Vệ Thanh cố lết cơ thể đầy m.á.u dữ dội lao tới, nhưng chân gãy khiến hắn ngã nhào xuống bùn.
Lục Chiêu Hoằng nhìn những mũi tên đen kịt đang nhắm vào mình. Hắn biết mình không thể thoát khỏi hẻm núi này nữa. Hắn ném lệnh bài vương phủ vào tay Hứa Trạch.
“Mang hòm chứng cứ thật dưới gầm xe thứ ba... đi đường ngách về kinh.” Hắn ra lệnh.
“Đây là quân lệnh! Đi ngay!”
Hứa Trạch khóc ra m.á.u, kiên quyết ôm lấy chân hắn không chịu rời đi.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, trước khi hàng vạn mũi tên đen lao xuống, Lục Chiêu Hoằng bỗng nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên từ phía cửa ngách:
“Lục Chiêu Hoằng!”
Hắn dùng chút sức tàn quay đầu lại nhìn.
Nhưng trước mắt hắn chỉ có màn mưa lớn trắng xóa che khuất mọi tầm nhìn.
“Hưu! Hưu! Hưu!” Hàng trăm dây cung đồng loạt bật lên vang dội hẻm núi.
Ta vừa trèo qua khe đá hẹp liền nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó.
Hàng vạn mũi tên độc như một tấm lưới đen kịt từ trên trời lao xuống vị trí của Lục Chiêu Hoằng.
Hắn đang đứng đó, n.g.ự.c cắm tên độc, giáp bạc nhuộm đầy m.á.u tươi.
Thẩm Quy Hạc từ phía sau lao tới, dùng toàn lực giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay ta. Hắn biết, khế ước c.h.ế.t ch.óc sắp sửa kích hoạt.
“Đừng đi! Vãn Ngưng, đừng bước vào đó!” Giọng hắn đầy vẻ tuyệt vọng.
Ta quay lại nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ. Đây là cơ hội cuối cùng để ta quay đầu và tiếp tục tồn tại.
Ta nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gỡ từng ngón tay của Thẩm Quy Hạc ra khỏi tay mình.
“Thẩm Quy Hạc.” Ta mỉm cười, nước mắt chảy dài.
“Cảm ơn chàng vì tất cả.”
Nói xong, ta dứt khoát quay người, lao thẳng vào giữa vùng mưa tên độc đang rơi xuống.
“XOẢNG!”
Thời gian xung quanh đột ngột chậm lại mười lần. Một lực lượng siêu nhiên vô hình vạch ra một bức tường chắn ngăn cách Thẩm Quy Hạc ở phía ngoài.
Hạt mưa đứng yên giữa không trung thành những viên pha lê nhỏ. Những mũi tên độc đang lao xuống lơ lửng tĩnh lặng.
Vệ Thanh, Hứa Trạch, toán sát thủ đều bất động như những bức tranh vẽ.
Chỉ có một mình ta có thể di chuyển bình thường trong không gian xám xịt này. Ta chạy băng qua những mũi tên sắc bén đang dừng giữa chừng, chạy qua những giọt nước mưa lạnh buốt.
Ta nhìn thấy Lục Chiêu Hoằng đang giữ nguyên tư thế quay đầu nhìn về phía ta, đôi mắt hắn bất động.
Khi ta chạy đến sát trước mặt hắn, thời gian đột ngột chuyển động trở lại bình thường.
Hàng loạt mũi tên độc xuyên qua lớp giáp bạc, cắm ngập vào người Lục Chiêu Hoằng.
Một mũi tên chí mạng xuyên thẳng qua l.ồ.ng n.g.ự.c gần tim hắn.
Kiếm gãy rơi khỏi tay, cơ thể cao lớn của hắn đổ gục xuống đất bùn. Ta lao tới, đưa cả hai tay đỡ lấy cơ thể đẫm m.á.u của hắn vào lòng.
Vòng khế ước trên cổ tay ta phát ra ánh sáng rực rỡ, ch.ói lòa cả hẻm núi.
Giọng nói cơ khí vô tình vang lên trong tâm trí ta:
[Điểm c.h.ế.t đã hình thành hoàn toàn. Nhân vật mục tiêu đã t.ử vong.]
[Người thay thế có xác nhận kích hoạt trao đổi kết cục hay không?]
Ta không lập tức trả lời quy luật thế giới.
Bản năng của một bác sĩ cấp cứu bắt ta phải quỳ xuống đất, đặt hai ngón tay lên động mạch cổ của hắn.
Mạch hoàn toàn đình trệ, l.ồ.ng n.g.ự.c không còn phập phồng, hơi thở đứt quãng. Mũi tên độc đã xuyên thấu qua vùng phế nang gần tim, m.á.u ồ ạt trào ra từ miệng hắn.
Ta điên cuồng dùng tay bẻ gãy cán tre của mũi tên độc, dùng lòng bàn tay ấn c.h.ặ.t vào vết thương để cầm m.á.u.
