- “Toàn bộ video đều là giả!”
Tạ Nhu gần như hét lên. Cô ta đứng trên sân khấu, sắc mặt trắng bệch. Ánh đèn ch.ói mắt khiến gương mặt vốn dịu dàng kia trở nên méo mó.
- “Tạ Yên! Tại sao chị lại hãm hại em!”
Tiếng bàn tán dưới khán đài càng lúc càng lớn.
“Tình huống gì vậy?”
“Video kia nhìn không giống giả…”
“Trời ơi…”
Tạ Minh Châu lập tức đứng dậy.
- “Nhu Nhu đừng sợ.”
Hắn lạnh lùng nhìn Tạ Yên:
- “Em làm vậy có ý nghĩa gì? Tự dựng video bôi nhọ người khác?”
Tạ Yên bật cười.
- “Anh trai, đến bây giờ anh vẫn muốn bảo vệ cô ta? Não anh từ khi gặp cô ta là không phát triển nữa rồi à?”
- “Tạ Yên!”
Tạ Minh Châu sa sầm mặt.
- “Em đủ rồi đấy! Từ sau khi xảy ra chuyện, em càng lúc càng quá đáng!”
Một câu nói khiến ánh mắt Tạ Yên triệt để lạnh xuống. Kiếp trước cũng vậy. Cho dù cô có bằng chứng, cho dù cô bị oan người nhà họ Tạ vẫn luôn đứng về phía Tạ Nhu. Bởi vì họ muốn tin cô ta.
- “Tôi quá đáng?”
Tạ Yên từng bước đi xuống sân khấu.
- “Hay là vì người bị hại không phải Tạ Nhu nên các người không quan tâm?”
- “Tạ Yên!”
Tần Uyển đỏ mắt kéo cô lại.
- “Con đừng làm loạn nữa! Nhu Nhu vừa mới trở về…con không thể nhường em ấy một chút sao?”
Lại là câu này. Lại bắt cô nhường. Tạ Yên nhìn người mẹ mình từng yêu thương nhất trong lòng chỉ còn lạnh lẽo.
- “Lại là câu này sao? Nếu hôm nay người bị cướp tác phẩm là Tạ Nhu…mẹ còn bảo cô ta nhường con không?”
Tần Uyển nghẹn lại không nói được gì. Khoảnh khắc ấy Tạ Yên hoàn toàn hiểu rồi. Không phải họ không biết đúng sai. Mà là bọn họ chưa từng muốn đứng về phía cô.
Cuộc thi kết thúc trong hỗn loạn. Video bị lan truyền khắp mạng xã hội. Lần đầu tiên dư luận bắt đầu d.a.o động.
#TạNhuĂnCắpThiếtKế#
#AiMớiLàThiênKimGiả#
#TạYênBịOan#
Trong biệt thự nhà họ Tạ, không khí lạnh tới đáng sợ.
- “Tạ Yên.”
Tạ Đình Sơn đập mạnh tập tài liệu xuống bàn.
- “Ai cho phép con làm loạn ở cuộc thi?”
- “Làm loạn?”
Tạ Yên ngồi trên sofa giọng nhàn nhạt:
- “Con chỉ nói sự thật.”
- “Con còn dám nói? Tạ Nhu là em gái con! Cho dù con bé thật sự lấy bản thiết kế thì sao? Một người chị như con không biết nhường em à?”
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói ấy Tạ Yên hoàn toàn cắt đứt chút tình cảm ít ỏi còn lại của mình với gia đình. Hóa ra cho dù là sự thật, cho dù cô bị cướp đồ trong mắt họ…cô vẫn phải nhường. Bởi vì người kia là “con ruột”.
- “Tôi hiểu rồi.”
Cô chậm rãi đứng dậy.
- “Sau này tôi sẽ không tranh với cô ta nữa.”
Tần Uyển thở phào nhẹ nhõm:
- “Yên Yên, con hiểu chuyện là tốt rồi…”
- “Ý tôi là…”
Tạ Yên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng.
