Một câu nói quen thuộc. Kiếp trước chính câu này đã từng nghiền nát cô. Tạ Yên ngẩng đầu.

- “Mẹ.”

Giọng cô rất nhẹ.

- “Nếu hôm nay người bị đổi thân phận là con thật thì sao? Liệu mẹ có nói câu đấy với Tạ Nhu không?”

Tần Uyển khựng lại. Bà theo bản năng tránh ánh mắt cô.

- “Chuyện này… không giống nhau.”

Quả nhiên không giống nhau. Bởi vì người chịu thiệt không phải Tạ Nhu cho nên chẳng ai đau lòng. Tạ Yên bật cười, một nụ cười cay đắng.

- “Mẹ ra ngoài đi.”

- “Yên Yên…”

- “Con mệt rồi. Mẹ ra ngoài cho con nghỉ chút được không ạ?”

Tần Uyển muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng rời đi. Cửa phòng đóng lại.

【Đinh.】

【Độ thất vọng với gia đình đạt 30%.】

【Mở khóa nhiệm vụ phụ: xây dựng giá trị cá nhân.】

【Phần thưởng: kỹ năng thiết kế nâng cao.】

Tạ Yên hơi khựng lại. Sau đó đáy mắt chậm rãi lạnh xuống. Đúng rồi, kiếp trước cô đã quá ngu ngốc. Ngu ngốc đến mức đặt toàn bộ giá trị của mình lên tình thân. Nhưng lần này cô sẽ không như vậy nữa. Ba ngày sau nhà họ Tạ tổ chức họp báo. Danh nghĩa là “làm rõ tin đồn” nhưng ai cũng biết…đây là buổi công khai thân phận cho Tạ Nhu. Trong phòng nghỉ phía sau hậu trường, Tạ Yên vừa bước vào đã nhìn thấy Tạ Nhu đang thử váy. Chiếc váy đó…là thiết kế của cô. Kiếp trước, Tạ Nhu đã cướp bản thiết kế này, còn dựa vào nó mà nổi tiếng trong giới thời trang. Tạ Yên nhìn chiếc váy vài giây ánh mắt dần lạnh xuống.

- “Đẹp không chị?”

Tạ Nhu xoay người, giọng nói mềm mại vô hại.

- “Em thấy chiếc váy này rất hợp với em.”

Tạ Yên bật cười.

- “Đương nhiên hợp rồi. Dù sao nó cũng là đồ cô cướp được.”

Nụ cười trên mặt Tạ Nhu cứng lại.

- “Chị nói gì em không hiểu.”

- “Không hiểu?”

Tạ Yên tiến lại gần.

- “Bản thiết kế trong ngăn kéo phòng tôi, dùng có thuận tay không?”

Đồng t.ử Tạ Nhu co rút. Khoảnh khắc ấy, sống lưng cô ta chợt lạnh đi. Không hiểu vì sao…Tạ Yên hôm nay khiến cô ta có cảm giác cực kỳ nguy hiểm. Nhưng rất nhanh, Tạ Nhu đã đỏ mắt.

- “Chị…Em biết chị ghét em…Nhưng em thật sự không muốn tranh giành điều gì với chị cả…Chị đừng hiểu lầm em như vậy.”

Đúng lúc đó cửa phòng bật mở, Lục Trạch bước vào. Vừa nhìn thấy Tạ Nhu đỏ mắt, hắn lập tức nhíu mày.

- “Tạ Yên.”

Giọng hắn mang theo trách móc.

- “Em lại làm gì cô ấy?”

Lại nữa rồi. Mỗi lần xảy ra chuyện…người hắn tin luôn là Tạ Nhu. Tạ Yên nhìn hắn, cô bỗng nhớ tới kiếp trước. Sau khi cô bị cả mạng c.h.ử.i rủa, cô từng khóc gọi cho hắn hơn mười cuộc điện thoại nhưng hắn không bắt máy. Sau đó cô nhìn thấy ảnh hắn đang cùng Tạ Nhu ăn tối bị paparazzi chụp được. Khi ấy cô mới hiểu người cô thích nhiều năm…đã đứng bên cạnh người khác từ lâu rồi.

- “Tôi làm gì cô ta? Anh nói thử xem tôi làm gì cô ta rồi?”

Tạ Yên cười nhạt.

- “Không nói được à? Là do anh không nhìn thấy tôi làm gì hay là cô ta nói gì anh cũng tin?”

Lục Trạch nhíu mày:

- “Yên Yên, em đừng vô lý nữa.”

- “Vô lý?”

Giọng cô lạnh xuống.

- “Lục Trạch, anh thật sự nghĩ tôi là loại người tham thân phận người khác sao?”

Hắn khựng lại. Ánh mắt d.a.o động trong thoáng chốc. Nhưng ngay sau đó, Tạ Nhu đã nhẹ nhàng kéo tay áo hắn.

- “Anh Lục Trạch…đừng vì em mà cãi nhau với chị…”

Một câu nói lập tức kéo hắn trở về. Lục Trạch thở dài.

- “Yên Yên, hiện giờ Nhu Nhu đã rất khó khăn rồi. Nếu em còn nhằm vào cô ấy…”

Trái tim Tạ Yên hoàn toàn lạnh xuống. Cô nhìn người đàn ông trước mặt. Bỗng nhiên thấy thật xa lạ.

- “Được.”

Cô gật đầu.

- “Sau này tôi sẽ không nhằm vào cô ta nữa. Bởi vì tôi sẽ trực tiếp hủy diệt cô ta.”

Nói xong cô quay người bước đi, mặc kệ những tiếng gọi sau lưng. Một lúc sau, buổi họp báo chính thức bắt đầu. Dưới vô số ánh đèn flash, Tạ Đình Sơn công khai đưa Tạ Nhu lên sân khấu.

- “Tuy chuyện năm đó là ngoài ý muốn…nhưng Tạ Nhu đúng là con gái ruột của nhà họ Tạ.”

Ầm!

Hiện trường lập tức bùng nổ. Tạ Nhu đỏ mắt cúi đầu. Tần Uyển đau lòng nắm tay cô ta. Khung cảnh “gia đình đoàn tụ” cảm động đến mức khiến không ít người rơi nước mắt. Còn Tạ Yên…đứng một mình ở góc khuất. Không ai nhớ tới cô. Người gọi Tần Uyển là mẹ suốt mười tám năm là cô. Đúng lúc ấy một bàn tay nhẹ nhàng kéo tay áo cô. Tạ Yên cúi đầu, là Tạ Dịch. Cậu thiếu niên mặc áo hoodie đen, ánh mắt đầy tức giận.

- “Đám người này bị điên hết rồi à?”

Cậu nghiến răng:

- “Em không tin chị không phải chị ruột em.”

Khoảnh khắc ấy, lòng Tạ Yên hơi mềm xuống. Cô đưa tay xoa đầu cậu.

- “Tiểu Dịch.”

- “Ừ?”

- “Sau này nếu cả nhà đều đứng về phía Tạ Nhu…em còn đứng về phía chị không?”

Tạ Dịch gần như không do dự:

- “Đương nhiên rồi. Chị là chị em. Người khác nói gì mặc kệ. Em chỉ có 1 người chị là chị thôi. Ngay từ lúc thấy cô ta em đã cảm thấy có gì đó không ổn rồi. Không hiểu sao mọi người lại không nhận ra.”

Cổ họng Tạ Yên chợt nghẹn lại. Kiếp trước…người duy nhất thật lòng với cô chỉ có mình em trai. Đêm hôm đó Tạ Yên mở laptop. Trong thư mục bí mật là vô số bản thiết kế. Kiếp trước, tất cả đều bị Tạ Nhu cướp mất. Nhưng lần này…sẽ không ai lấy được nữa.

【Đinh.】

【Nhiệm vụ mới: giành lại tác phẩm đầu tiên.】

【Phần thưởng: chứng cứ quan trọng liên quan ADN giả.】

Tạ Yên cong môi. Cuộc chơi…bây giờ mới thật sự bắt đầu.

3 - Sống Hai Kiếp Vẫn Chỉ Có Em Trai Tin Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia