12
Tình Cổ trong người ta đã được giải, nhưng ta cũng biến thành một kẻ phế nhân không chút tu vi.
Mấy ngày nay sắc mặt đại sư huynh khó coi tới mức cứ như thể ai đó đang thiếu nợ huynh ấy vậy.
Đệ t.ử Dược Vương Cốc quả thực không tồi, tỉnh lại mới vỏn vẹn nửa tháng mà nơi đan điền của ta đã hoàn toàn bình phục, chẳng còn cảm nhận được chút đau đớn nào nữa.
Đại sư huynh tính đưa ta rời khỏi Dược Vương Cốc để trở về Kiếm Tông.
Ta từ chối.
Hiện tại ta đã chẳng còn cách nào tu luyện, thứ chờ đợi ta phía trước chính là việc dần già đi theo năm tháng. Nếu cứ mãi ở lại tông môn, ngày ngày nhìn những khuôn mặt trẻ trung của đồng môn, ta không dám bảo đảm bản thân nhất định có thể thản nhiên đối mặt như lúc này.
Đại sư huynh nghe xong chỉ buông đúng một từ: "Được."
Huynh ấy chiều theo ý nguyện của ta, đưa ta trở về chốn nhân gian – nơi ta từng rời xa năm xưa.
Điều khó hiểu là bản thân đại sư huynh cũng ở lại.
Ta: "..."
Ta thử ướm lời nhắc khéo huynh ấy: "Đại sư huynh, việc ở tông môn không bận rộn sao?"
Đại sư huynh: "Có nhị sư huynh của muội lo rồi."
Ta: "..."
Khuyên can đủ đường nhưng đại sư huynh lại trước sau vẫn không lay chuyển, ta hết cách đành phải bỏ cuộc.
Căn dinh thự là do đại sư huynh bỏ tiền ra mua, chính là kiểu dinh thự rộng lớn mà hồi còn lưu lạc ta từng mơ ước.
Tự dặn lòng nếu một ngày nào đó đại sư huynh trở về tông môn thì tòa nhà này sẽ thuộc về mình, chỉ nghĩ tới đó thôi đã thấy vui trong lòng.
Mỗi ngày từ sớm tinh mơ đại sư huynh đã ở trong viện luyện kiếm, dáng vẻ vô cùng mãn nhãn.
Ta nhìn một hồi bỗng thấy có gì đó sai sai.
Ta nhạy bén nhận ra, liệu có khi nào Tình Cổ trong cơ thể vẫn chưa được nhổ sạch sẽ hay không? Bằng không tại sao mỗi lần nhìn chằm chằm vào bờ môi đại sư huynh, ta lại luôn cảm thấy ngon mắt đến thế?
Loại xúc động này trước đây chỉ khi chịu ảnh hưởng của Tình Cổ ta mới sinh ra.
"..."
Con sâu này vẫn chưa c.h.ế.t tuyệt sao?
Đảm bảo cho chắc ăn, ta ra ngoài tìm một cái Thanh Phong Quán, ở bên trong thưởng thức mỹ nam t.ử suốt nửa đêm. Cuối cùng mới phát hiện ra, may mắn thay xúc động này chẳng phải đối với ai cũng có.
Ta uống chút rượu nhẹ, vừa ngắm công t.ử phía trước gảy đàn, bên cạnh còn có tiểu công t.ử đút rượu và nho, quả thực rất bắt mắt.
Nhưng trong lòng lại chẳng sinh ra nửa điểm kiều diễm tình tứ nào.
Ta an tâm... mới là lạ ấy!
Ta thèm khát thân thể của đại sư huynh, ta tự thấy hổ thẹn với lòng mình!
Môn quy tông môn ta đã thuộc lòng như lòng bàn tay, chẳng có điều nào cấm đoán việc kết làm đạo lữ với đồng môn cả.
Ta mượn rượu giải sầu, bỗng nhiên phát hiện có gã tiểu quan trông đặc biệt giống đại sư huynh.
Đầu óc không theo kịp cái miệng, ta há mồm, chỉ tay về phía gã tiểu quan có nét mặt cực kỳ giống đại sư huynh kia mà bảo: "Ngươi, lại đây."
Nói xong ta còn nghe thấy chính mình phát ra tiếng cười "hắc hắc" khoái chí.
Đối phương tựa như đen mặt bước tới trước mặt ta, ta mãn nguyện gật đầu: "Không tồi, đến cả cái mặt lạnh như tiền cũng giống đại sư huynh của ta không lệch đi đâu được. Ngươi không phải là người huynh đệ lưu lạc bên ngoài của đại sư huynh đấy chứ?"
Nói xong ta mới nhận ra tuổi tác không khớp, thế là thì thầm một câu: "Chẳng lẽ lại là đứa cháu lưu lạc bên ngoài của huynh ấy?"
...
Người xung quanh chẳng biết từ lúc nào đã thưa thớt dần. Ta nghe thấy người trước mặt cười lạnh một tiếng: "Khanh Khanh, ta khá khen cho muội đấy."
Khá khen cái gì cơ.
"Bốp" một tiếng, một thanh kiếm bị đập mạnh xuống mặt bàn. Ta theo bản năng ngoảnh lại nhìn rồi ngẩn ngơ trong giây lát. Thanh kiếm đó hình như là của đại sư huynh.
Ý thức dần quay trở lại, nhận ra bản thân vừa thốt ra những lời đại nghịch bất đạo gì, sắc mặt ta tức thì trắng bệch. Men rượu tỉnh mất hơn nửa.
"Đại sư huynh..." Ta nhỏ giọng gọi.
