Đúng như lời đồn của đồng môn, vị sư tỷ thanh lãnh động lòng người của ta lúc này đang bò bằng cả tay lẫn chân trên khoảng đất trống. Gương mặt xinh đẹp kia co rúm tạo thành muôn vàn nét biểu cảm kỳ quái.

Ta trước giờ chưa từng biết năm ngũ quan của một người lại có thể linh hoạt tới mức ấy.

Miệng tỷ ấy thi thoảng lại phát ra những tiếng gào quái dị, lúc thì như khóc thét, lúc lại như hào hứng.

Nơi tỷ ấy đứng lại đúng là một khoảng đất khuất ánh mặt trời, đúng chuẩn định nghĩa “chui vào góc tối vặn quẹo bò trườn gào thét” trong miệng mọi người.

Ta đứng nhìn mà ngẩn cả người.

Thế nhưng đại sư tỷ dường như chẳng hề nhận ra sự xuất hiện của ta. Không biết trôi qua bao lâu, tỷ ấy cuối cùng cũng bò từ dưới đất đứng dậy, miệng lẩm bẩm một câu: “Xong rồi, cảm thấy tinh thần ổn định hơn hẳn.”

Vừa ngước mắt lên, tỷ ấy liền bắt gặp ta đang đứng ngơ ngác ở đó.

“Tiểu sư muội.” Đại sư tỷ cất tiếng, giọng nói vẫn thanh lệ động lòng người, hoàn toàn không tìm thấy nửa điểm dị thường của dáng vẻ vừa rồi.

Tựa như hai con người khác biệt bị xé rách ra vậy.

Chẳng phải người ta thường bảo, đại sư tỷ những lúc không phát điên thì trông vẫn rất bình thường.

Ta vội vàng lên tiếng: “Sư tỷ, muội tới để cảm ơn tỷ. Chiếc trâm Phượng Hoàng Mộc chị tặng quá đỗi quý giá, hiện giờ muội không có vật tương đương để đáp lễ, đây là chút bánh do chính tay muội làm. Nghe nói đại sư tỷ thích phàm thực trần gian nên muội làm một ít, mong đại sư tỷ nhận cho.”

Ta thừa biết so với món quà của đại sư tỷ, mấy thứ bánh trái này chẳng đáng là bao. Nhưng mẫu thân từng dạy ta, lễ nghi giữa người với người quan trọng nhất ở tấm lòng.

Đại sư tỷ nhìn món đồ trong tay ta, khẽ bật cười: “Sư muội có tâm rồi.”

Ánh mắt tỷ ấy nhìn ta vẫn mang theo cảm giác ngỡ ngàng, giống như việc ta mang bánh tới tặng bản thân nó đã là một điều cực kỳ chấn động vậy.

Ta thật sự không hiểu nổi.

Tuy nhiên, đại sư tỷ rõ ràng rất hài lòng với tay nghề của ta. Ta có chút thẹn thùng, dù sao đại sư tỷ cũng là một mỹ nhân kiều diễm. Được một mỹ nhân khen ngợi thành khẩn đến thế, sao ta có thể giữ lòng phẳng lặng như tờ?

Ánh mắt đại sư tỷ dừng lại trên người ta quá lâu khiến ta cảm thấy hơi kỳ quái. Đang định lên tiếng nói thêm điều gì đó, ta lại nghe đại sư tỷ đột nhiên cất giọng hỏi:

“Tiểu sư muội, giữa sư tôn, đại sư huynh và nhị sư huynh, muội thích ai nhất?”

Câu hỏi quá đỗi bất ngờ khiến ta không khỏi thẹn thùng đáp: “Sư tôn, đại sư huynh cùng nhị sư huynh... ai ai cũng đều tốt cả.”

Đại sư tỷ chẳng hiểu vì sao lại nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng kính phục: “Khá lắm, không hổ danh là nữ chính truyện H.”

“Ơ... đại sư tỷ, ‘truyện H’ là gì thế ạ?”

2

Khi ta thắc mắc hỏi lại, đại sư tỷ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới thành thật đáp: "Ý ta bảo muội là kiểu nữ chính có khí thế như cây tre trong thoại bản ấy mà."

Ta chẳng ngờ bản thân trong mắt đại sư tỷ lại là người như thế, trong lúc nhất thời cũng chẳng biết nên nối lời ra sao.

"Đại sư tỷ, sư muội nhất định không phụ kỳ vọng của tỷ!" Ta đột nhiên nắm lấy tay tỷ ấy, trịnh trọng hứa hẹn.

Đại sư tỷ không nói gì thêm, nhưng ánh mắt nhìn ta vô cùng phức tạp, đượm chút hàm ý mà ta chẳng thể nào hiểu nổi.

Kiếm Tông ở khoản tu luyện xưa nay luôn là ngọn cờ đầu của Tu Chân Giới, đây cũng là lý do vì sao ta quyết tâm phải bái nhập Kiếm Tông bằng được.

Là môn phái sở hữu lượng đệ t.ử đông nhất và thực lực hùng mạnh nhất, Kiếm Tông chưa từng thiếu thốn công pháp lẫn tài nguyên tu luyện. Cứ việc đông đảo đồng môn suốt ngày than thở kiếm tu nghèo tới mức rớt mồng tơi, nhưng bội kiếm của họ thanh nào thanh nấy vẫn hoa lệ vô cùng.

Sư tôn ta – Phục Dao tôn chủ – cũng chẳng hề thiếu tiền, ngài đút cho ta không biết bao nhiêu là linh đan quý giá.

"Tư chất linh căn của con chẳng kém gì đại sư huynh đâu. Tu luyện cho tốt, tranh thủ sớm ngày gia nhập tiên môn."

Lời này của sư tôn e là hơi xa vời quá rồi.

Đại sư tỷ không biết từ nơi nào chui ra, thì thầm một câu: "Lão già lại bắt đầu vẽ bánh cho giới trẻ rồi đấy." Nói xong liền nghênh ngang bỏ đi.

Sư tôn: "..."

Ta nhìn vị sư tôn tuấn mỹ của mình, cảm giác ngài có khi sắp bị đứa đồ đệ bất hiếu này làm cho tức đến hộc m.á.u mất. Chẳng trách đồng môn hay bảo, thu nhận đại sư tỷ làm đệ t.ử chính là cái nợ đời trước của sư tôn.

Đại sư tỷ dỗi trời dỗi đất, hung hãn lên đến cả tông chủ cũng mắng. Sư tôn luôn dặn tỷ ấy ra ngoài chớ có xưng là đệ t.ử Kiếm Tông, bảo rằng tông môn tuy lớn nhưng gây thù chuốc oán quá nhiều cũng dễ bị tông môn khác coi thường.

Nén lại cơn tức, sư tôn như nhớ ra điều gì cực kỳ quan trọng cần dặn dò, ngài bảo ta: "Đừng có học theo đại sư tỷ của con."

Rồi lại bồi thêm một câu: "Bớt ở cùng một chỗ với đại sư tỷ con thôi."

Sư tôn có vẻ cũng sợ đại sư tỷ sẽ dạy hư ta.

Ta ngoan ngoãn vâng lời.

Trên thực tế, cơ hội để ta gặp đại sư tỷ ngày thường vẫn ít đến đáng thương, tỷ ấy lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện.

So với đại sư tỷ, tần suất ta gặp đại sư huynh và nhị sư huynh lại nhiều hơn hẳn.

Đại sư huynh đối xử với mọi người tuy ôn hòa nhưng luôn giữ khoảng cách. Huynh ấy lúc nào cũng không nóng không lạnh, ánh mắt nhìn về phía người khác chẳng mang theo chút gợn sóng cảm xúc nào.

Nhị sư huynh thì nhiệt tình hơn nhiều. Huynh ấy là nam tu được các nữ tu trong tông môn yêu thích nhất, quanh người lúc nào cũng có đồng môn tới hỏi han chăm sóc, thậm chí ở các tông môn khác cũng có không ít.

Chương 2 - Sư Tỷ Nói Ta Là Nữ Chính Truyện Cẩu Huyết - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia