13

Việc nhận lại đại sư tỷ thực ra chẳng phải chuyện gì quá khó khăn.

Tuy rằng xưa nay vẫn chưa ai nắm rõ tu vi của đại sư tỷ ở mức độ nào, nhưng tỷ ấy lại đứng ở vị trí dễ thấy như thế, chỉ cần chúng ta lộ ra chút tín hiệu đồng môn là tỷ ấy liền nhận ra ngay.

Có điều ta và đại sư huynh lại chẳng gặp may cho lắm.

Đại sư tỷ còn chưa kịp trèo xong trên mái hiên thì vị Ma quân cao cao tại thượng kia đã phát hiện ra chúng ta.

Lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra tòa cung điện mà đại sư tỷ tung hoành hoạt động chính là tẩm điện của Ma quân.

Hắn bị động tĩnh do đại sư tỷ cùng đám Ma tộc gây ra làm cho tỉnh giấc, ra cửa chắp tay sau lưng nhìn chằm chằm đại sư tỷ một hồi lâu.

Mu bàn tay trái chống cằm trầm ngâm suy tư, trông chẳng khác nào đang tính toán xem nên chế biến đại sư tỷ thế nào cho thơm ngon hơn.

Nhưng hắn còn chưa suy tính xong thì đã phát hiện ra ta cùng đại sư huynh trong Ma cung.

Cũng tại ta học nghệ không tinh, bằng không đã chẳng đến mức chật vật thế này.

Đại sư huynh vốn dĩ phong thái tiên phong đạo cốt quen rồi, dù bị bắt giữ thì trên người vẫn chẳng có nửa điểm dáng vẻ của kẻ làm tù nhân.

Huynh ấy thậm chí còn có tâm trí hướng về phía đại sư tỷ – người vừa hoàn thành xong việc trèo bò hôm nay – mà hành lễ: "Đại sư tỷ."

Đại sư tỷ thấy chúng ta thì khựng lại một nhịp, sau đó nghiêm túc hỏi: "Các ngươi tới đây làm gì?"

"Đại sư tỷ, ta cùng đại sư huynh lo lắng cho tỷ, nên mới..." Liếc thấy nét mặt của vị Ma quân kia, trong lúc cấp bách, khóe miệng ta giật giật rồi buột miệng thốt ra, "... tới thăm tỷ xem sao..."

Câu này nghe cứ như thể đại sư tỷ chỉ là vừa chuyển sang chỗ ở mới vậy.

Đại sư tỷ bị bắt đã gần mười ngày. Dựa theo kết cục của các đệ t.ử mất tích ở các môn phái khác, lúc tới đây ta thậm chí đã dự liệu tình huống xấu nhất.

Nhưng trên thực tế, sư tỷ ta lại giống như khách quý của Ma cung vậy.

Tên Ma quân g.i.ế.c người không chớp mắt trong lời đồn đại kia lại có thể dung thứ cho đại sư tỷ dẫn theo một đám người tới làm loạn ngay tại tẩm điện của mình.

Đại sư tỷ dường như chẳng hề lĩnh hội được ý trong lời ta nói, tỷ ấy bảo: "Sư đệ, sư muội, nếu các ngươi đã tới rồi thì ở lại làm khách vài hôm đi, coi như thưởng thức phong cảnh nhân tình của Ma giới."

Ta, đại sư huynh: "..."

Bên ngoài Nhân tộc đã đang chiêu binh mãi mã chuẩn bị thảo phạt Ma tộc, còn ở đây đại sư tỷ lại mời chúng ta ở lại Ma tộc làm khách. Khẩu khí này nghe có hợp lý không cơ chứ?

Quả nhiên, Ma quân bên cạnh liền không vui cất lời: "Đây là Ma cung của bổn tôn."

Đại sư tỷ đúng không hổ danh là đệ nhất nhân năng khuất năng thân, tỷ ấy lập tức quay sang kính cẩn với Ma quân: "Tôn quý Vương thượng, xin hỏi ta có thể mời sư đệ cùng sư muội lưu lại chơi vài ngày được không?"

Ma quân nghe xong, chẳng biết suy nghĩ điều gì rồi buông một câu: "Tùy ngươi."

Đại sư tỷ lại quay sang nhìn chúng ta: "Hắn đồng ý rồi đấy."

Ta trầm mặc, đại sư huynh cũng trầm mặc.

Chúng ta vốn tưởng đại sư tỷ ở Ma giới sẽ chịu nhiều khổ ải, tới rồi mới phát hiện đại sư tỷ xấc xược tới mức chỉ thiếu điều ngồi lên đầu Ma quân.

"Tiểu sư muội, thịt nướng ở Ma giới cũng là một tuyệt kỹ đấy, trước đây muội chưa từng được nếm thử, ăn nhiều một chút đi." Đại sư tỷ bên cạnh đưa sang một chiếc đùi nướng tỏa hương thơm phức.

Ta theo bản năng đưa tay đỡ lấy.

Lúc này đã là đêm muộn ở Ma giới, chúng ta ngồi quây quần bên đống lửa trại. Đại sư tỷ hứng khởi nướng thịt, còn vị Ma quân với uy áp đầy sức chấn nhiếp kia thì ngồi ở phía đối diện.

Ánh mắt hắn nhìn ta và đại sư huynh vô cùng bất thiện, có vẻ như đang cân nhắc giữa việc nên sát hại hay tha mạng.

Chẳng rõ Ma quân mang tâm tư gì mà lại cho phép một kẻ tù binh như đại sư tỷ gây ra biết bao động tĩnh ở Ma cung thế này.

Đại sư tỷ cũng chẳng giống kẻ bị bắt tới, tỷ ấy thậm chí trông còn giống chủ nhân nơi này hơn cả Ma quân.

"Đại sư tỷ," ta nhỏ giọng hỏi tỷ ấy, "Tỷ không cùng chúng ta trở về sao?"

Đại sư tỷ từ chối: "Ta ở đây sống rất tốt, các ngươi không cần lo lắng. Trở về bảo với sư tôn cái lão già..."

Đại sư huynh mặt lạnh ho một tiếng.

Đại sư tỷ lập tức đổi giọng: "Trở về chuyển lời tới sư tôn, bảo người già rồi thì cũng không cần lo lắng quá đâu."

"..."

Ma giới đối với ta mà nói thật sự không phải nơi chốn tốt lành gì. Linh khí mỏng manh, tu sĩ chúng ta ở lại đây lâu ngày sẽ chẳng có chút lợi ích nào cho tu vi.

Đại sư tỷ bẩm sinh không có linh căn, tỷ ấy mới mở ra con đường riêng để làm thể tu. Nhưng cũng nhờ vậy mà môi trường ở Ma giới chẳng gây ra chút ảnh hưởng nào tới tỷ ấy.

Dù thế, ta vẫn muốn đưa đại sư tỷ trở về. Ta tìm cơ hội lén nói cho tỷ ấy biết việc Nhân tộc và Ma tộc sắp sửa bùng nổ đại chiến.

Thế nhưng đại sư tỷ vẫn không chịu cùng ta trở về. Tỷ ấy bảo những tu sĩ Nhân tộc bị mất tích kia vốn không hề xuất hiện ở Ma giới.

Ta cùng đại sư huynh đều ngẩn người, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng cười lạnh từ hướng không xác định truyền tới:

"Bổn tôn chỉ bắt đúng một mình kẻ này về, những kẻ khác bổn tôn hoàn toàn không hay biết."

Lời này thốt ra từ miệng Ma tộc, đáng lý ra chẳng ai tin tưởng. Chỉ là tu vi của Ma quân vượt xa ta và đại sư huynh, hắn đã sống hàng vạn năm, có lẽ phần lớn thời gian đều chìm trong giấc ngủ sâu, nhưng quả thực hắn chẳng việc gì phải cất công lừa gạt chúng ta.

Vậy thì những tu sĩ Nhân tộc khác rốt cuộc đã đi đâu?

Ta và đại sư huynh bị Ma quân quăng ra khỏi Ma giới. Trông hắn vô cùng thiếu kiên nhẫn, thậm chí đã vài lần nổi sát tâm với đại sư huynh – người liên tục buông lời vô lễ với hắn. Nhưng lần nào hắn cũng kiềm chế cơn bốc đồng đó lại vì một nguyên do mà ta không rõ.

Thậm chí trước khi đuổi đi, hắn còn quăng cho mỗi người chúng ta một túi pháp bảo sáng lấp lánh.

Hắn bảo đó là lễ gặp mặt.

Nói xong liền biến mất.

Thật là kỳ quái hết sức!

Chương 9 - Sư Tỷ Nói Ta Là Nữ Chính Truyện Cẩu Huyết - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia