Trận đại chiến Nhân - Ma đã cận kề như lửa.

Ta nhìn những kẻ quanh mình đang nghiến răng nghiến lợi đối với Ma tộc mà chỉ thấy m.ô.n.g lung.

Trong thời gian ngắn ngủi, mức độ thù hận của các tu sĩ đối với Ma quân đã lên tới mức không thể tưởng tượng nổi.

Họ vội vã đến Ma tộc, dường như chẳng còn ai bận tâm tới tính mạng của các đệ t.ử chính phái đang nằm trong tay đối phương nữa.

Nhị sư huynh khác hẳn ngày thường. Huynh ấy trở về gia tộc một chuyến, sau đó cãi nhau một trận kịch liệt với người nhà rồi bị cấm túc. Nhưng trước khi bị nhốt, dường như huynh ấy đã gửi cho đại sư huynh một tin tức.

Sư tôn đại diện cho đại biểu cường giả Kiếm Tông, ngài sẽ dẫn dắt đệ t.ử Kiếm Tông đi thảo phạt Ma tộc.

Thế nhưng đại sư huynh với tư cách là đệ t.ử thân truyền của ngài lại chẳng được phân công bất kỳ nhiệm vụ nào.

Trong lòng ta sinh nghi. Rốt cuộc vào một ngày nọ, thấy đại sư huynh lén lút rời khỏi tông môn, ta quyết đoán bám theo.

Hướng ngự kiếm phi hành của đại sư huynh là tiến về Ma giới. Ta không dám bám quá gần. Đại sư huynh có vẻ muốn đi cứu đại sư tỷ, nhưng việc huynh ấy đơn độc xông vào Ma giới tuyệt nhiên không phải điều hay.

Linh khí xung quanh dần trở nên loãng đi.

Ta móc chiếc trâm Phượng Hoàng Mộc mà đại sư tỷ tặng ra để che giấu khí tức tu sĩ Nhân tộc trên người, tiện thể còn thi triển một thuật che mắt.

Thuật che mắt của ta có thể không đủ gãi ngứa, nhưng có thêm Phượng Hoàng Mộc bổ trợ thì lại hoàn toàn khác biệt.

Đại sư huynh tiến vào Ma giới ra sao thì không cần ta phải bận tâm. Chỉ là khi đặt chân vào Ma giới này, ta vẫn không khỏi bàng hoàng.

Chợ xá phồn hoa, các c.h.ủ.n.g t.ộ.c đi lại nườm nượp trên phố, nhà cửa thương điếm hai bên đường được sắp xếp vô cùng ngăn nắp. Nếu không phải vì linh khí quá dày, ma khí phảng phất quanh đây thì ta đã xém chút cho rằng nơi này là chốn nhân gian rồi.

Ta ghé vào một sạp bán y phục xem thử, phát hiện trên sạp toàn là trang phục của các môn phái.

?

Lão bản thấy dáng vẻ chưa từng thấy sự đời này của ta thì ánh mắt sáng quắc như vừa gặp được con mồi béo bở: "Tiểu cô nương ở quê mới lên đúng không? Đống quần áo này của ta đều là lột từ trên người tu sĩ Nhân tộc xuống đấy, đảm bảo hàng thật, giá một trăm ma tinh ! Có thích không, thích thì một bộ bán rẻ cho ngươi một trăm ma tinh!"

Ủa? Trước đó nghe đồn các tu sĩ đơn độc ra ngoài dễ bị tổ chức bí mật đ.á.n.h xỉu rồi lột sạch quần áo, tài sản, hóa ra là do các người làm đấy à!

Một trăm ma tinh... hắc, đúng là đen thật!

Ta tò mò hỏi: "Nếu người khác có quần áo tu sĩ Nhân tộc thì ông có thu không? Bao nhiêu một bộ?"

Lão bản xua tay hào phóng: "Thu chứ, sao lại không thu? Xem là của môn phái nào đã, môn phái khác nhau giá cả cũng khác nhau."

"Kiếm Tông thì sao?"

Ánh mắt lão bản sáng rực lên: "Kiếm Tông chính là đắt hàng nhất chỗ ta đấy, tiểu cô nương ngươi có hàng à?"

Thế là ta dùng hai bộ đệ t.ử phục đã mặc không vừa nữa đổi lấy ba trăm ma tinh. Trang phục Kiếm Tông ở Ma giới lại được săn đón đến thế cơ à? Ta vô cùng chấn động.

Sau khi đổi lấy ma tinh ta mới phát hiện, trên đường phố Ma giới người mặc quần áo tu sĩ Nhân tộc nhiều vô số kể, thậm chí có thể coi là một loại trào lưu. Thế này mà gọi là sắp khai chiến với Nhân tộc đấy à?

Vị trí Ma cung thực ra rất dễ tìm, nhưng muốn thâm nhập vào trong thì lại cực kỳ gian nan. Ta còn chưa kịp tiếp cận thì bỗng nhiên bị ai đó từ phía sau túm lấy cổ áo. Ngoảnh đầu lại, ta đụng ngay phải ánh mắt đen ngòm của đại sư huynh.

"Muội tới Ma giới làm gì?"

Ta đuối ly nhưng vẫn cứng miệng: "Ta tới cứu đại sư tỷ."

Đại sư huynh lạnh lùng nhìn ta, dường như đang thầm cười nhạo sự ngây thơ của ta. Vị Ma quân kia là người mà đại sư tỷ tự nguyện đầu hàng, đến đ.á.n.h cũng chẳng buồn đ.á.n.h. Ta lấy cái gì ra mà đòi cứu đại sư tỷ cơ chứ?

Có điều ta không thể giương mắt nhìn ở tông môn được.

Mấy kẻ một lòng muốn khai chiến kia trong lòng căn bản chẳng bận tâm tới sống c.h.ế.t của đại sư tỷ.

Ta ít nhất cũng phải tới để xác nhận tình trạng của tỷ ấy, huống hồ ta cũng chẳng phải hoàn toàn không có bài tẩy.

Đại sư huynh không yên tâm đuổi một mình ta trở về, đành bấm bụng tha theo ta.

Sau khi trải qua một vài trắc trở nhỏ có thể bỏ qua không chấp, chúng tôi cải trang thành ma tướng và thành công thâm nhập vào Ma cung.

Thậm chí có thể nói là dễ như trở bàn tay tìm thấy đại sư tỷ.

Tỷ ấy đang ở ngay trên mái hiên của tòa cung điện cao nhất Ma cung, tay chân chạm đất, bắt đầu màn vặn vẹ bò trườn ngày hôm nay của mình.

Không chỉ có vậy, ngay trên khoảng đất phía dưới đại sư tỷ, một đám Ma tộc ăn bận đủ kiểu cũng giống như tỷ ấy, tay chân chạm đất bò trườn khắp nơi. Gương mặt họ co rúm gào hú, cảnh tượng này giống như tất cả mọi người đều đã đ.á.n.h mất lý trí vậy.

Thậm chí so sánh ra, đại sư tỷ trông còn có phần ưu nhã hơn.

"..."

Đại sư tỷ ơi, chị đừng có vô lý quá đà như thế chứ!

Chương 8 - Sư Tỷ Nói Ta Là Nữ Chính Truyện Cẩu Huyết - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia