Ngày Thái tử bị phế truất, hắn bắt ta phải c/ắt t/ai để chứng minh tuyệt đối không từ hôn.
Kiếp trước, ta chẳng màng danh phận mà đi theo hắn đến Tây Thục. Khổ cực chịu đựng suốt hai mươi năm, ta thay hắn lo toan lương thảo, nuôi dưỡng binh mã, phò trợ hắn một lần nữa trở lại kinh thành.
Nhưng ngay trong đại điển phong Hậu, huynh trưởng của ta bỗng nhiên dẫn theo một nữ tử xinh đẹp xông vào kim điện.
Huynh ấy nói, người đó mới chính là đích nữ thật sự của Thẩm gia.
"Tiên đế có để lại di chiếu, thê tử kết tóc của trẫm chỉ có thể xuất thân từ đích mạch Thẩm thị."
Phượng miện và ngôi vị Hoàng hậu đều rơi xuống đầu nàng ta, còn thứ vớt vát lại cho ta, chỉ vỏn vẹn là danh phận Chiêu nghi.
Không lâu sau, thiên kim thật là Thẩm Yên đã ngụy tạo bằng chứng Vu cổ, ép ta phải t/ự t/ận.
Ta không chịu nhận tội, nàng ta liền sai nội thị dùng lụa trắng s/iết c/ổ k/ết l/iễu đời ta.
Lúc mở mắt ra lần nữa, ta không ngờ mình lại trở về đúng cái ngày Tiêu Thừa Dược bị phế truất.
Hắn đưa con d/ao g/ăm đến trước mặt ta: "Cô và nàng tình nghĩa bao năm nay vô cùng sâu đậm. Nay Cô gặp nạn, nàng hãy c/ắt t/ai lập lời thề, để Cô xem thử lòng trung thành của nàng."
Ta nắm lấy cán d/ao. Dưới ánh mắt mong chờ của hắn, ta vung d/ao c/ắt đ/ứt chiếc chiếu mà chúng ta đang ngồi chung.
"Ngươi đã là thứ dân, ai cho phép ngươi ngồi chung chiếu với ta?"