Kiếm quang lạnh lẽo xé gió.
Mũi kiếm chỉ còn cách lưng Bùi Nghiễn Ninh ba tấc.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Ngay cả những người đứng gần nhất cũng không kịp phản ứng.
“Thế t.ử!”
Tiếng hét của ta gần như cùng lúc vang lên.
Bùi Nghiễn Ninh bỗng nghiêng người.
Phập!
Mũi kiếm không đ.â.m vào tim.
Nhưng vẫn xuyên qua cánh tay trái của hắn.
Máu tươi lập tức b.ắ.n ra.
Cùng lúc đó, hắn rút kiếm.
Ánh kiếm lạnh như tuyết.
Phập!
Một cánh tay bị c.h.é.m đứt.
“Phúc bá” kêu t.h.ả.m một tiếng, lùi lại mấy bước.
Trong nháy mắt, toàn bộ doanh trại loạn thành một đoàn.
“Có thích khách!”
“Bảo vệ thế t.ử!”
“Rút đao!”
Tiếng binh khí va chạm vang lên khắp nơi.
Mấy chục tên giả trang thành hộ vệ đồng loạt lao tới.
Đám người này rõ ràng đã được huấn luyện nghiêm ngặt.
Chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm.
Nhưng Huyền Giáp Quân cũng không phải hư danh.
Chỉ trong chốc lát, hai bên đã c.h.é.m g.i.ế.c thành một mảnh.
Ta bị Thanh Ngô kéo lùi về sau.
“Cô nương, cẩn thận!”
Nhưng ánh mắt ta chỉ nhìn chằm chằm người đang đứng cách đó không xa.
Bùi Nghiễn Ninh.
Máu trên cánh tay hắn chảy không ngừng.
Nhưng động tác lại không hề chậm lại.
Kiếm trong tay hắn như có linh tính.
Một kiếm.
Hai kiếm.
Ba tên thích khách liên tiếp ngã xuống.
Ánh mắt hắn lạnh đến đáng sợ.
Giống như một vị sát thần bước ra từ địa ngục.
Đúng lúc ấy.
“Phúc bá” bỗng cười.
Tiếng cười khàn khàn mà quỷ dị.
“Quả nhiên…”
“Quả nhiên không dễ g.i.ế.c như vậy.”
Hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Sau đó…
Đưa tay lên mặt.
Soạt.
Một lớp da người bị xé xuống.
Ta hít mạnh một hơi.
Bên dưới…
Là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Nam nhân khoảng bốn mươi tuổi.
Khóe mắt có một vết sẹo dài.
Ánh mắt âm trầm như rắn độc.
Lưu Chính nhìn thấy hắn thì đồng t.ử co rút.
“Ngươi…”
“Ngươi là…”
Người nọ bật cười.
“Không ngờ Lưu phó tướng còn nhớ ta.”
Giọng nói ấy vừa vang lên.
Sắc mặt Lưu Chính lập tức trắng bệch.
“Quỷ Diện!”
Cả người ta khựng lại.
Quỷ Diện?
Cái tên này…
Kiếp trước ta từng nghe qua.
Sau khi Bắc Cảnh thất thủ, triều đình từng truy nã một tên phản tặc.
Nghe nói người này cực kỳ giỏi ngụy trang, có thể giả làm bất kỳ ai.
Mỗi lần xuất hiện đều mang theo một chiếc mặt nạ quỷ.
Cho nên được gọi là Quỷ Diện.
Nhưng…
Người này phải ba năm sau mới xuất hiện.
Sao lại ở đây?
Lúc này, Bùi Nghiễn Ninh cũng nheo mắt.
Hiển nhiên.
Hắn cũng nhận ra điều bất thường.
Quỷ Diện cười nhìn hắn.
“Thế t.ử.”
“Chúng ta cuối cùng cũng gặp mặt.”
Ánh mắt của Bùi Nghiễn Ninh lạnh xuống.
“Ngươi là người của man tộc?”
Quỷ Diện bật cười.
“Không.”
“Ta không phải người của man tộc.”
“Nói chính xác hơn…”
“Ta là người của kẻ mà ngài đang tìm.”
Trong nháy mắt.
Tim ta đập mạnh.
Người đứng sau màn!
Bùi Nghiễn Ninh siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.
“Nói.”
Quỷ Diện cười.
“Ngài muốn biết?”
“Được.”
Hắn đột nhiên giơ tay.
Chỉ về phía thành Bắc An.
“Ngài nhìn xem.”
Mọi người vô thức quay đầu.
Sau đó…
Sắc mặt đồng loạt thay đổi.
Phía chân trời xa xa.
Khói bụi cuồn cuộn.
Tiếng vó ngựa như sấm.
Một lá cờ đen khổng lồ đang tung bay.
Trên cờ.
Là một hình đầu sói đỏ như m.á.u.
Phúc bá giả bật cười điên cuồng.
“Man tộc!”
“Là đại quân man tộc!”
“Ba mươi nghìn quân!”
Ầm!
Trong đầu mọi người như có tiếng nổ.
Ba mươi nghìn quân man tộc.
Đến rồi!
Lưu Chính cũng ngây người.
Hắn lắp bắp:
“Không thể nào…”
“Không phải nói còn nửa tháng nữa sao?”
Quỷ Diện nhìn hắn.
Ánh mắt đầy thương hại.
“Nửa tháng?”
“Ngươi thật sự cho rằng mình là người được tín nhiệm sao?”
Lưu Chính cứng đờ.
Quỷ Diện cười.
“Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ.”
“Nhiệm vụ của ngươi…”
“Là g.i.ế.c Trấn Bắc tướng quân.”
“Còn nhiệm vụ của ta…”
Ánh mắt hắn chuyển sang Bùi Nghiễn Ninh.
“Là g.i.ế.c ngài.”
Không khí trong nháy mắt đông cứng.
Tiếng trống chiến nơi xa đã bắt đầu vang lên.
Tùng!
Tùng!
Tùng!
Từng tiếng.
Như gõ thẳng vào tim người.
Bắc Cảnh…
Bị bao vây rồi.
Đúng lúc ấy.
Một binh sĩ cưỡi ngựa lao tới.
Mặt mũi đầy m.á.u.
“Thế t.ử!”
“Có biến!”
“Ba cửa thành phía tây và phía nam đồng thời xuất hiện quân địch!”
“Mật thám trong thành tạo phản!”
“Kho lương bị đốt rồi!”
Ầm!
Tin dữ nối tiếp tin dữ.
Mọi người gần như tuyệt vọng.
Kho lương bị đốt.
Viện binh chưa đến.
Ba vạn quân địch đã áp sát.
Đây…
Là t.ử cục.
Quỷ Diện cười đến run cả vai.
“Thế t.ử.”
“Ngài thấy không?”
“Ngài đến muộn rồi.”
“Trận cờ này…”
“Ngài thua.”
Trong gió lạnh.
Bùi Nghiễn Ninh đứng thẳng như tùng.
Máu trên cánh tay vẫn đang nhỏ xuống.
Tách.
Tách.
Tách.
Nhưng sắc mặt hắn lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Một lúc lâu.
Hắn đột nhiên cười.
Quỷ Diện ngẩn người.
Bùi Nghiễn Ninh ngước mắt.
Giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
“Ngươi nói đúng.”
“Ta quả thật đến muộn.”
“Nhưng…”
Hắn chậm rãi giơ kiếm.
Mũi kiếm chỉ thẳng về phía đại quân man tộc đang kéo tới.
“Ngươi cũng sai một chuyện.”
Quỷ Diện nheo mắt.
“Chuyện gì?”
Bùi Nghiễn Ninh nhìn hắn.
Đôi mắt đen như vực sâu.
“Từ trước đến nay…”
“Ta chưa từng đ.á.n.h trận dựa vào may mắn.”
Nói xong.
Hắn đột nhiên quay người.
Giọng nói vang vọng khắp thành:
“Huyền Giáp Quân!”
Trong nháy mắt.
Hơn vạn binh sĩ đồng loạt ngẩng đầu.
“Ta là Bùi Nghiễn Ninh!”
“Trấn Bắc tướng quân đã c.h.ế.t!”
“Bắc Cảnh đã không còn đường lui!”
Hắn giơ cao trường kiếm.
Ánh kiếm phản chiếu trời chiều đỏ rực.
“Từ giờ khắc này!”
“Lùi một bước là mất nhà!”
“Lùi hai bước là mất nước!”
“Phía sau các ngươi…”
“Là cha mẹ, là vợ con, là toàn bộ Đại Chu!”
Giọng nói của hắn như sấm.
Vang vọng khắp Bắc An thành.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không biết ai là người đầu tiên quỳ xuống.
“Thuộc hạ…”
“Nguyện theo thế t.ử!”
Ngay sau đó.
Người thứ hai.
Người thứ ba.
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Hơn vạn người đồng loạt quỳ xuống.
Tiếng hô vang tận trời:
“Nguyện theo thế t.ử!”
“Nguyện theo thế t.ử!”
“Nguyện theo thế t.ử!”
Giữa tiếng hô rung chuyển đất trời ấy.
Ta nhìn người đứng trên thành lâu.
Bóng lưng hắn cao lớn.
Kiên định.
Giống như…
Chỉ cần hắn còn đứng đó.
Bắc Cảnh sẽ không sập.