nhưng sáng hôm sau, hắn cho người đặt thêm một ngọn đèn trong viện của ta.

Từ đó, ban đêm bóng cũng có thể xuất hiện.

Ta nhìn bóng mình nhảy nhót dưới ánh đèn, trong lòng thoáng ấm lên.

Chỉ thoáng một cái mà thôi.

Bởi vì bóng của hắn lại đang lầm bầm trong góc tường.

Hắn cho phép ta không cần hành lễ.

Hắn bảo người chuyển ta đến một viện gần hắn hơn.

Mỗi khi xuất du, hắn đều dẫn ta cưỡi chung một con ngựa.

Mùa xuân đi đạp thanh, hắn dạy ta thả diều giấy.

Bàn tay hắn phủ lên tay ta, giúp ta kéo dây.

Gió thổi tới, hắn cúi đầu cười với ta một cái.

Tim ta đập thình thịch.

Bóng của hắn đứng sau lưng hắn, thở dài.

[Cô nương, đừng để lòng.]

Ta không để lòng, nhưng cũng không né tránh.

Có một năm Trung thu, Triệu Diễn bày tiệc trong hoa viên.

Trăng tròn vành vạnh, chiếu đến nỗi bóng trong cả viện cũng trở nên phấn chấn.

Bóng của ta kéo ta nhảy múa dưới trăng. Tuy ta chỉ đứng yên tại chỗ, nhưng bước nhảy của nó đẹp đến lạ.

Triệu Diễn nhìn ta, mỉm cười.

“A Lộc, nàng lại chơi với bóng nữa rồi.”

Ta hoàn hồn, có chút ngượng ngùng.

Hắn rót cho ta một chén rượu.

“Nếm thử đi, không nặng đâu.”

Ta nhấp một ngụm.

Ngọt.

Hắn nhìn ta uống hết, mắt sáng rực.

Sau đó có một lần, Triệu Diễn dẫn ta đi hội đèn.

Đèn l.ồ.ng trải đầy phố xá. Bóng của ta dưới ánh đèn khi dài khi ngắn, còn đổi màu theo từng chiếc đèn, chơi đến quên trời đất.

Triệu Diễn thấy ta đùa nghịch cùng bóng, bật cười thành tiếng.

“A Lộc, sao nàng cứ như trẻ con vậy?”

Ta không để ý tới hắn, chỉ đuổi theo bóng mình chạy.

Bóng của hắn đi phía sau, bất đắc dĩ nói:

[Hai người các ngươi đều là trẻ con cả.]

Ta hỏi nó:

[Ngươi không thích hội đèn sao?]

Nó đáp:

[Thích. Nhưng hắn chưa từng dẫn ta ra ngoài.]

Ta quay đầu nhìn Triệu Diễn.

Hắn đứng dưới một chiếc đèn l.ồ.ng, mang theo ý cười nhìn ta.

Trong khoảnh khắc ấy, ta đã nghĩ rằng, có lẽ hắn thật sự đối xử tốt với ta.

Nhưng bóng của hắn lại nói:

[Cô nương, đừng để lòng.]

Ta thu nụ cười lại.

Cũng thu cả lòng mình lại.

Trời sáng.

Ánh sáng lọt qua khe cửa mạnh hơn. Bóng của ta đứng dậy từ bên chân, vươn vai.

[Đói.] Nó nói.

Ta cũng đói.

Cửa phòng củi mở ra.

Triệu Diễn đứng ngoài cửa, tay bưng một bát cháo.

Hắn mặc thường phục, có lẽ vừa từ thư phòng sang.

“A Lộc, uống chút gì đi.”

Ta nhận lấy bát, cúi đầu uống một ngụm.

Cháo trắng thêm táo đỏ, mùi vị không tệ.

Bóng của Triệu Diễn đứng trên bức tường sau lưng hắn, liều mạng ra hiệu bằng mắt với ta.

Nó mấp máy môi nói mấy chữ.

Ta không nhìn rõ.

[Gì vậy?] Ta lén hỏi bóng.

Bóng lại mấp máy một lần nữa.

Lần này ta nhìn rõ.

Nó nói:

[Trong cháo có t.h.u.ố.c.]

Tay ta run lên, bát cháo suýt nữa rơi xuống đất.

Triệu Diễn nhíu mày.

