Sau buổi họp báo, địa vị của Tạ Yên trong nhà họ Tạ tụt xuống đáy. Người hầu bắt đầu đổi cách gọi. Từ “đại tiểu thư” thành “Tạ tiểu thư”. Quần áo được đưa tới phòng Tạ Nhu trước. Ngay cả vị trí ngồi trong bữa cơm gia đình…cũng bị đổi. Tạ Yên nhìn chiếc ghế của mình bị chuyển xuống cuối bàn, chỉ thấy mỉa mai. Kiếp trước, cô từng vì chuyện này mà buồn rất lâu. Bây giờ? Cô chỉ bình thản kéo ghế ngồi xuống.
- “Yên Yên.”
Tần Uyển có chút không tự nhiên.
- “Con đừng nghĩ nhiều. Tạ Nhu mới về nhà…con bé chưa quen…”
Tạ Yên cắt miếng bò bít tết giọng nhàn nhạt cắt ngang:
- “Cho nên con phải nhường nhịn cô ta đến khi cô ta quen với việc này sao?”
Tần Uyển nghẹn lời. Bầu không khí trên bàn lập tức cứng lại. Tạ Nhu thấy vậy liền vội vàng đỏ mắt.
- “Đều là lỗi của em…Hay là em dọn ra ngoài…”
- “Không được!”
Tần Uyển lập tức nắm tay cô ta.
- “Đây là nhà con.”
Một câu nói khiến cả bàn ăn yên lặng. Tạ Yên khẽ bật cười. Nhà của cô ta. Vậy còn cô thì sao? Tạ Minh Châu nhíu mày:
- “Tạ Yên, em đừng làm khó mẹ nữa.”
- “Tôi làm khó?”
Tạ Yên ngẩng đầu. Ánh mắt lạnh đến mức khiến hắn khựng lại.
- “Tôi chỉ hỏi một câu thôi. Hay là bây giờ ngay cả nói chuyện tôi cũng không được phép?”
- “Tạ Yên!”
Tạ Đình Sơn đập mạnh d.a.o nĩa xuống bàn.
- “Con xem con có ra thể thống gì không? Từ lúc xảy ra chuyện tới giờ, Nhu Nhu luôn nhường nhịn con! Còn con thì sao? Suốt ngày chỉ biết gây chuyện!”
Tạ Yên siết c.h.ặ.t d.a.o trong tay. Nếu là kiếp trước…lúc này cô nhất định đã đỏ mắt giải thích. Nhưng hiện tại cô chỉ thấy mệt mỏi. Thì ra thiên vị một người…thật sự có thể không cần lý lẽ.
- “Ba.”
Tạ Yên chậm rãi đứng dậy.
- “Sau này mọi người không cần miễn cưỡng diễn cảnh gia đình hòa thuận trước mặt tôi nữa.”
Nói xong, cô xoay người rời khỏi phòng ăn. Phía sau lập tức truyền tới tiếng Tạ Minh Châu khó chịu:
- “Bố nhìn thái độ của nó đi! Từ nhỏ đã được nuông chiều hỏng rồi!”
Tạ Yên bước lên lầu. Sắc mặt càng lúc càng lạnh.
【Đinh.】
【Độ thiện cảm gia đình giảm mạnh.】
【Mở khóa kỹ năng: cảm xúc miễn dịch sơ cấp.】
Cô bật cười. Hay thật, ngay cả hệ thống cũng thấy cô quá t.h.ả.m rồi. Sáng hôm sau Tạ Yên vừa xuống lầu đã nghe thấy tiếng cãi nhau ngoài cửa.
- “Xin lỗi? Xin lỗi là xong à?!”
Giọng thiếu niên đầy tức giận. Tạ Yên khựng lại. Là Tạ Dịch. Cô lập tức bước nhanh ra ngoài. Trước cổng biệt thự, Tạ Dịch đang bị quản gia giữ lại. Khóe miệng cậu bầm tím, áo đồng phục cũng nhăn nhúm.
- “Tạ Dịch!”