Đại sư huynh chẳng nói chẳng rằng, tiện tay còn thanh toán luôn cả khoản phí ta quậy phá ngày hôm nay. Huynh ấy tốt thật đấy, làm ta khóc vì cảm động.
Tửu lượng của ta vốn chẳng tốt, lúc về phải nhờ đại sư huynh dìu đi. Nhưng đi được nửa đường huynh ấy chê ta đi chậm quá, liền trực tiếp ngồi xổm xuống cõng ta lên lưng.
Men rượu bốc lên làm mặt ta nóng bừng.
Nơi sau cổ đại sư huynh có một khoảng da thịt nhỏ để lộ ra ngoài không khí, ta theo bản năng dán mặt mình vào đó. Mát rượi, dễ chịu làm sao.
Đại sư huynh vẫn im lặng.
Trong lòng ta chợt dâng lên chút tủi thân.
Ta và đại sư huynh trước đây đã chẳng có khả năng gì, sau này lại càng là người thuộc về hai thế giới khác nhau.
Thôi thì có gì đại nghịch bất đạo, cứ mượn đêm nay mà làm hết vậy. Ta chẳng có tiền đồ gì to tát, chỉ là muốn vuốt ve khuôn mặt của đại sư huynh mà thôi.
Trở về dinh thự, đại sư huynh đẩy cửa phòng ta ra, đặt ta nằm xuống giường. Lúc này ta mới có thể nhìn rõ thần sắc của huynh ấy.
"Khanh Khanh, ai dạy muội tới những nơi như thế?" Giọng điệu đại sư huynh bình thản đến lạ.
Ta không đáp lời, chỉ giương mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đại sư huynh, đặc biệt là bờ môi ấy. Huynh ấy sinh ra đẹp đẽ nhường này, tiếc là trong lòng chỉ có kiếm chứ chẳng có bóng dáng cô nương nào.
"Đại sư huynh, nhân sinh ngắn ngủi, ta chỉ muốn đi tiêu d.a.o sung sướng một chút thì có gì sai chứ?"
Rượu làm tăng thêm dũng khí, ta cũng dám cãi lý với huynh ấy.
Ta vốn tưởng đại sư huynh sẽ mắng ta không biết tiến thủ, tự mình hoan lạc.
Thế nhưng không hề, đại sư huynh bảo: "Tiêu d.a.o sung sướng không có gì sai. Nhưng nếu chỉ vì sung sướng, cớ sao lại tới những nơi như thế, tìm những kẻ như thế?"
Huynh ấy khựng lại một nhịp rồi chậm rãi nói tiếp: "Bọn họ không xứng với muội."
Đại sư huynh ngày thường nói năng luôn lạnh nhạt, ta chưa từng thấy huynh ấy dùng ngữ khí này để trò chuyện bao giờ. Có lẽ dưới ánh đèn dầu mờ ảo, ta lại có thêm vài phần ảo giác.
Nhưng ta đại để là đã say không hề nhẹ, liền nhẹ giọng cất lời: "Đại sư huynh, bọn họ không xứng, vậy ai mới xứng đây?"
Ta đương nhiên là mang theo vài phần tâm tư trêu ghẹo.
Tuy biết rõ là không thể, nhưng con người vốn dĩ luôn như vậy.
Ta có lẽ chỉ sống thêm được vài mươi năm nữa, mà chỉ qua mười mấy năm sau thôi, dung mạo của ta và đại sư huynh đã chẳng còn xứng đôi nữa rồi.
Vẫn là câu nói đó: Nhân sinh ngắn ngủi.
"Tiểu sư muội," Đại sư huynh ghé lại gần hơn một chút, đôi mắt lạnh lùng của huynh ấy dường như cũng nhuốm chút hơi ấm, "Muội thấy đại sư huynh thế nào?"
Ta tỉnh cả người, dọa cho tỉnh hẳn.
"Đại sư huynh, chuyện này không đùa được đâu."
"Ta lúc nào trêu đùa với muội chưa?" Đại sư huynh hỏi ngược lại.
Ta: "..."
Càng dọa người hơn nữa!
Đại sư huynh áp sát tới, lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua gò má ta: "Nhân sinh ngắn ngủi, sư muội thấy sao?"
Ta suy nghĩ hồi lâu mới ngộ ra, đại sư huynh có lẽ là có ý với ta. Nhưng hiện tại ta không thể tu luyện được nữa, ý của đại sư huynh là xem như một đoạn sương sớm tình duyên sao?
Mãi không chờ được lời đáp từ ta, đại sư huynh nâng gương mặt ta lên: "Tiểu sư muội không nói lời nào, ta đành coi như muội đã đồng ý."
Ánh mắt lóng lánh, y phục xộc xệch.
Ta chẳng thể phân biệt nổi rốt cuộc là đôi mắt đào hoa chứa chan tình cảm của đại sư huynh đang trêu đậu lòng người, hay là do men rượu quấy phá.
Dù sao thì đúng như câu nói kia: Nhân sinh ngắn ngủi.
Đại sư huynh... huynh ấy hóa ra lại sành sỏi hơn nhiều so với những gì ta tưởng tượng. Ý thức ta hỗn độn mờ mịt, chìm đắm trong sự quấn quít triền miên.
Sáng hôm sau khi trời vừa hửng sáng, ta nhìn đại sư huynh đang nằm ngay bên cạnh mình, trong đầu bắt đầu phác thảo xem lát nữa nên nói gì để bản thân trông tiêu sái một chút.
Thế nhưng trước khi kịp mở miệng, phản ứng đầu tiên của ta lại là sự bất thường.
Luồng linh lực vốn đã biến mất không còn dấu vết nay lại khiến ta cảm nhận được rõ mùng một.
?