- “Tôi sẽ không còn là thành viên trong cái gia đình này nữa.”
Cả phòng khách lập tức yên lặng.
- “Tạ Yên!”
Tạ Minh Châu nổi giận:
- “Em điên rồi à?”
- “Đúng.”
Tạ Yên bật cười.
- “Nếu không điên…sao tôi có thể sống nổi trong cái nhà này?”
Nói xong, cô xoay người rời đi. Phía sau vẫn vang lên tiếng trách móc của cả nhà. Nhưng lần này cô không còn đau nữa. Đêm khuya Tạ Yên vừa bước tới hành lang tầng hai thì đột nhiên nghe thấy tiếng cãi nhau dưới lầu.
- “… Cô điên rồi à?”
Là giọng Tạ Dịch, Tạ Yên khựng lại. Cô lập tức chạy xuống. Ngay chân cầu thang Tạ Dịch đang lạnh mặt nhìn Tạ Nhu.
- “Chính tôi nghe thấy cô gọi điện! ADN kia là giả! Cô còn nói phải khiến chị tôi bị đuổi khỏi nhà!”
Sắc mặt Tạ Nhu lập tức thay đổi.
- “Tạ Dịch…Em hiểu lầm rồi…”
- “Tôi hiểu lầm?”
Tạ Dịch cười lạnh.
- “Cô thật sự nghĩ cả nhà đều ngu giống…”
Tạ Dịch còn chưa nói hết đã bị Tạ Nhu đột nhiên đưa tay đẩy mạnh.
- “A…!”
Cả người Tạ Dịch mất thăng bằng lăn thẳng xuống cầu thang.
- “Tạ Dịch!”
Đồng t.ử Tạ Yên co rút dữ dội. Cô lao xuống gần như phát điên. Máu, rất nhiều m.á.u chảy dọc theo trán thiếu niên. Tạ Dịch đau đến mức mặt trắng bệch. Nhưng vừa nhìn thấy cô, cậu vẫn cố siết tay cô.
- “Chị…Em không sao…Đừng lo...”
Khoảnh khắc ấy một ngọn lửa giận dữ chưa từng có bùng lên trong lòng Tạ Yên. Cô ôm c.h.ặ.t Tạ Dịch, hai mắt đỏ đến đáng sợ. Tần Uyển lúc này mới hoảng hốt chạy xuống:
- “Tiểu Dịch!”
Tạ Minh Châu cũng biến sắc:
- “Mau gọi cấp cứu! Nhanh lên”
Chỉ có Tạ Nhu đứng trên cầu thang, sắc mặt trắng bệch, liên tục lắc đầu:
- “Không phải em…Em không cố ý…là nó tự ngã…”
- “Tự ngã?”
Tạ Yên chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt lạnh tới mức khiến người khác phát run. Cô nhìn từng người nhà họ Tạ, nhìn cha mẹ ruột từng yêu thương cô, nhìn anh trai từng nói sẽ bảo vệ cô cả đời rồi bật cười. Một nụ cười vừa điên vừa lạnh.
- “Các người tin tưởng lời cô ta nói đúng không? Các người nhất quyết muốn bảo vệ cho cô ta đúng không?”
Giọng cô khàn đặc.
- “Được…Vậy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ thứ các người liều mạng bảo vệ…rốt cuộc là cái gì!”
Cả phòng khách c.h.ế.t lặng. Tần Uyển lần đầu tiên bị ánh mắt của cô làm cho hoảng sợ. Ngay cả Tạ Minh Châu cũng cứng người. Bởi vì lúc này bọn họ mới phát hiện. Tạ Yên thật sự đã bị bọn họ ép đến tuyệt vọng rồi. Cô chậm rãi quay đầu nhìn về phía Tạ Nhu đang đứng trên cầu thang ánh mắt lạnh tới đáng sợ.
- “Tạ Nhu.”
Giọng cô khàn khàn.
- “Nếu em ấy có chuyện gì…tôi sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t. Cứ chờ đấy đi, tôi nói được làm được.”