Tạ Yên biến sắc. Cậu vừa nhìn thấy cô, lập tức quay đầu. Rõ ràng không muốn cô thấy dáng vẻ chật vật của mình.
- “Ai đ.á.n.h em?”
Tạ Dịch mím môi không nói. Quản gia thở dài:
- “Tiểu thiếu gia đ.á.n.h nhau ở trường.”
- “Tại sao?”
- “… Bọn họ nói chị.”
Tạ Dịch nghiến răng.
- “Nói chị là đồ giả mạo. Nói chị đáng bị đuổi khỏi nhà họ Tạ. Em không nhịn được. Rõ ràng họ chả biết gì mà vẫn dám nói như vậy.”
Khoảnh khắc ấy trái tim Tạ Yên như bị ai bóp mạnh. Kiếp trước cô không biết chuyện này bởi vì lúc đó Tạ Dịch đã bị cả nhà ép xin lỗi. Không ai quan tâm cậu vì ai mới đ.á.n.h nhau.
- “Đồ ngốc.”
Giọng cô khàn đi. Tạ Dịch đỏ mắt:
- “Em không cho phép ai bắt nạt chị. Bọn họ căn bản không biết chị tốt thế nào…”
Tạ Yên nhìn thiếu niên trước mặt. Đột nhiên nhớ tới kiếp trước. Sau khi cô bị đuổi khỏi Tạ gia, chỉ có Tạ Dịch lén tới tìm cô. Cậu đưa hết tiền tiêu vặt cho cô, còn bị Tạ Minh Châu đ.á.n.h một trận. Nghĩ tới đây, hốc mắt cô hơi nóng lên. Cô đưa tay kéo Tạ Dịch tới trước mặt mình nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho cậu.
- “Sau này đừng đ.á.n.h nhau nữa.”
- “Nhưng...”
- “Em yên tâm.”
Tạ Yên ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào Tạ Dịch.
- “Sau này chị sẽ không để ai bắt nạt chúng ta nữa.”
Tạ Dịch ngây người nhìn cô. Không hiểu vì sao…cậu luôn cảm thấy chị mình dường như đã thay đổi rất nhiều. Nhưng như vậy lại khiến người khác yên tâm hơn trước.
- “Giờ thì theo chị lên phòng khử trùng vết thương rồi bôi t.h.u.ố.c đi. Mặt đẹp như này mà để lại sẹo thì tiếc lắm.”
Hôm sau tôi bảo quản gia chở tôi đến studio thiết kế để đăng ký tham gia cuộc thi. Người phụ trách khi nhìn thấy tôi liền không khỏi ngạc nhiên mà hỏi lại:
- “Tạ tiểu thư, cô chắc chắn muốn tham gia cuộc thi lần này chứ? Dù sao hiện giờ dư luận với cô…không tốt lắm.”
Tạ Yên cúi đầu sửa lại bản thiết kế trong tay. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, rơi lên sườn mặt trắng lạnh của cô.
- “Chính vì không tốt. Cho nên tôi càng phải tham gia. Không cần lo lắng cho tôi đâu.”
Người phụ trách nghẹn lại. Không hiểu vì sao…từ sau tiệc sinh nhật, khí chất của Tạ Yên hoàn toàn thay đổi. Trước kia cô giống một thiên kim được nuông chiều trong nhà kính. Bây giờ lại khiến người khác có cảm giác như cô có thể sẵn sàng ra đòn với bất cứ ai dám động vào cô. Cuộc thi thiết kế trang sức “Tinh Quang” là cuộc thi lớn nhất Bắc Thành năm nay. Người chiến thắng không chỉ nổi tiếng trong giới thiết kế. Mà còn có cơ hội hợp tác với thương hiệu cao cấp quốc tế. Kiếp trước…Tạ Nhu chính là nhờ cuộc thi này mà bước vào giới thượng lưu. Mà tác phẩm đoạt giải ấy lại là bản thiết kế của Tạ Yên cô.
- “Tạ tiểu thư, cô tới rồi.”