Vừa bước vào hậu trường, không ít người lập tức nhìn sang cô. Những ánh mắt đầy phức tạp, khinh thường có, xem kịch vui có, chế giễu cũng có.
“Thiên kim giả cũng biết thiết kế à?”
“Nghe nói trước kia toàn thuê người làm hộ.”
“Cô ta tới đây không sợ mất mặt sao?”
Tạ Yên coi như không nghe thấy. Cô kéo ghế ngồi xuống. Bắt đầu chỉnh sửa bản vẽ cuối cùng. Đúng lúc ấy một giọng nói dịu dàng vang lên phía sau.
- “Chị.”
Tạ Yên không cần quay đầu cũng biết là ai. Tạ Nhu mặc váy trắng đứng phía sau cô, trong tay cầm tập bản thảo. Ánh mắt cô ta dừng trên bàn thiết kế của Tạ Yên vài giây, đáy mắt thoáng hiện tham lam.
Kiếp trước…chính hôm nay, cô ta đã lén chụp lại bản thiết kế của cô. Sau đó còn cướp trước một bước nộp bài. Cuối cùng ngược lại biến Tạ Yên thành kẻ đạo nhái. Nhưng lần này Tạ Yên đã chờ cô ta từ lâu rồi.
- “Chị cũng tham gia cuộc thi sao?”
Tạ Nhu cười nhẹ.
- “Em không nghĩ chị có thể thiết kế đẹp vậy đó.”
Tạ Yên ngẩng đầu nhìn cô ta.
- “Không nghĩ tới? Hay là không dám để người khác biết cô không biết thiết kế nên phải ăn cắp bản thiết kế của tôi?”
Nụ cười Tạ Nhu cứng lại trong thoáng chốc. Nhưng rất nhanh, cô ta đã đỏ mắt.
- “Chị…Em biết chị không thích em…Nhưng em thật sự chưa từng cướp gì của chị cả…”
Đúng lúc đó một bàn tay kéo Tạ Nhu ra phía sau. Lục Trạch nhíu mày nhìn Tạ Yên.
- “Yên Yên. Em đừng nhằm vào cô ấy nữa.”
Lại là câu này. Tạ Yên gần như muốn cười. Kiếp trước, mỗi lần Tạ Nhu giả vờ đáng thương…Lục Trạch đều đứng ra bảo vệ cô ta như vậy.
- “Lại làt ôi nhằm vào cô ta?”
Tạ Yên chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
- “Anh tận mắt thấy sao?”
Lục Trạch khựng lại.
- “Tôi…”
- “Hay là chỉ cần cô ta khóc, anh liền cảm thấy tôi sai?”
Không khí lập tức đông cứng. Tạ Nhu c.ắ.n môi:
- “Anh Lục Trạch… thôi đi…Đừng vì em mà cãi nhau…”
Lục Trạch nhìn cô ta đỏ mắt, đáy lòng lập tức mềm xuống. Hắn quay sang Tạ Yên.
- “Hiện giờ Nhu Nhu rất nhạy cảm. Em nhường cô ấy một chút không được sao?”
Một câu nói quen thuộc tới mức khiến lòng người phát lạnh. Tạ Yên nhìn hắn. Rất lâu sau mới bật cười.
- “Lục thiếu, câu nói này anh đã nói rất nhiều lần rồi. Vậy với anh, bao giờ thì cô ta mới hết nhạy cảm? Hay là tôi phải biến mất thì sự nhạy cảm của cô ta mới biến mất được?”
- “Em…”
- “Đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa. Muốn tôi nhường sao? Nhường gì? Nhường bản thiết kể này à? Cô ta tham gia cuộc thi mà không có nổi một bản thiết kế hoàn chỉnh à? Hay là với các người chỉ cần thoải mái cướp đi tất cả mọi thứ của tôi là được?”
Càng nói giọng tôi càng lớn dần. Nhiều người bắt đầu vây lại quanh chúng tôi để hóng truyện. Tạ Nhu thấy vậy thì tức giận ôm mặt chạy đi. Lục Trạch thấy vậy cũng đuổi theo nhưng vẫn không quên ngoái lại lườm tôi một cái đầy cảnh cáo.
Nhường ư? Kiếp trước cô nhường quá nhiều cho nên cuối cùng chẳng còn gì cả. Nhưng lần này thứ cô “nhường” sẽ là cái bẫy chôn c.h.ế.t Tạ Nhu.
Hai ngày sau cuộc thi chính thức bắt đầu. Từng bản thiết kế lần lượt được trình chiếu. Khi tới lượt Tạ Nhu cả hội trường lập tức xôn xao.
“Đẹp quá…”
“Ý tưởng này thật sự rất mới.”
“Không hổ là thiên kim thật nhà họ Tạ.”
Trên màn hình lớn hiện lên bộ trang sức mang tên “Nguyệt Quang”. Tinh xảo, mơ mộng, cực kỳ kinh diễm, giống hệt kiếp trước. Ánh mắt mọi người nhìn Tạ Nhu càng lúc càng ngưỡng mộ. Tạ Minh Châu ngồi hàng ghế đầu cũng lộ vẻ hài lòng. Ngay cả Tần Uyển cũng đỏ mắt tự hào. Tạ Nhu đứng trên sân khấu. Ánh đèn chiếu lên gương mặt dịu dàng của cô ta.
- “Bộ tác phẩm này…là em thức trắng nhiều đêm để hoàn thành.”
Cô ta vừa nói vừa nghẹn ngào.
- “Tuy em từng sống rất khổ…Nhưng em chưa từng oán trách hay đổ lỗi cho ai…Em cũng chưa từng phải bắt ép ai làm gì hay phải cướp đi bất cứ thứ gì của ai đó. Em cũng mong mọi người có thể nhìn nhận lại em thông qua tác phẩm này.”
Ngay lập tức, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay. Tạ Yên nhìn cảnh tượng ấy. Chỉ cảm thấy mỉa mai tới cực điểm. Bởi vì không ai biết bản thiết kế kia vốn là của cô. Giống hệt kiếp trước. Ngay cả lời giới thiệu cũng không đổi một chữ. Đúng lúc ấy…
【Đinh.】
【Chứng cứ đã chuẩn bị hoàn tất.】
【Có mở khóa hiện trường không?】
Tạ Yên cong môi. Cuối cùng cũng tới lúc rồi.
- “Tiếp theo…”
MC mỉm cười:
- “Là tác phẩm của Tạ Yên tiểu thư.”
Tiếng bàn tán lập tức vang lên.
“Tôi nghe nói cô ta với Tạ Nhu dùng cùng chủ đề đấy.”
“Không phải muốn cọ nhiệt chứ?”
“Xem ra chuẩn bị mất mặt rồi.”
Dưới vô số ánh mắt chế giễu Tạ Yên chậm rãi bước lên sân khấu. Cô mặc váy đen đơn giản. Không hề giống thiên kim cao quý trước kia. Ngược lại đẹp đến mức lạnh lẽo.
- “Tác phẩm của tôi…Tên là ‘Nguyệt Quang’.”
Ầm!
Cả hội trường lập tức nổ tung. Sắc mặt Tạ Nhu biến đổi dữ dội. Lục Trạch cũng nhíu c.h.ặ.t mày.
“Quả nhiên đạo nhái…”
“Tôi biết ngay mà.”
“Đúng là mất mặt.”
Nhưng Tạ Yên vẫn bình tĩnh. Cô ngẩng đầu nhìn màn hình lớn.
- “Trước khi trình chiếu tác phẩm…Tôi muốn cho mọi người xem một thứ.”
Ngay sau đó màn hình lớn đột nhiên chuyển cảnh. Một đoạn video xuất hiện. Trong video, Tạ Nhu lén vào phòng thiết kế sau đó mở ngăn kéo lấy điện thoại chụp lại bản thảo. Toàn trường c.h.ế.t lặng. Sắc mặt Tạ Nhu trắng bệch.
- “Không… không phải…Tôi không…”
Tạ Yên lạnh lùng nhìn cô ta.
- “Tạ Nhu. Cô có thật sự không cướp đi bất cứ thứ gì của tôi không?”