Lục Chiêu Hoằng năm nay ba mươi tám tuổi.
Hắn đã trở thành một vương t.ử phi thường trầm ổn, chín chắn.
Hắn vẫn ít nói, vẫn giữ vẻ lạnh lùng trên triều đình, nhưng không còn là kẻ không tin bất kỳ ai.
Vệ Thanh nay đã là thống lĩnh cấm quân, Hứa Trạch phụ trách quản lý kho quân lương triều đình.
Thẩm Quy Hạc trở thành trọng thần được vương triều tin cẩn nhất.
Tất cả những người đáng lẽ phải c.h.ế.t hoặc bị phế trong cuốn sách cũ, nay đều đang sống tốt.
Sự hy sinh của một người đã thật sự tạo ra một thế giới mới tốt đẹp hơn.
Trong thư phòng của Lục Chiêu Hoằng, mười năm qua, chưa từng thiếu chiếc chén trà thô thứ hai.
Hồi chuông dài bỗng từ hoàng cung vang vọng khắp kinh thành.
Hoàng đế Lục Minh Viễn băng hà.
Hoàng cung Đại Lương chìm trong đại tang.
Sau vụ án Vọng Xuyên mười năm trước, thế lực Đông cung của Thái t.ử từng bước một suy yếu.
Nhiều quan viên tham ô bị xử lý tận gốc, thế lực quân đội của phe Thái t.ử bị thu hẹp hoàn toàn.
Những chứng cứ mới liên tục chứng minh phe cánh Đông cung không ngừng gây rối ngoài biên ải.
Lục Cảnh Diệp không trực tiếp tham gia, nhưng không thể thoát khỏi trách nhiệm quản lý tối cao.
Hoàng đế Lục Minh Viễn giữ lại danh vị của Thái t.ử nhiều năm chỉ để cân bằng quyền lực.
Đến cuối đời, ông hiểu Lục Cảnh Diệp đã hoàn toàn mất đi khả năng ổn định triều cục.
Lục Cảnh Diệp bị phế vị ngay trước khi Hoàng đế nhắm mắt xuôi tay.
Hắn không bị xử t.ử, chỉ bị giam lỏng tại hoàng lăng, phong làm một nhàn vương không thực quyền.
Bùi Hoàng hậu cũng mất sạch quyền can thiệp triều chính, bị cấm túc tại thâm cung.
Trước khi băng hà, Hoàng đế Lục Minh Viễn để lại di chiếu truyền ngôi cho Tam hoàng t.ử.
Lục Chiêu Hoằng có công chỉnh đốn quân lương, ổn định biên quan, lòng dân quy thuận. Hắn không bị thế gia ngoại thích thao túng, lại biết kiềm chế quyền lực.
Hắn quỳ xuống nhận di chiếu, nét mặt phẳng lặng, không chút vui mừng.
Hắn chấp nhận gánh vác thiên hạ.
Ngày lễ đăng cơ vương giả được định vào đầu tháng tám.
Đúng vào thời điểm trận mưa tên Vọng Xuyên mười năm trước từng diễn ra.
Ngày lễ đăng cơ, trời trong xanh không một gợn mây đen.
Văn võ bá quan quỳ rạp dưới thềm ngọc, tiếng tung hô vạn tuế vang vọng khắp hoàng cung.
Lục Chiêu Hoằng mặc long bào, từng bước từng bước bước lên bậc thềm cao nhất của ngai vàng.
Khoảnh khắc ngồi xuống long tọa, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng nhiên đau nhói dữ dội.
Không phải cái đau của vết thương cũ, mà là cảm giác một lời hứa xa xôi cuối cùng đã hoàn thành.
Trong đầu hắn thoáng hiện lên một thước phim vỡ vụn: Một nữ t.ử mặc áo vải xám đứng dưới mưa hiên miếu.
Một chiếc đèn hoa sen lụa tắt lửa trôi sông, một bàn tay mười ngón đan c.h.ặ.t vào tay hắn.
Và một giọng nói rất mờ nhạt, dịu dàng vang lên: “Chàng phải sống thật lâu.”
Hắn không cách nào nhìn rõ gương mặt nàng, hình ảnh lập tức biến mất ngay trong một nhịp thở.
Thẩm Quy Hạc đứng ở cuối hàng quan văn, ngẩng đầu nhìn vị hoàng đế mới của Đại Lương.
