“Chính nàng ấy mạo danh nàng khiến chúng ta suýt bỏ lỡ nhau, sau đó lại dùng cái c.h.ế.t để chia rẽ chúng ta. Đến đời này nàng ấy còn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để ép ta phải chịu trách nhiệm!”
Nói đến đây, gương mặt Lục Tu Viễn đã tràn đầy phẫn uất, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Hắn nhìn ta đầy mong chờ.
Giống như chỉ cần nói hết những điều ấy, ta sẽ lập tức hiểu nỗi khổ của hắn, sau đó quay đầu trở về bên cạnh hắn.
Nhưng ta phải đáp lại hắn điều gì đây?
Nói khổ tận cam lai, cảm động rơi lệ, hay cùng hắn mắng Thôi Liên Tuyết một trận?
Gió nhẹ thổi qua, cành cây bên đường chậm rãi đong đưa.
Hôm ấy trời cao mây nhạt.
Quả thật là một ngày đẹp.
Ta nhìn hắn hồi lâu rồi khẽ bật cười.
“Ngay từ đầu, ngươi thật sự hoàn toàn bị lừa sao?”
Lục Tu Viễn lập tức cứng người.
Ta lại bình thản nói tiếp:
“Ngươi và ta quen nhau ở Dương Châu, khi thông thư với nhau cũng xem như có vài phần tình ý. Nhưng từ đầu đến cuối, ngươi chưa từng nói sẽ tới gặp ta, càng chưa từng hứa sẽ cưới ta.”
“Bởi vì khi ấy trong mắt ngươi, một cô nương bình thường sống ở nơi khác căn bản không đáng để ngươi hạ mình.”
“Tính tình ta và Thôi Liên Tuyết khác nhau một trời một vực. Ngươi dám nói mình thật sự không nhận ra chút nào sao?”
“Chẳng qua khi gặp nàng, ngươi thấy nàng dung mạo xinh đẹp, tính tình mềm mại, lại có thân phận đích nữ Thôi gia trong sạch thích hợp, vì thế mới vừa gặp đã động lòng.”
“Sau này khi ta vạch trần mọi chuyện, ngươi lại oán ta.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Điều ấy vừa hay chứng minh trong lòng ngươi từ lâu đã mơ hồ nhận ra chân tướng, chỉ là chính ngươi không muốn thừa nhận mà thôi.”
Những lời này vốn ta không muốn nói.
Nhưng dáng vẻ Lục Tu Viễn đem toàn bộ lỗi lầm đẩy sạch sang người Thôi Liên Tuyết, còn bản thân thì tự biến thành người hoàn toàn vô tội, thật sự khiến ta cảm thấy ghê tởm.
Lục Tu Viễn nghe xong liền loạng choạng lùi lại hai bước.
Đôi môi hắn run lên, rõ ràng muốn giải thích.
Thế nhưng miệng mở ra khép lại mấy lần, cuối cùng vẫn chẳng nói được nửa chữ.
Ta cũng không còn kiên nhẫn tiếp tục nhìn hắn.
Vị phu quân hay ghen đứng bên cạnh từ nãy đến giờ đã âm thầm bóp lòng bàn tay ta mấy lần.
Ta quay người bước lên xe.
Xa phu vung roi, xe ngựa lập tức chạy về phía trước, gần như擦 qua bên cạnh Lục Tu Viễn.
Hắn hoảng hốt né tránh, cuối cùng mất thăng bằng, ngã xuống bên đường.
Sau khi trở lại kinh thành, Bùi Nghiễn Chu chính thức bước chân vào quan trường, công vụ mỗi ngày đều vô cùng bận rộn.
Nhưng chàng không giống những đồng liêu thường xuyên ngủ lại nha môn, dù công việc kết thúc muộn đến đâu cũng nhất định phải trở về nhà.
Có một ngày, ta tới phủ Thái phó đòi lại con mèo tam thể đã gửi nuôi trước đó.
Thái phó vừa thấy ta nhắc tới chuyện mèo liền bắt đầu đ.á.n.h trống lảng, hết nói chuyện này lại kéo sang chuyện khác.
Ta chẳng buồn đôi co với người, tự mình đi tìm.
Lục khắp cả sân viện, ta chỉ nhìn thấy đồ dùng cho mèo ở khắp nơi nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng con mèo đâu.
Mãi đến khi vô tình nhìn sang Thái phó, ta mới phát hiện từ trong tay áo người đang ló ra một đoạn đuôi lông xù.
Thái phó thấy không giấu nổi nữa lập tức đổi chiến thuật.
Người run rẩy bày ra dáng vẻ của một lão nhân đáng thương, nói con cháu quanh năm không ở cạnh, từ lâu đã xem con mèo ấy như cháu gái ruột mà nuôi.
Chẳng lẽ ta thật sự nhẫn tâm nhìn tổ tôn bọn họ bị chia lìa sao?
Ta nghe xong hoàn toàn không biết phải nói gì.
Trước sau ta tới cửa ba lần, vậy mà lần nào cũng tay không trở về.
Mãi đến một tháng sau, Thái phó mới sai người đưa tới cho ta một con mèo nhỏ.
Là mèo con do con mèo tam thể trước đó sinh ra.
Người được phái tới còn truyền nguyên lời của Thái phó rằng chỉ có đúng một con này, không có lựa chọn nào khác. Thân thể nó yếu, tính tình lại nghịch ngợm, dung mạo cũng chẳng được xem là mỹ nhân trong loài mèo.
Nếu ta không muốn thì cứ nói, người ấy sẽ lập tức bế nó trở về.
Nói xong, người được phái tới còn nhìn ta đầy mong chờ, rõ ràng chỉ đợi ta mở miệng nói hai chữ “không cần”.
Ta nhìn dáng vẻ ấy mà dở khóc dở cười.
Khoảng thời gian này, mẫu thân cũng đã nhiều lần tới cửa.
Phần lớn ta đều lấy cớ từ chối, trước sau chỉ cho người vào phủ hai lần.
Mỗi lần tới, người đều cầu ta nghĩ cách để Lục Tu Viễn giữ lời, tiếp tục cưới Thôi Liên Tuyết.
Ta và Lục Tu Viễn hiện giờ chẳng có quan hệ gì, hắn dựa vào đâu phải nghe lời ta?
Nhưng ta không nói như vậy.
Nếu nói thẳng, chỉ sợ mẫu thân sẽ càng tới thường xuyên hơn.
Vì thế ta chỉ sảng khoái gật đầu:
“Nữ nhi sẽ nghĩ cách.”
Mẫu thân nghe vậy vô cùng vui mừng, sau đó lại thuận thế cầu ta giúp Thôi Mộ Chi xoay xở để được phục chức, còn muốn Bùi Nghiễn Chu nhờ Thái phó nâng đỡ hắn một chút.
Ta cũng chẳng từ chối, tất cả đều đồng ý.
Mẫu thân lúc rời đi, bước chân nhẹ nhõm hơn hẳn.
Mãi đến khi ra tới cổng lớn, người mới như chợt nhớ đến điều gì, quay đầu hơi ngượng ngùng nói:
“Chiếc vòng mẫu thân từng nói sẽ truyền lại cho con, lần sau ta sẽ mang tới.”
Thôi Mộ Chi lúc ấy đang đứng ngoài cửa chờ người, nghe vậy liền xen vào:
“Vội gì? Dù sao muội muội và muội phu đều đang ở kinh thành.”
“Đợi mọi chuyện được giải quyết xong, hôm khác ta tự mình tới cửa cảm tạ, lúc ấy tiện thể mang luôn chiếc vòng tổ truyền kia tới là được.”
Ta nghe vậy chỉ mỉm cười, hoàn toàn không đáp.
Hai người liền vui vẻ rời đi.
Nhưng sau đó bọn họ chờ rất lâu, chuyện cần giải quyết vẫn chẳng có chút chuyển biến nào.