Ta có một vị đại sư tỷ, nếu không phải đang phát điên thì cũng là trên đường phát điên. Cả tông môn không một người nào dám đắc tội với tỷ ấy.
Cho đến một ngày, sau khi quậy tưng bừng xong, đại sư tỷ đột nhiên quay sang hỏi ta một câu:
“Tiểu sư muội, muội thấy giữa sư tôn, đại sư huynh và nhị sư huynh, ai là người tốt nhất?”
Câu hỏi đến quá bất ngờ khiến ta không khỏi thẹn thùng đáp:
“Sư tôn, đại sư huynh cùng nhị sư huynh... ai ai cũng đều tốt cả.”
Đại sư tỷ nghe xong liền nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng kính phục: “Khá lắm, không hổ danh là nữ chính truyện H.”
“Ơ... đại sư tỷ, ‘truyện H’ là gì thế ạ?”
1
Năm ta mới bái nhập sư môn, các đồng môn từng dặn dò đủ điều: Ngàn vạn lần đừng dại dội dính vào vị đại sư tỷ ruột thịt của chúng ta.
Họ bảo đại sư tỷ nếu không phải đang phát điên thì cũng là trên đường đi phát điên, thích nhất là chui vào mấy góc tối u ám vặn quẹo, bò trườn rồi gào thét. Đến cả sư tôn cũng chẳng dám vô sự chọc vào tỷ ấy.
Thế nhưng vào đúng ngày ta bái sư, đại sư tỷ lại xuất hiện.
Tỷ ấy khoác trên mình bộ váy dài màu tím nhạt, bên hông đeo một miếng kỳ lân noãn ngọc. Mái tóc dài tung bay, gương mặt thanh tú kiều diễm cùng đôi mắt phượng đượm vẻ lạnh lùng, so với vị sư tôn đứng cạnh còn mang nét không giận mà uy hơn vài phần.
Thật đúng là một mỹ nhân thanh lãnh tuyệt trần.
Ta thầm cảm thán trong lòng.
Sư tôn ta – Phục Dao tôn chủ đứng phía trước, ôn tồn bảo: “Khanh Khanh, mau tới bái kiến các vị sư huynh sư tỷ của con.”
Nghe đâu sư tôn đã sống mấy ngàn tuổi, nhưng diện mạo vẫn vẹn nguyên dáng vẻ nam t.ử trẻ tuổi, gương mặt ấy chẳng hề kém cạnh bất kỳ anh tài kiệt xuất nào. Chỉ là một người như ngài, nghiễm nhiên không phải đối tượng mà các nữ tu bình thường có thể với tới.
Ta ngoan ngoãn lần lượt cất tiếng chào đại sư tỷ, đại sư huynh và nhị sư huynh.
Đại sư tỷ là đồ đệ đầu tiên sư tôn thu nhận. Nghe đồn từ sau một lần sẩy chân rơi xuống nước, tỷ ấy bắt đầu phát bệnh điên.
Tỷ ấy dùng đôi mắt xinh đẹp kia chằm chằm nhìn ta, trong ánh mắt mang vẻ đ.á.n.h giá cùng dò xét, tựa như tò mò về ta lắm.
Nhị sư huynh sợ tỷ ấy làm gì ta nên vội bước tới che khuất tầm mắt đại sư tỷ.
Ta đứng sau vẫn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.
Về sau, ta chuyển vào ở tại ngọn núi của sư tôn. Theo lẽ thường, sư tôn chỉ có ta và đại sư tỷ là nữ đệ t.ử, gian phòng của hai người nên nằm sát cạnh nhau.
Trên thực tế, phòng đại sư tỷ đúng là ngay vách, nhưng tỷ ấy lại chẳng chịu ở trong phòng.
Đại sư huynh bảo, đại sư tỷ ngày thường toàn ngủ trên cây, mà còn là ngọn cây cao nhất ngọn núi. Bái nhập sư môn suốt ba tháng trời, ta gần như chưa từng gặp lại tỷ ấy.
Người hướng dẫn ta tu luyện đều là đại sư huynh và nhị sư huynh. Cả hai đối xử với ta cực kỳ tốt, bao nhiêu thứ tốt đều nhường hết cho tiểu sư muội này.
Đại sư huynh thanh cao thoát tục, một thân bạch y thánh khiết. Huynh ấy sở hữu đôi mắt đào hoa, dù nét mặt luôn lạnh như băng tuyết vẫn khiến người ta xao xuyến. Niên thiếu thành danh, chưa đầy trăm tuổi huynh ấy đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh.
Nhị sư huynh lại chuộng sắc đỏ, bản tính thích cười, mỗi khi đôi mắt sâu thẳm ấy cong lên lại hiện rõ vẻ ngông cuồng bướng bỉnh. Vẻ đẹp của huynh ấy khác hẳn đại sư huynh, nhưng cái tính cách ấy lại là gu của vô số nữ tu.
Tình cảm giữa ta và hai vị sư huynh cũng nhờ đó mà thân thiết lên từng ngày.
Thế nhưng, cứ đến ngày rằm mỗi tháng, ta buộc phải lẩn tránh tất cả mọi người, bởi vì trên người ta có tình cổ.
Từ năm 16 tuổi đến nay, phát tác của tình cổ luôn hành hạ ta hàng tháng, đây cũng là lý do ta quyết tâm bái nhập Kiếm Tông — ta cần tìm một phương t.h.u.ố.c nhổ tận gốc tình cổ.
Trước ngày rằm tháng này, ta thành công Trúc Cơ*. Đệ t.ử Kiếm Tông vào môn phái ba tháng đã vượt qua Luyện Khí tiến thẳng lên Trúc Cơ không nhiều, tin tức ta Trúc Cơ lan truyền ra ngoài, mọi người đều tán tụng Kiếm Tông lại có thêm một thiếu niên thiên tài.
*Trúc Cơ: Giai đoạn Trúc Cơ trong tu tiên chính là dùng linh khí thanh tẩy toàn bộ kinh mạch, xương tủy để biến cơ thể phàm nhân thành thể chất tu sĩ.
Đại sư huynh gửi tặng tua kiếm chúc mừng, nhị sư huynh mang tới y phục đắt tiền xinh đẹp, riêng sư tôn đích thân chọn cho ta một thanh bảo kiếm.
Chỉ có đại sư tỷ là vẫn bặt vô âm tín.
Ngày hôm ấy khi trở về phòng, ta lại phát hiện trước cửa có một chiếc trâm gỗ được gói cẩn thận trong khăn tay, bên trên còn vương chút hơi thở của đại sư tỷ.
Cầm trâm gỗ trong tay, cảm giác mát lạnh tức thì truyền khắp toàn thân. Nhìn qua là biết chất gỗ này chẳng phải vật vô giá trị.
Đúng lúc nhị sư huynh đi ngang qua, thấy ta đứng ngập ngừng trước cửa liền tiến lại ngó thử.
“Phượng Hoàng Mộc!” Nhị sư huynh trợn tròn mắt: “Cái này là đại sư tỷ cho muội?”
Ta thắt xóm lo lắng: “Nhị sư huynh, chiếc trâm này quý lắm sao?”
Nhị sư huynh nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp chưa từng thấy, giọng nói tang thương đượm nét ngậm ngùi: “Tiểu sư muội, đây không phải chuyện quý hay không quý. Vạn năm Phượng Hoàng Mộc là thứ hiếm có trên đời, không phải cứ có tiền là mua được đâu.”
Nói xong, nhị sư huynh ủ rũ cụp đuôi bỏ đi.
Sau này ta mới nghe kể, nhị sư huynh hồi mới vào sư môn vốn là một đại thiếu gia sống trong nhung lụa, từng có ý thèm khát nhan sắc của đại sư tỷ.
Đại sư tỷ tuy vào môn phái sớm nhưng không có linh căn, chẳng tính là kiếm tu chính thức. Chẳng ai hiểu vì sao năm đó sư tôn lại nhận vị đồ đệ này. Đến khi nhị sư huynh ngông cuồng đòi nạp đại sư tỷ làm thiếp, đại sư tỷ liền ra tay.
Tỷ ấy là một thể tu, nhiều năm qua luôn mang theo một thanh kiếm gỉ sét. Chỉ bằng một cú đ.ấ.m, tỷ ấy đã đ.á.n.h cho đứa sư đệ mười hai tuổi thích cái miệng hại cái thân văng hết cả răng.
Một kẻ sở hữu Thiên linh căn như huynh ấy đứng trước mặt một người không chút linh căn lại chẳng có lấy một sức đ.á.n.h trả.
Suốt một thời gian dài sau đó, đại sư tỷ cứ hễ gặp mặt là đ.á.n.h huynh ấy một trận, nhị sư huynh có chạy tới tìm sư tôn khóc lóc cũng vô dụng.
So ra thì ta – tiểu sư muội mới nhập môn ba tháng – lại nhận được trân bảo do chính tay đại sư tỷ tặng bảo sao nhị sư huynh lại rầu rĩ đến thế.
Về sau tra cứu tác dụng của Phượng Hoàng Mộc, ta mới hiểu món quà Trúc Cơ đại sư tỷ tặng quý giá đến nhường nào. Nhờ có trâm Phượng Hoàng Mộc, đêm rằm tháng đó ta trải qua không còn quá đỗi chật vật.
Ta muốn tới cảm ơn đại sư tỷ, nhưng liên tiếp mấy ngày liền đều không thấy bóng dáng tỷ ấy đâu.
Ta đi tìm nhị sư huynh, nhưng tâm hồn nhỏ bé của huynh ấy còn đang tổn thương, chẳng chịu nghe bất kỳ điều gì liên quan tới đại sư tỷ, đành phải chuyển sang tìm đại sư huynh.
Đại sư huynh vẫn khoác trên mình bộ y phục trắng tuyết, nghe xong lời ta nói thì ánh mắt không chút biến đổi, thản nhiên đáp: “Đại sư tỷ chắc đang ở gần suối trong sau núi.”
Vậy là ta chạy một chuyến ra sau núi. Để rồi, ta may mắn được chứng kiến màn vặn quẹo bò trườn của đại sư tỷ một lần.