Kít——!
Tiếng phanh xe gấp gáp vang lên ch.ói tai trong đêm tĩnh mịch. Chiếc BMW đột ngột tạt vào lề đường rồi dừng khựng lại. Quán tính mạnh khiến cả hai người trong xe đều lao về phía trước.
Đôi lông mày của Giang Tân nhíu c.h.ặ.t, gương mặt vốn luôn duy trì nụ cười xã giao giờ đây phủ một lớp sương giá. Cô quay sang nhìn thẳng vào mắt Phó Tư Niên, giọng điệu lạnh lùng và cứng rắn chưa từng có.
"Phó thiếu, tôi nghĩ anh thực sự đã hiểu lầm rồi."
"Tôi để anh lên xe, chỉ là để giải thích rõ ràng chuyện vừa rồi, chỉ có thế thôi."
"Kể từ khi chúng ta ly hôn, thỏa thuận trên giấy tờ đó đã chấm dứt. Tôi - Giang Tân, tuyệt đối sẽ không bao giờ quấy rầy chồng cũ của mình nữa."
Cô hít một hơi thật sâu, đưa tay chỉ ra cửa xe: "Lời cần nói đã nói xong, giải thích cũng đã rõ ràng. Phiền Phó thiếu xuống xe cho."
Phó Tư Niên không hề nhúc nhích. Đôi mắt đào hoa vốn luôn mang vẻ cợt nhả của anh lúc này đang dán c.h.ặ.t vào Giang Tân như muốn nhìn thấu tâm can cô. Anh ta dường như muốn tìm ra một sơ hở nào đó trên gương mặt cô, một dấu vết của sự ngụy tạo, hay thậm chí là một chiêu trò "lạt mềm buộc c.h.ặ.t" để đối phó với mình.
Nhưng không có gì cả.
Giang Tân vô cảm, ánh mắt bình thản đến lạ lùng, không có lấy một chút ngưỡng mộ, nịnh bợ, và thậm chí là không có cả hận thù. Cả người cô toát ra vẻ điềm nhiên đến hoàn hảo. Điều này khác xa với một Giang Tân trong trí nhớ của anh, cứ như thể hai người hoàn toàn khác biệt vậy.
Trong mắt Phó Tư Niên lóe lên một tia nghi hoặc: Cô ấy thực sự đã thay đổi sao? Hay là kỹ năng diễn xuất đã đạt đến cảnh giới này rồi?
Đầu óc Phó Tư Niên thoáng hiện lên hình ảnh của Giang Tân trong quá khứ.
Hồi mới cưới, trên đầu cô như khắc chữ "tham tiền" vậy. Chỉ cần anh về căn nhà cũ của Phó gia, cô nhất định sẽ như một con sen chờ lệnh, bảo gì nghe nấy. Anh uống say nôn mửa bừa bãi, người khác thấy bẩn không dám lại gần, nhưng cô có thể không biến sắc mà lau người, thay quần áo cho anh, làm việc cực kỳ tận tâm.
Nửa đêm anh tùy tiện nói muốn ăn gì đó, cô cũng có thể bật dậy vào bếp loay hoay suốt hai tiếng đồng hồ. Thậm chí đối với bố mẹ anh, cô còn ngoan ngoãn hơn cả con gái ruột, đóng vai một nàng dâu hào môn hoàn hảo nhất. Và tất cả những điều đó, chỉ là để vòi vĩnh thêm tiền từ anh.
Lúc đó, điều anh ghét nhất chính là vẻ mặt phục tùng đó, và cả sự thực dụng chỉ biết đến tiền trong mắt cô. Để duy trì cuộc hôn nhân bí mật và ngăn cô rêu rao bên ngoài, anh đã ném cho cô một triệu tệ. Sau đó, mỗi khi cô tìm đủ lý do để quấy rầy anh, hoặc xuất hiện ở những dịp không nên có, chỉ cần anh ném ra vài chục, vài trăm nghìn tệ là cô có thể biến mất ngay lập tức, nụ cười rạng rỡ hơn cả hoa nở.
Trong mắt anh, cô là một kẻ hám lợi, không có chút lòng tự trọng nào.
Nhưng kể từ sau khi ly hôn một năm trước, cô dường như đã biến thành người khác. Khi gặp nhau trong công việc, cô luôn mặc trang phục công sở chuyên nghiệp, lời nói sắc sảo, cử chỉ đều toát lên khí chất của một nữ cường nhân tinh anh. Đối mặt với anh, cô cũng giữ vẻ xa cách như những đối tác kinh doanh thông thường.
Ban đầu, Phó Tư Niên chỉ thấy buồn cười. Diễn. Cứ tiếp tục diễn đi. Dù sao thì chẳng ai hiểu rõ bản chất của cô hơn người chồng cũ như anh cả.
Thế nhưng sau một năm, chứng kiến cô lăn lộn trong giới kinh doanh, thành tích của cô là thật, ngay cả những người bạn trong giới của anh cũng khen ngợi tập đoàn Galaxy có một nữ giám đốc tài năng. Phó Tư Niên bắt đầu tự hỏi: Một kẻ hám tiền thực sự có thể trở nên mạnh mẽ như vậy sao?
Sự tương phản quá lớn này khiến anh cảm thấy bực bội khó tả. Nhất là bây giờ – ở nơi riêng tư thế này, cô vẫn có thể diễn sâu đến thế sao? Anh nhất định phải lột trần lớp mặt nạ đạo đức giả này của cô ra!
Phó Tư Niên cười lạnh, chậm rãi lấy điện thoại từ trong túi áo vest ra.
"Được rồi, đừng diễn nữa. Đã ly hôn rồi, tôi đúng là không nên đi nhờ xe của cô miễn phí."
Anh bấm vào trang chuyển khoản cho Giang Tân, ngón tay cái lơ lửng trên màn hình, giọng điệu thong dong như đang bố thí: "Chẳng phải là chỉ muốn tiền thôi sao? Cứ nói thẳng ra, việc gì phải vòng vo tam quốc thế làm gì cho mệt."
"Nói đi, cô muốn bao nhiêu?" Anh ngước lên nhìn Giang Tân với vẻ khinh miệt: "Năm nghìn tệ? Đã đủ chưa?"