Trong tay áo hắn là chiếc hộp gỗ giấu kín cây trâm bạch ngọc nứt nẻ và nửa phần ngọc bội song ngư còn lại.
Hắn nhớ rõ người con gái kia từng biết trước kết cục vương giả này của Lục Chiêu Hoằng.
Nàng đã biến mất hoàn toàn từ mười năm trước, không ai trên thế gian có thể gọi lại cái tên của nàng.
Nhưng chỉ đến ngày hôm nay, lời định mệnh mới hoàn toàn ứng nghiệm: Nàng biến mất để chàng đăng cơ.
Sau nghi thức triều chính, tổng quản nội thị dâng trà lên long án.
Theo mệnh lệnh cũ mười năm qua, gã vẫn đặt hai chiếc chén sứ thô đặt đối diện nhau.
Một vị đại thần mới lên chức nhìn thấy, tưởng hầu cận sơ suất: “Sao lại để thừa một chén trà?”
Tổng quản nội thị cung kính cúi đầu: “Đại nhân bớt giận, đây là thói quen của bệ hạ bấy lâu nay.”
Hoàng đế Lục Chiêu Hoằng vương triều mới ban hành hàng loạt chính sách cải cách vĩ đại.
Về quân lương, hắn cho kiểm kê kho định kỳ, tách biệt hoàn toàn quyền mua, vận chuyển và giám sát.
Binh sĩ ngoài biên quan được cấp lương thực, áo ấm đầy đủ trước mùa đông, kẻ tham ô bị xử c.h.é.m.
Hắn cho lập y quán công tại các châu huyện nghèo, công khai cho phép nữ y được hành nghề y thuật.
Mở kho t.h.u.ố.c cứu tế vương triều khi có thiên tai, huấn luyện dân chúng cách xử lý vết thương sạch sẽ.
Hắn ra lệnh cấm quan địa phương tự ý phóng hỏa thiêu thôn làng khi có dịch bệnh xuất hiện.
Giảm thuế cho những vùng chịu thiên tai lũ lụt, xây dựng thêm giếng nước sạch khắp nơi.
Khi thẩm vấn nghi phạm, hắn kiên nhẫn giữ lại mạng sống của bọn họ để tra xét tận gốc kẻ chủ mưu.
Không một ai trong triều hiểu vì sao hoàng đế lại đặc biệt quan tâm đến những điều nhỏ nhặt này.
Ngay cả chính Lục Chiêu Hoằng cũng không biết lý do tại sao, hắn chỉ cảm thấy đó là việc hắn bắt buộc phải làm.
Cách nhìn nhận về sinh mạng của Tống Vãn Ngưng đã biến thành cách Lục Chiêu Hoằng cai trị thiên hạ.
Nàng đã biến mất khỏi thế gian, không để lại một cái tên trong sổ sách hay giấy tờ hộ tịch.
Nhưng mỗi một gian y quán công được xây lên, mỗi một mạng người nghèo được cứu sống trong triều đại mới, đều là một dấu vết hữu hình của nàng để lại trong cuộc đời hắn.
Hắn cai trị thiên hạ bằng sự lương thiện mà nàng khơi dậy bên trong linh hồn hắn.
Đại điện vương phủ vào năm trị vì thứ ba của hoàng đế.
“Bệ hạ, xin ngài sớm lập hoàng hậu để ổn định hậu cung, khai sinh hoàng tự!” Các đại thần quỳ dâng tấu.
Các thế gia vương tôn liên tục dâng danh sách các tiểu thư khuê các đoan trang lên long án.
Lục Chiêu Hoằng cầm b.út lông, phê hai chữ: “Từ chối.”
“Triều cục Đại Lương vừa ổn định, bổn cung không muốn hậu tộc gia cường quyền thế, thao túng vương triều.” Hắn đưa ra lý do chính trị hoàn hảo.
“Việc lập người kế vị có thể chọn lựa trong tông thất sau này, hậu cung không cần can thiệp chính sự.”
Các đại thần không thể phản bác, đành im lặng rút lui.
Một vị lão thần khuyên nhủ riêng: “Nếu bệ hạ kiêng dè thế gia, có thể chọn một nữ t.ử có xuất thân bình dân, y thuật hay học thức tầm thường vào cung.”