“Làm sao vậy?”

Ta giữ vững tay, đặt bát trở lại bàn.

“Điện hạ, cháo hơi nguội, lát nữa thần sẽ uống.”

Hắn không ép.

Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Mồng Ba tháng sau, Thái t.ử mở tiệc. Ta cần nàng giúp ta xem bóng của mấy vị trọng thần bên cạnh Thái t.ử.”

Bóng của hắn lén nói:

[Đừng sợ, là t.h.u.ố.c an thần. Hắn sợ ngươi chạy mất.]

Ta cụp mắt.

Triệu Diễn cười, cúi xuống gạt những mảnh sứ vỡ trước mặt ta sang một bên.

“Giúp ta làm xong chuyện này, sau này nàng sẽ ở bên cạnh ta. Không phải với thân phận mưu sĩ nữa...”

Ta lùi về sau một chút.

“Điện hạ, thần chưa từng nghĩ đến chuyện vượt quá bổn phận.”

Hắn tưởng ta đang khách sáo, chỉ cười.

“Nàng hợp với mọi thứ.”

Sau khi hắn rời đi, ta đổ bát cháo vào đống cỏ ngoài phòng củi.

Một con mèo hoang chạy tới l.i.ế.m hai ngụm.

Chẳng bao lâu sau, nó ngáp một cái rồi cuộn tròn ngủ thiếp đi.

Rời khỏi phòng củi, ta gặp một người ở hành lang.

Hắn mặc áo xanh đã giặt đến bạc màu, rất gầy, lông mày cũng nhạt.

Hắn ôm một chồng công văn, cúi đầu vội vã đi tới, suýt va vào ta.

“Xin lỗi.”

Hắn lùi lại một bước, khẽ khom người.

Ta đang định tránh sang một bên, lại nhìn thấy bóng của hắn.

Cái bóng ấy đứng sau lưng hắn, trong trẻo như một vũng nước suối vừa tan băng.

Đa số bóng của con người đều xiêu vẹo méo mó.

Trong lòng người giấu đầy những vòng vo khúc khuỷu, bóng cũng theo đó mà biến dạng.

Nhưng bóng của hắn rất thẳng.

Ta chưa từng thấy một cái bóng nào sạch sẽ đến vậy.

Hắn đi xa rồi.

Ta hỏi bóng của Triệu Diễn:

“Người kia là ai?”

Bóng đáp:

[Tống Cảnh Hành, biên tu ở Hàn lâm viện. Hắn từng bị Triệu Diễn kéo từ giữa đường lưu đày về, để làm văn thư.]

[Trước kia hắn từng đàn hặc Triệu Diễn tham ô quân lương, lại bị c.ắ.n ngược một cái, suýt c.h.ế.t trong ngục.]

Ta ngẩn người.

Người từng đàn hặc Triệu Diễn, lại bị Triệu Diễn kéo về làm văn thư?

[Triệu Diễn sợ hắn ở bên ngoài nói lung tung.] Bóng nói. [Nhốt ngay dưới mí mắt mới yên tâm.]

Bóng của Triệu Diễn lại bổ sung:

[Ngươi nên để ý đến hắn.]

[Hắn rất tốt.]

Sau đó, ta tìm cơ hội nói chuyện với Tống Cảnh Hành vài lần.

Hắn ít lời, nhưng rất ôn hòa.

Trái lại, bóng của hắn vô cùng hay nói.

Một buổi chiều nọ, ta tưới rau ở mảnh vườn sau viện.

Triệu Diễn khoanh cho ta một khoảnh đất nhỏ, ta trồng vài cây cải trắng và hành lá.

Tống Cảnh Hành đi ngang qua, dừng lại.

“Thẩm cô nương đang trồng gì vậy?”

“Cải trắng.”

Bóng của hắn ngồi xổm bên luống rau, chăm chú nhìn những cây mầm.

[Thật ra hắn không biết trồng rau, nhưng rất muốn giúp cô nương.]

Tống Cảnh Hành đứng đó một lúc, nhìn chiếc gáo nước bên tay ta.

“Có cần ta giúp tưới không?”

“Không cần, sắp tưới xong rồi.”

Hắn gật đầu, nói một câu “Không quấy rầy nữa”, rồi rời đi.

Chương 3 - Song Ảnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia