Tần Vũ không hề nhận ra sự mỉa mai trong lời nói của Phó Tư Niên, trái lại cô cảm thấy khí chất của hai người này hợp nhau một cách lạ lùng. Cô lập tức gật đầu như một nhân viên bán hàng nhiệt huyết:

"Sao lại không chứ? Luật sư Phó này, em gái tôi không chỉ xinh đẹp mà năng lực làm việc còn cực kỳ xuất sắc. Nếu anh rước được cô ấy, chắc chắn là nhặt được báu vật, chỉ có hời trở lên thôi!"

Yết hầu của Phó Tư Niên khẽ chuyển động, bật ra một tiếng cười rất nhẹ. Anh không nhìn Tần Vũ, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng mang theo ba phần cười cợt bảy phần lạnh lẽo ấy rơi thẳng trên người Giang Tân. Ánh mắt đó sâu hoắm, như muốn lột trần lớp vỏ bọc tinh anh của cô.

Giang Tân nhíu c.h.ặ.t mày. Cô không ngờ Tần Vũ lại đường đột như vậy, càng không ngờ Phó Tư Niên lại nhìn mình bằng ánh mắt đó. Nó giống như một sự chế giễu, lại giống như đang xem một trò hề.

Cô vội vàng kéo mạnh tay Tần Vũ: "Tần tổng! Chị uống quá chén rồi phải không? Đừng có ghép duyên bừa bãi thế chứ! Em với anh ta tuyệt đối không thể nào đâu!"

Tần Vũ vẫn kiên trì: "Tại sao lại không thể? Em xem, luật sư Phó sự nghiệp thành công, em cũng vậy. Luật sư Phó là nhân tài, em lại là mỹ nữ. Đây chẳng phải là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh sao! Chỗ nào cũng xứng đôi cả!"

Giang Tân không nhịn được mà gắt lên: "Chị đừng nói nữa! Tóm lại, em và anh ta hoàn toàn không có khả năng!"

Phó Tư Niên nhìn người phụ nữ đang cuống cuồng muốn rạch thòi ranh giới với mình, sự hứng thú trong mắt anh càng đậm nét hơn. Trước đây rõ ràng là một "miếng cao dán da ch.ó" xua mãi không đi, sao giờ lại trở thành người phụ nữ hung dữ thế này?

Ngón tay thon dài của anh khẽ vuốt cằm, đột ngột lên tiếng với giọng điệu lười biếng: "Cũng được thôi. Tôi thấy Tần tổng nói rất đúng, hay là... chúng ta cứ tìm hiểu nhau xem sao?"

Giang Tân đột ngột ngẩng đầu, nhìn anh với vẻ không thể tin nổi: "Phó Tư Niên! Trò đùa này chẳng vui chút nào đâu!"

Anh ta định làm gì? Sỉ nhục cô sao? Anh ta biết rõ quan hệ trước đây của hai người là gì, cũng nhớ rõ anh ta đã lạnh lùng đuổi cô đi như thế nào mà.

Tần Vũ không biết chuyện bên trong nên cứ ngỡ là "tình trong như đã mặt ngoài còn e", càng ra sức vun vén: "Đấy thấy chưa! Luật sư Phó đã gật đầu rồi kìa! Giám đốc Giang, em cứ kén chọn mãi làm gì, cảm xúc đôi khi phải để đúng chỗ mới nảy nở được chứ!"

"Không có 'lỡ như' gì hết!" Giang Tân bùng lên một ngọn lửa vô danh, giọng nói lạnh lùng và cứng rắn: "Tần tổng, tóm lại là em và anh ta tuyệt đối không thể. Luật sư Phó tầm nhìn cao rộng, làm sao coi trọng một người có xuất thân như em được."

Nói xong, cô chộp lấy túi xách: "Muộn rồi, em còn có việc, xin phép đi trước."

Phó Tư Niên nheo mắt, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Giang Tân, một tia u tối lướt qua đáy mắt.

Tần Vũ bỗng thấy hơi ngượng ngùng, vội vàng dàn xếp: "Luật sư Phó đừng để bụng nhé, Giang Tân chắc là... thấy đường đột quá nên hơi ngại thôi. Cô ấy tính tình tốt lắm, mỗi tội cuồng công việc quá nên chẳng màng đến chuyện tình cảm riêng tư."

Phó Tư Niên thu hồi ánh mắt: "Không sao, tôi cũng xin phép về trước."

Tần Vũ thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại xuống sofa, nhưng lòng cô cứ như có mèo cào. Trước đây cô cũng từng giới thiệu người cho Giang Tân, nhưng chưa bao giờ thấy cô ấy phản ứng dữ dội như vậy. Còn ánh mắt của Phó Tư Niên nữa... Chẳng lẽ hai người này có bí mật gì?

Cô không thèm nghĩ nữa, dọn dẹp đồ đạc rồi đi ra ngoài. Ngừa đâu vừa ra đến cửa hội quán, cô tình cờ liếc mắt một cái rồi đứng hình tại chỗ.

Chiếc BMW của Giang Tân thực sự đang đỗ bên lề đường. Mà Phó Tư Niên... đang thản nhiên mở cửa xe ngồi vào ghế phụ!

Tần Vũ bật cười ngay tức khắc. Giỏi thật! Bảo là không thể? Thế mà giờ lại ngồi chung một xe! Hai người này chắc chắn có gian tình!

...

Trong xe, bầu không khí vô cùng ngột ngạt. Giang Tân nắm c.h.ặ.t vô lăng, liếc nhìn người đàn ông ở ghế phụ.

"Phó thiếu, Tần tổng thích làm mai cho em, cứ thấy người đàn ông nào có điều kiện tốt là lại muốn em thử xem sao, anh đừng hiểu lầm."

Cô dừng một chút rồi nói tiếp: "Ngoài ra, lần sau đừng bắt em đến đón anh nữa, tránh để người khác nhìn thấy lại gây ra những hiểu lầm không đáng có."

Vốn dĩ cô đã lái xe ra đường chính rồi, nhưng điện thoại của Phó Tư Niên gọi tới. Anh ta vẫn độc đoán như vậy, giống hệt những lần anh ta say rượu từ rất lâu về trước, bắt cô phải đến đón bằng được. Cô muốn từ chối, nhưng lời nói của Tần Vũ khiến cô lo lắng anh ta sẽ hiểu lầm, nên mới vòng xe lại đón anh ta để giải thích cho rõ ràng.

Nghe vậy, Phó Tư Niên mỉm cười, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang căng thẳng của Giang Tân.

"Nếu không muốn đón, cô hoàn toàn có thể từ chối ngay lập tức."

Giang Tân sững sờ một lát, vô thức quay đầu nhìn anh: "Cái gì?"

Phó Tư Niên cười nhạo, ngón tay gõ nhẹ lên đùi: "Chỉ cần từ chối đơn giản là xong, vậy mà tôi vừa gọi điện, cô đã hớt hải chạy đến đây. Tôi cứ tưởng cô thực sự tỉnh táo và quyết đoán như vẻ bề ngoài, hóa ra kết quả vẫn chẳng khác gì trước đây."

Phó Tư Niên hơi nghiêng người về phía cô, ánh mắt sắc như d.a.o: "Giang Tân, đến tận bây giờ cô vẫn còn giữ cái ảo tưởng phi thực tế đó sao?"