Đêm hôm đó. Tạ Yên đứng trên sân thượng Tạ gia, gió lạnh cắt da cắt thịt. Trong đầu chỉ còn tiếng hệ thống điện t.ử lạnh lẽo vang lên.

【Đinh.】

【Hệ thống phản kích hào môn đã kích hoạt.】

【Ký chủ muốn sống lại không?】

Tạ Yên chậm rãi nhắm mắt.

- “… Muốn.”

...

- “Tạ tiểu thư?”

Người trang điểm cẩn thận gọi.

- “Cô ổn chứ?”

Tạ Yên mở bừng mắt. Ánh đèn pha lê sáng ch.ói phản chiếu trong gương. Chiếc váy bạc quen thuộc. Tiếng nhạc dưới tầng. Cả hơi nước hoa thoang thoảng trong không khí. Cô… sống lại rồi?

【Đinh.】

【Hệ thống phản kích hào môn khởi động thành công.】

【Thời gian quay về: một giờ trước khi Tạ Nhu xuất hiện.】

Tạ Yên siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế. Móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay. Cô thật sự quay lại rồi. Quay lại ngày bắt đầu địa ngục. Kiếp trước, cô đã khóc, đã giải thích, đã cầu xin tình thân. Kết quả thì sao? Cha mẹ nghi ngờ cô, anh trai chán ghét cô, Lục Trạch phản bội cô. Tạ Nhu giẫm lên cô để trở thành thiên kim thật được mọi người yêu thương. Còn cô c.h.ế.t trong tuyệt vọng.

- “Tạ tiểu thư?”

Người trang điểm dè dặt hỏi lại. Tạ Yên ngẩng đầu. Lần này, trong mắt cô không còn chút mềm yếu nào.

- “Không sao.”

【Nhiệm vụ đầu tiên: tránh lặp lại kết cục bị vu oan.】

【Phần thưởng: kỹ năng quan sát cấp sơ cấp.】

Tạ Yên cong môi đứng dậy. Được. Nếu ông trời cho cô thêm một cơ hội… Vậy thì lần này cô sẽ tự tay xé nát tất cả.

Giống hệt kiếp trước, khi cô bước xuống cầu thang, cả hội trường đều nhìn về phía cô. Lục Trạch cũng đang đứng dưới kia. Ánh mắt hắn vẫn dịu dàng như cũ. Nhưng lần này Tạ Yên chỉ cảm thấy ghê tởm. Bởi vì cô biết rõ chỉ một lát nữa thôi…người đàn ông từng nói yêu cô sẽ đứng chắn trước mặt người khác.

ẦM!

Cửa hội trường bị đẩy ra. Tạ Nhu xuất hiện. Mọi thứ diễn ra giống hệt kiếp trước. Khóc lóc, quỳ xuống, ADN, chiếc vòng bạc. Từng bước đều hoàn hảo như một vở kịch được tập luyện hàng trăm lần. Tạ Yên lạnh lùng nhìn cô ta. Kiếp trước cô không hiểu nhưng bây giờ cô biết rồi. Tạ Nhu đã chuẩn bị chuyện này từ rất lâu.

- “Tạ tiểu thư…”

Tạ Nhu nghẹn ngào.

- “Chị trả cha mẹ lại cho em được không?”

Hội trường ồn ào hẳn lên. Tạ Minh Châu lập tức nhận lấy ADN. Sắc mặt thay đổi, y hệt kiếp trước. Nhưng lần này…

- “Tôi không đồng ý.”

Tạ Yên đột nhiên lên tiếng. Toàn bộ đại sảnh yên lặng. Tạ Yên từng bước đi xuống, dừng lại trước mặt Tạ Nhu.

- “Cô nói tôi giả mạo thân phận? Được thôi.”

Cô ngẩng đầu nhìn mọi người.

- “Vậy xét nghiệm lại ngay bây giờ đi.”

Sắc mặt Tạ Nhu chợt biến đổi. Chỉ trong một giây rất ngắn nhưng vẫn bị Tạ Yên bắt được.

【Kỹ năng quan sát kích hoạt.】

【Mục tiêu đang căng thẳng bất thường.】

Tạ Yên cười lạnh trong lòng. Quả nhiên, ADN có vấn đề.

- “Tại sao phải xét nghiệm lại?”

Tạ Minh Châu lạnh giọng.

- “Tờ kết quả này còn chưa đủ?”

- “Đủ?”

Tạ Yên nhìn thẳng hắn.

- “Anh trai, chỉ bằng một tờ giấy không rõ nguồn gốc đã định tội em sao?”

Tạ Minh Châu nghẹn lại. Lần đầu tiên hắn thấy ánh mắt em gái lạnh như vậy. Tạ Yên quay sang dì Trương.

- “Dì nói năm đó ôm nhầm con?”

- “Vâng…”

- “Vậy bệnh viện nào?”

“…”

Dì Trương khựng lại.

- “Phòng sinh số mấy?”

“…”

- “Mấy giờ?”

Mồ hôi trên trán dì Trương bắt đầu chảy xuống. Tạ Yên bật cười.

- “Dì không nhớ? Hay là… chưa từng xảy ra?”

Sắc mặt Tạ Nhu lập tức trắng bệch.

- “Tạ tiểu thư!”

Cô ta đỏ mắt:

- “Chị có thể ghét em, nhưng đừng ép dì Trương…”

- “Ép?”

Tạ Yên bước tới gần, giọng nói lạnh đến đáng sợ.

- “Vậy cô dám xét nghiệm lại không?”

Không khí lập tức đông cứng. Tạ Nhu siết c.h.ặ.t t.a.y, đáy mắt thoáng hiện hoảng loạn. Ngay lúc này, Lục Trạch bước lên.

- “Tạ Yên.”

Hắn nhíu mày:

- “Em bình tĩnh một chút.”

Lại là câu này. Kiếp trước hắn cũng nói như vậy. Bình tĩnh một chút, nhường một chút, hiểu chuyện một chút. Cuối cùng người bị ép đến đường cùng vẫn là cô. Tạ Yên nhìn hắn, ánh mắt hoàn toàn xa lạ. Lục Trạch chợt khựng lại. Không hiểu vì sao…khoảnh khắc ấy, hắn bỗng có cảm giác như Tạ Yên lúc này không còn là Tạ Yên mà hắn từng quen biết.

Sau bữa tiệc sinh nhật, toàn bộ Bắc Thành đều bùng nổ. Chỉ sau một đêm, từ khóa liên quan tới Tạ Yên đã leo lên hot search.

#ThiênKimGiảNhàHọTạ#

#TạGiaNhậnNhầmCon#

#TạNhuQuáĐángThương#

Trên mạng, vô số cư dân mạng đứng về phía “cô gái thật lưu lạc dân gian”. Còn Tạ Yên…biến thành kẻ cướp cuộc đời người khác.

“Cô còn mặt mũi lên mạng à?”

“Chiếm thân phận người ta mười tám năm còn chưa đủ?”

“Tạ tiểu thư giả mạo thấy ghê.”

Điện thoại liên tục rung lên. Tạ Yên lạnh lùng tắt màn hình. Kiếp trước, cô từng khóc tới đỏ mắt khi đọc những bình luận này. Còn bây giờ? Cô chỉ thấy buồn cười. Người ngoài không biết sự thật nhưng người nhà họ Tạ thì sao? Họ thật sự không nhìn ra điểm bất thường sao? Không. Chỉ là bọn họ lựa chọn tin Tạ Nhu hơn mà thôi.

Cạch.

Cửa phòng bị đẩy ra. Người bước vào là Tần Uyển. Tạ Yên ngẩng đầu, đáy mắt thoáng hiện một tia phức tạp. Kiếp trước, cô đã từng rất yêu mẹ mình. Mỗi lần đi công tác về, Tần Uyển đều mua quà cho cô. Mỗi lần cô bị ốm, bà đều thức cả đêm chăm sóc. Cho tới khi Tạ Nhu xuất hiện. Tất cả đều thay đổi.

- “Yên Yên.”

Tần Uyển đặt ly sữa xuống bàn. Giọng bà dịu dàng như cũ nhưng lại khiến lòng Tạ Yên lạnh đi từng chút.

- “Con đừng xem mấy thứ trên mạng nữa.”

“…”

- “Tạ Nhu đã chịu khổ nhiều năm như vậy.”

Bà khẽ thở dài.

- “Con nhường em ấy một chút được không?”