Kiếp trước, dưỡng muội mạo danh ta, lén lút qua lại đưa tình với thế tử, hết lần này đến lần khác gặp riêng hắn sau lưng mọi người.
Đến khi ta nói toạc chân tướng, bọn họ thậm chí đã đổi cả hôn thư. Thế tử biết nàng giở thủ đoạn, trong lòng căm ghét nàng tâm cơ quá sâu, cuối cùng vẫn quay sang cưới ta.
Thế nhưng những ngày tháng ân ái giữa chúng ta cũng chỉ kéo dài được vỏn vẹn hai năm.
Trên đường trở về quê, dưỡng muội gặp phải thổ phỉ. Nàng dùng chính cây trâm ngọc mà năm xưa thế tử từng tặng làm tín vật định tình, tự tay cứa cổ mình.
Sau khi biết tin nàng chết, thế tử áy náy đến gần như phát điên. Hôm ấy hắn uống rượu đến say mèm, loạng choạng trở về rồi bất ngờ siết lấy cổ ta, đôi mắt đỏ ngầu, nghiến từng chữ mà chất vấn:
“Nàng nhất định phải vạch trần nàng ấy mới chịu sao? Nhất định phải giẫm lên nàng ấy để bước vào hầu phủ, nàng mới hài lòng sao?”