Lục Chiêu Hoằng im lặng. Hắn nhìn chiếc ghế trống đặt đối diện bên long án.
Trong đầu hắn hoàn toàn không có khuôn mặt hay hình bóng của một nữ t.ử cụ thể nào trên đời.
Nhưng hắn biết rõ, nếu có bất kỳ ai ngồi vào vị trí chiếc ghế đó, chính bản thân hắn sẽ phản bội một lời hứa thiêng liêng mà hắn không cách nào nhớ nổi.
Sau buổi thiết triều, Thẩm Quy Hạc bước vào thư phòng, nhìn long án: “Bệ hạ thực sự không muốn lập hậu, hay chỉ là chưa tìm thấy người thích hợp?”
Lục Chiêu Hoằng buông tấu chương xuống, ánh mắt xám tro nhìn chiếc chén trà thô thứ hai:
“Ta không biết.”
“Ta chỉ cảm thấy... vị trí chiếc ghế đối diện kia, từ lâu đã có một chủ nhân duy nhất ngồi rồi.”
Hắn nhìn bạn thân của mình: “Nhưng ta lại vĩnh viễn không nhớ nổi nàng tên là gì.”
Thẩm Quy Hạc đưa tay chạm vào chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong tay áo rộng. Hắn biết rõ chủ nhân của chiếc ghế trống là ai, nhưng vệt sẹo cổ họng lại nhói đau, hắn buộc phải giữ im lặng.
“Bệ hạ nghĩ nhiều rồi.” Thẩm Quy Hạc cúi đầu.
Một đêm mùa đông tuyết rơi trắng xóa kinh thành Đại Lương.
Thẩm Quy Hạc ngồi một mình trong phòng riêng phủ Quốc Công, đặt cây trâm bạch ngọc bị nứt lên bàn.
Mười năm qua, hắn là người duy nhất giữ lại ký ức về ba chữ Tống Vãn Ngưng.
Nhưng thời gian tàn nhẫn đang bào mòn dần từng đường nét cụ thể trong trí nhớ của hắn.
Hắn phải liên tục dùng ngón tay vuốt ve thân trâm ngọc nứt nẻ để cố giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng.
Nàng từng mỉm cười dịu dàng thế nào dưới hiên y quán, nàng từng gọi hai chữ Chiêu Hoằng ra sao.
Nàng thích ngồi bên cửa sổ đọc y thư cổ, nàng từng khóc lóc nói với hắn rằng nàng sợ nhất là bị vạn vật lãng quên.
Hắn bắt đầu quên mất màu sắc chiếc váy nàng mặc đêm hội hoa đăng, quên mất âm điệu chính xác giọng nói của nàng.
Nhưng hắn kiên quyết giữ c.h.ặ.t cái tên của nàng. Mỗi đêm vắng, hắn mở hộp, gọi lớn: “Tống Vãn Ngưng.”
Chỉ khi ngón tay chạm vào thân trâm ngọc, thanh quản của hắn mới có thể phát ra ba chữ ấy một cách rõ ràng trọn vẹn. Nếu rời khỏi vật neo quá lâu, cái tên của nàng sẽ biến thành một dải âm thanh khàn đặc, không thể phát âm.
Lão quản gia bưng canh gừng vào phòng, thấy thế t.ử ôm khay trâm mười năm không đổi, thở dài:
“Thế t.ử vẫn giữ chiếc trâm ngọc nứt của vị cô nương năm xưa sao? Người đã đi xa mười năm rồi, ngài cũng nên lập thất để nối dõi tông đường.”
Thẩm Quy Hạc không giải thích, chỉ cười nhạt cất hộp đi.
Tình cảm đơn phương của hắn không quan trọng, gánh nặng lớn nhất của cuộc đời hắn là làm kẻ bảo vệ sự thật cho một người mà cả thế gian này đều phủ nhận sự tồn tại. Nàng chưa từng yêu hắn, nàng dùng cả vẹn toàn linh hồn để đổi mạng cho Lục Chiêu Hoằng.
Hắn nhận ra bản thân không thể tiếp tục ở lại triều đình kinh thành này nữa.
Mỗi ngày nhìn Lục Chiêu Hoằng trị vì giang sơn trong khoảng trống vắng vô hình, hắn đều chịu đựng sự giằng xé muốn nói ra sự thật.