Ta châm ba cây kim bạc vào các huyệt đạo chí mạng trên đầu hắn để kích thích hệ thần kinh trung ương, cố giữ cho hắn một tia thần trí.
“Lục Chiêu Hoằng! Tỉnh lại cho ta! Không được nhắm mắt!” Ta hét lên, giọng khàn đặc.
Lục Chiêu Hoằng chầm chậm mở mắt ra qua màn sương m.á.u.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của ta, đôi mắt xám tro tràn ngập sự ngơ ngác và hoảng hốt. Hắn không hiểu vì sao ta lại xuất hiện ở chiến trường đầy m.á.u này.
Hắn dùng bàn tay đầy m.á.u cố đẩy ta ra ngoài vùng nguy hiểm: “Đi... mau đi...”
Ta lắc đầu điên cuồng, nước mắt rơi lã chã xuống vết thương trên n.g.ự.c hắn: “Ta là đại phu! Chưa cứu xong người, ta tuyệt đối không đi!”
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt mệt mỏi thoáng hiện lên một tia vui mừng và đau đớn tột cùng. Hắn thốt ra vài chữ nghẹn ngào:
“Nàng... không phải đã chọn... Quy Hạc sao?”
Cơn đau từ khế ước bóp nghẹt cổ họng ta, ta không thể nói ra một chữ sự thật nào.
Ta chỉ biết bấu c.h.ặ.t lấy vai hắn: “Đừng nói nữa! Giữ hơi thở cho ta!”
Nhưng đồng t.ử của hắn bắt đầu giãn ra, các chỉ số sinh tồn tụt dốc không phanh.
Dù ta có là bác sĩ cấp cứu giỏi nhất thời hiện đại, với điều kiện thô sơ ở hẻm núi này, ta không cách nào cứu được một người bị mũi tên xuyên tim và nhiễm kịch độc chạy thẳng vào m.á.u. Y thuật đã hoàn toàn bất lực.
Giọng nói vô tình của quy luật lại vang lên đều đặn:
[Kết cục t.ử vong của Lục Chiêu Hoằng còn mười nhịp thở.]
[Nếu không xác nhận, cả hai sẽ cùng bị xóa sổ.]
Lục Chiêu Hoằng đưa bàn tay run rẩy lên, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, ngay vị trí của vệt sẹo khế ước. Hắn nhìn thấy luồng sáng trắng đang phát ra từ da thịt ta, nhưng hắn không hiểu đó là gì. Hắn chỉ biết buông lỏng năm ngón tay.
Mạch đập của hắn hoàn toàn dừng lại.
Thế giới hoàn toàn rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng mưa rơi biến mất.
Mọi mũi tên độc trên trời đứng yên như một bức tường màu đen.
Giọng nói lạnh lẽo hỏi ta lần cuối cùng:
[Người thay thế có tự nguyện tiếp nhận toàn bộ kết cục t.ử vong của Lục Chiêu Hoằng hay không?]
Ta ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể lạnh dần của hắn, đặt bàn tay hắn lên nửa khối ngọc bội song ngư ta đang giấu trong lòng.
“Ta tự nguyện.” Ta đáp rõ ràng từng chữ.
“ẦM!”
Vòng khế ước trên cổ tay ta vỡ tan thành ngàn vạn tia sáng trắng, quấn c.h.ặ.t lấy cơ thể ta và Lục Chiêu Hoằng.
Tất cả các mũi tên độc đang cắm trên người hắn bắt đầu tan chảy thành những đốm sáng nhỏ rồi biến mất vào không khí.
Vết thương xuyên tim trên n.g.ự.c hắn khép lại từng chút một, kịch độc đen ngòm trong mạch m.á.u của hắn bị hút ngược ra ngoài.
Nhưng cùng lúc đó, trên cơ thể ta xuất hiện những thương tổn tương xứng y hệt.
Bả vai ta nhói đau dữ dội, một vệt m.á.u toét ra.
Bên sườn phải của ta rách toạc, m.á.u tươi tuôn ra xối xả nhuộm đỏ chiếc áo vải thô màu xám.
Và đau đớn nhất, một cơn đau xé tâm can đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c trái của ta, ngay vị trí gần tim. Kịch độc lan nhanh, khiến thần trí ta lập tức mờ mịt, hơi thở nghẹn ứ.
Đây không phải là mũi tên thật bay sang người ta, mà là toàn bộ “kết cục phải c.h.ế.t” của hắn đã được chuyển giao hoàn toàn sang sinh mệnh của ta.
“Khụ...” Lục Chiêu Hoằng trong lòng ta đột ngột hít vào một hơi khí lạnh.
Mạch đập của hắn bắt đầu hoạt động trở lại, nông nhưng kiên định. Hắn đã sống lại.
Cùng lúc đó, cơ thể ta bắt đầu trở nên mờ nhạt, trong suốt dần từ các đầu ngón tay. Ta sắp bị xóa sổ khỏi thế giới này.