Ta nghi ngờ bản thân vẫn chưa tỉnh rượu.
Nhưng ngay sau đó, đại sư huynh bên cạnh vươn tay ôm lấy ta. Huynh ấy đã tỉnh nhưng chưa mở mắt, ta đẩy đẩy huynh ấy.
"Đại sư huynh?"
"Đại sư huynh?"
"Trịnh Cảnh Thuyền!"
Đại sư huynh mở mắt, bởi lẽ ta đã gọi thẳng tên thật của huynh ấy. Huynh ấy hỏi: "Sao vậy?"
Ta bảo: "Hình như ta lại có thể tu luyện rồi."
Đại sư huynh: "Ừm."
Ta lại đẩy huynh ấy: "Đại sư huynh, ta bảo là hình như ta lại có thể tu luyện được rồi đấy!"
Đại sư huynh vốn dĩ thản nhiên, nhưng rất nhanh sau đó lại mở mắt ra lần nữa: "Làm gì mà bất ngờ vậy?"
Ta: "..."
Ta câm nín.
Đại sư huynh bảo: "Nếu không ngủ nữa thì khoanh chân điều tức* đi."
*Tư thế giống ngồi thiền
Đêm đến, đại sư huynh lại đẩy cửa phòng ta ra rồi áp sát tới. Ta chưa kịp phản ứng, theo bản năng giữ lấy tay huynh ấy.
Huynh ấy bảo: "Khanh Khanh, không thể bỏ dở giữa chừng được."
Thế là đêm ấy lại thêm một đêm cuồng nhiệt.
Ta bất tri bất giác nhận ra, có lẽ nào... ta đang cùng đại sư huynh song tu?
Nhưng ta chưa từng nghe nói song tu lại có thể chữa trị được linh căn bao giờ.
Thế là ta bám lấy bờ vai đại sư huynh mà hỏi, nhịp thở huynh ấy hơi dồn dập, nhỏ giọng bảo: "Khanh Khanh, chuyên tâm điều tức đi."
"..."
Rốt cuộc đại sư huynh cũng chịu giải thích rõ ràng với ta.
Ta quả thực đã hủy hoại Kim Đan, linh căn tổn hại nặng nề, đến cả trưởng lão Dược Vương Cốc cũng tự tay phán rằng đời này ta không còn cơ hội tu luyện lại nữa.
Thế nhưng đại sư huynh, thể chất của huynh ấy rất đặc biệt. Huynh ấy là thể chất Lô Đỉnh trời sinh, có thể giúp ta ngưng tụ lại Kim Đan.
Ta chưa từng nghĩ tới, vị đại sư huynh được muôn người kính ngưỡng trong tông môn suốt những năm qua lại từng phải lo sợ vì chính thể chất của mình.
Ta trước đây liều mạng chạy trốn khỏi số mệnh, còn đại sư huynh bây giờ lại vì ta mà chủ động bước chân vào.
Huynh ấy đã trở thành Lô Đỉnh của ta.
"Đại sư huynh không cần vì ta mà hy sinh đến mức này." Ta không gánh nổi ân tình lớn lao như thế.
"Không phải hy sinh," Đại sư huynh đáp, "Ta cùng đạo lữ của mình làm chuyện cá nước thân mật, không gọi là hy sinh."
"Đạo lữ?" Ta lại ngẩn người thêm một lúc.
Đôi mắt đào hoa của đại sư huynh nguy hiểm nheo lại một nhịp, sau đó mới cất lời: "Ta không có đại ân đại nghĩa hy sinh vì tình đồng môn đến thế đâu. Hay là sư muội tính không chịu trách nhiệm?"
Ta khựng lại: "Đại sư huynh... có thể đi ra ngoài trước rồi mới nói mấy lời này được không?"
Đại sư huynh chẳng buồn nghe lời ta.
Chẳng phân biệt nổi là huynh ấy hút tu vi của ta, hay là ta đang dùng huynh ấy làm Lô Đỉnh nữa.
13
Ở chốn nhân gian chưa được bao lâu, ta cùng đại sư huynh liền trở về tông môn.
Nhị sư huynh vừa thấy hai ta quay về, đầu tiên là hai hàng nước mắt lưng tròng, nhưng chẳng mấy chốc sau đã bắt đầu than ngắn thở dài, lên án công việc ở tông môn quá đỗi bộn bề.
Lúc trước khi sư tôn còn ở đây, những việc này đều do lão nhân gia xử lý, những lúc khác thì đến lượt đại sư huynh.
Nhánh của chúng ta ít người, ngày thường những việc cần quản cũng không nhiều, chỉ là trận đại chiến vừa mới đình trệ chưa bao lâu nên việc mới tồn đọng nhiều hơn đôi chút.
Nhị sư huynh tuy tính tình không mấy đáng tin, nhưng làm việc thì lại chẳng có điểm nào để chê trách.
Thế nhưng, điều huynh ấy khóc lóc kể lể lại chẳng phải là chuyện công việc tông môn.
"Đại sư tỷ mang theo một gã nam nhân trở về rồi!" Nhị sư huynh thốt ra câu này, ta thấy rõ mùng một trong đôi mắt phong lưu phóng khoáng của huynh ấy xẹt qua sự không đành lòng cùng ấm ức.
Ta tìm thấy đại sư tỷ ở sau núi. Nơi này vốn là nơi tỷ ấy thích nhất trước đây, đưa đạo lữ về ghé thăm một chút cũng là lẽ thường tình.
Chỉ là... ai đó có thể nói cho ta biết, tại sao cái gã nam nhân mặc nguyên một cây đồ trắng, trông vừa anh tuấn lại vừa có vài phần diễm quỷ kia, lại sở hữu khuôn mặt giống hệt vị Ma quân mà ta từng gặp trước đây vậy?
Trong đầu bỗng nhiên nhớ lại "lễ gặp mặt" mà Ma quân từng ném sang lúc trước, ta tê dại cả người bước tới.
Đại sư tỷ thấy ta đi lại gần liền vỗ vỗ vào người nam nhân bên cạnh. Gã nam nhân đó không mấy vui vẻ lườm ta một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi biến mất ngay trước mặt ta.
"Đại sư tỷ," Lúc này chỉ còn lại ta và đại sư tỷ, ta liền ướm lời: "Tuy rằng Ma quân pháp lực cao cường, nhưng Kiếm Tông chúng ta thiết nghĩ cũng chưa tới mức phải dùng phương thức hòa thân để duy trì hòa bình đâu nhỉ..."
Đại sư tỷ: "..."
Tỷ ấy hình như rất hiếm khi rơi vào cảnh nghẹn họng như thế này.
Một lúc sau, tỷ ấy bật cười: "Muội không thấy hắn sinh ra rất đẹp sao?"
Ta nhíu mày: "Đại sư tỷ, đẹp đâu có ăn thay cơm được."
Đại sư tỷ của ta tuyệt đối không phải là kẻ thấy sắc nảy lòng tham!
Thế nhưng đại sư tỷ đã dùng hành động thực tế để chứng minh cho ta thấy: Tỷ ấy chính là loại người như vậy.
Trái tim ta vỡ tan tành.
"Đại sư tỷ," Ta bỗng nhớ ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, "Ta nghe nói Ma quân hắn không phải là người, hắn là một con Thượng cổ Ma Long. Nhân - Yêu khác đường, đã vậy hắn còn là Ma..."
Ta còn muốn khuyên lăm khuyên lốn nhiều điều nữa, nhưng đại sư tỷ hình như chẳng để vào tai. Tỷ ấy tà tà thốt ra một câu: "Chút chuyện đó có là gì, kẻ hèn hai cái..."
Cái gì cơ?
Ma quân vốn đã rời đi nay lại lần nữa xuất hiện, vẻ mặt không mấy dễ chịu nhìn đại sư tỷ: "A Uyển, tới giờ rồi."
Và thế là đại sư tỷ không còn thuộc về ta nữa.
Lúc bước ra khỏi sau núi, ta thấy nhị sư huynh đang ngồi xổm bên bờ sông tự bế.
Trông huynh ấy suy sụp tới cực điểm, hóa ra huynh ấy thật lòng thích đại sư tỷ. Tuy trông có vẻ hơi t.h.ả.m thương, nhưng nhị sư huynh quả thực là tự làm tự chịu.
Ta vốn định tiến lại an ủi vài câu, kết quả đại sư huynh xuất hiện, trực tiếp vung một chân đá nhị sư huynh đi làm việc.
Chưa đợi lòng đồng cảmcủa ta dâng lên, đại sư huynh đã nắm lấy tay ta rồi bảo: "Kẻ trêu hoa ghẹo cỏ không xứng được thương hại."
Đại sư huynh bảo nhị sư huynh chẳng có gì đáng để đồng cảm. Cho dù đại sư tỷ từng có ý với huynh ấy, thì nhị sư huynh cũng chưa chắc đã đủ dũng khí để đối đầu với gia tộc mình.
Nhị sư huynh đang tự giễu nhìn thấy ta và đại sư huynh tay nắm tay thì lại càng thêm phần tự giễu hơn.
Đại sư tỷ đưa tỷ phu trở về hiển nhiên không phải để cho sư tôn xem mắt, bởi lão nhân gia vẫn còn đang bế quan.
Thế nhưng Tông chủ thì lại thường xuyên lo lắng Ma quân một lời không hợp là liền san bằng Kiếm Tông của chúng ta.
Đại sư tỷ số lần bò trườn ngang ngược cũng ít đi hẳn, nghe nói là sau khi kết làm đạo lữ với tỷ phu thì trạng thái tinh thần đã ổn định hơn rất nhiều.
Có điều, màn trình diễn của tỷ ấy trong trận đại chiến Nhân - Ma năm đó dường như đã khiến không ít tu sĩ nhận ra Thể tu cũng là một hướng đi không tồi.
Hành động thích bò trườn và gào thét của đại sư tỷ bị bọn họ ngộ nhận là một phương pháp tu luyện, dẫn tới việc đông đảo tu sĩ tranh nhau học theo.
Sau khi đại đa số tu sĩ trải nghiệm xong đều cảm thán: "Trạng thái tinh thần ổn định hơn hẳn!"
"..."
Đại sư tỷ không thường xuyên ở lại tông môn, phần lớn thời gian tỷ ấy cùng Ma quân sống ở Ma giới.
Nghe nói là vì Ma cung rộng rãi, người lại thưa thớt, lúc bò trườn vặn vẹo cũng thoải mái hơn nhiều.
Đại sư huynh và ta đã thành hôn kết làm đạo lữ, trong tông môn ai nấy cũng khen ngợi là một đôi trời sinh.
Chỉ có điều đại sư huynh nhập vai vào thân phận "Lô Đỉnh" quá sâu, đôi khi ta thậm chí còn không phân biệt nổi rốt cuộc là huynh ấy đang muốn quấn quít hay là đang đốc thúc ta tu luyện nữa.
Chờ đến khi sư tôn bế quan mười năm bước ra, con gái của ta và đại sư huynh vừa mới biết đi. Con bé nẫm nĩ bò tới gối lão nhân gia, cất giọng sữa ngọng nghịu gọi: "Ông nội!"
Sư tôn với khuôn mặt vẫn trẻ trung ngời ngời lập tức chịu một cú sốc toàn thân: "..."