Tiếng hô của Huyền Giáp Quân vang tận trời.

Sắc mặt Quỷ Diện cuối cùng cũng thay đổi.

Hắn không ngờ.

Đã đến bước này, Bùi Nghiễn Ninh vẫn có thể ổn định quân tâm.

Nhưng rất nhanh, hắn lại cười.

“Bùi thế t.ử.”

“Ngài quả thật có bản lĩnh.”

“Đáng tiếc…”

Hắn quay đầu nhìn về phía chân trời.

Khói bụi cuồn cuộn.

Tiếng vó ngựa ngày càng gần.

“Ngài lấy gì để đ.á.n.h?”

“Trong thành chỉ có hơn một vạn người.”

“Kho lương đã cháy.”

“Viện binh chưa tới.”

“Ba vạn đại quân man tộc chỉ cần nửa canh giờ là áp sát.”

Hắn cười lạnh.

“Ngài lấy gì để giữ Bắc An?”

Cả thành yên tĩnh.

Không ít binh sĩ vô thức siết c.h.ặ.t chuôi đao.

Đúng vậy.

Bọn họ lấy gì để giữ thành?

Một vạn người chống ba vạn người.

Lại còn không có lương thảo.

Đây là một trận chiến phải c.h.ế.t.

Đúng lúc ấy.

Bùi Nghiễn Ninh chậm rãi quay đầu.

Nhìn Quỷ Diện.

“Nửa canh giờ?”

“Phải.”

“Ngươi sai rồi.”

Quỷ Diện nhíu mày.

Bùi Nghiễn Ninh giơ tay.

Một cấm quân lập tức mang tới một bản đồ.

Hắn mở bản đồ ra.

Ngón tay chỉ về phía đông.

“Đại quân của ngươi không thể đến trong nửa canh giờ.”

Quỷ Diện nheo mắt.

“Tại sao?”

Bùi Nghiễn Ninh bình tĩnh nói:

“Bởi vì cầu Thiên Lang đã sập.”

Trong nháy mắt.

Nụ cười trên mặt Quỷ Diện cứng lại.

“Tối hôm qua.”

“Ta đã sai người phá cầu.”

“Bọn họ muốn vào Bắc An, ít nhất phải đi đường vòng.”

“Ít nhất…”

“Một canh giờ.”

Một canh giờ!

Toàn bộ binh sĩ Huyền Giáp Quân đồng loạt ngẩng đầu.

Mà sắc mặt Quỷ Diện…

Đã hoàn toàn thay đổi.

Không thể nào.

Tối hôm qua?

Nhưng tối hôm qua, Bùi Nghiễn Ninh vừa mới đến Bắc Cảnh!

Làm sao hắn biết man tộc sẽ đi qua cầu Thiên Lang?

Trừ phi…

Đồng t.ử của Quỷ Diện đột nhiên co lại.

“Ngươi biết từ trước?”

Bùi Nghiễn Ninh nhìn hắn.

Không trả lời.

Nhưng sự im lặng ấy…

Lại giống như một cái tát.

Ta đứng phía sau.

Nhịp tim bỗng tăng nhanh.

Ta biết.

Đây không phải vì Bùi Nghiễn Ninh biết trước.

Mà bởi…

Ta đã nói cho hắn.

Trên đường đến Bắc Cảnh, ta từng vô tình nhắc tới:

“Nếu là man tộc, chắc chắn sẽ đi đường Thiên Lang. Đó là con đường nhanh nhất.”

Lúc ấy.

Ta chỉ muốn nhắc nhở hắn.

Không ngờ…

Hắn lại lập tức phái người phá cầu.

Chỉ một quyết định ấy…

Đã cứu cả Bắc An.

Đúng lúc ấy.

Bùi Nghiễn Ninh bỗng lên tiếng:

“Lưu Chính.”

Người đang đứng trên tường thành run lên.

“Ngươi biết tại sao Trấn Bắc tướng quân coi trọng ngươi không?”

Lưu Chính ngẩng đầu.

Ánh mắt mê mang.

“Bởi vì…”

“Bởi vì ngươi có năng lực.”

“Ông ấy từng nói.”

“Nếu ngươi đi đúng đường, tương lai có thể trở thành chủ tướng.”

Lưu Chính cứng đờ.

“Nhưng…”

Giọng nói của Bùi Nghiễn Ninh lạnh xuống.

“Ngươi phản quốc.”

“Lại còn hại c.h.ế.t người đã từng coi ngươi như con cháu.”

Sắc mặt Lưu Chính lập tức trắng bệch.

Trấn Bắc tướng quân…

Thật sự đối xử với hắn rất tốt.

Nhà hắn nghèo.

Là Trấn Bắc tướng quân cho hắn cơ hội tòng quân.

Là Trấn Bắc tướng quân tự tay dạy hắn cưỡi ngựa, b.ắ.n cung.

Ngay cả khi hắn mắc sai lầm.

Người ấy cũng chưa từng trách phạt nặng.

Lưu Chính đột nhiên nhớ lại.

Ngày hắn được phong phó tướng.

Trấn Bắc tướng quân đã vỗ vai hắn.

Cười nói:

“Tiểu t.ử.”

“Sau này Bắc Cảnh phải nhờ vào các ngươi.”

Đôi mắt hắn bỗng đỏ lên.

Quỷ Diện lạnh lùng nhìn hắn.

“Đừng quên.”

“Người nhà ngươi còn trong tay chúng ta.”

Trong nháy mắt.

Lưu Chính cứng đờ.

Đúng.

Vợ con hắn…

Đều đang ở kinh thành.

Lúc ấy.

Quỷ Diện đã lấy tính mạng của họ uy h.i.ế.p hắn.

Hắn không còn lựa chọn.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói thanh lãnh vang lên.

“Lưu phó tướng.”

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Là ta.

Ta nhìn hắn.

Chậm rãi nói:

“Ngươi thật sự cho rằng người nhà ngươi còn sống sao?”

Lưu Chính ngây người.

Quỷ Diện biến sắc.

Ta nhìn phản ứng của hắn.

Lập tức hiểu.

Mình đoán đúng rồi.

Ta nhìn Lưu Chính.

“Từ khi ngươi phản quốc…”

“Người nhà ngươi đã không còn giá trị.”

“Một quân cờ phản chủ một lần…”

“Có thể phản chủ lần thứ hai.”

“Ngươi nghĩ bọn họ sẽ để lại hậu hoạn sao?”

Lưu Chính đứng c.h.ế.t lặng.

Hắn chậm rãi quay đầu.

Nhìn Quỷ Diện.

Lần đầu tiên…

Hắn nhìn thấy vẻ hoảng loạn thoáng qua trong mắt đối phương.

Đồng t.ử của hắn lập tức co rút.

Thật sự…

Đã c.h.ế.t?

Vợ hắn.

Con trai hắn.

Đều…

Đã c.h.ế.t?

Một giây sau.

Hắn như phát điên.

“A!”

Tiếng gào thét vang lên.

Hắn lao thẳng về phía Quỷ Diện.

“Ta g.i.ế.c ngươi!”

Phập!

Trường đao xuyên qua n.g.ự.c Quỷ Diện.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

Mọi người đều ngây người.

Quỷ Diện cúi đầu.

Nhìn thanh đao trước n.g.ự.c.

Không dám tin.

Hắn…

Lại c.h.ế.t dưới tay quân cờ của mình.

Lưu Chính hai mắt đỏ ngầu.

Vừa khóc vừa cười.

“Ta là súc sinh…”

“Ta đáng c.h.ế.t…”

“Nhưng các ngươi…”

“Cũng phải c.h.ế.t!”

Hắn đột nhiên rút đao.

Máu b.ắ.n ra.

Quỷ Diện ngã xuống.

Mà Lưu Chính…

Lại quay người.

Quỳ rầm trước mặt Bùi Nghiễn Ninh.

Hai mắt đỏ hoe.

“Thế t.ử.”

“Ta có tội.”

“Ta c.h.ế.t không đáng tiếc.”

“Nhưng…”

Hắn đột nhiên dập đầu.

“Dưới thành…”

“Còn có một thứ.”

Ánh mắt Bùi Nghiễn Ninh lạnh đi.

“Cái gì?”

Lưu Chính ngẩng đầu.

Mặt đầy nước mắt.

“Thuốc nổ.”

“Có người đã chôn t.h.u.ố.c nổ dưới cổng thành.”

“Chỉ cần đại quân man tộc đến…”

“Toàn bộ Bắc An…”

“Sẽ biến thành một tòa thành c.h.ế.t.”