Sáng hôm sau, hắn viết một phong tấu chương cáo lão từ quan gửi lên vương tọa.
Trong tờ tấu chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Thần đã hoàn thành lời hứa bảo vệ vương triều với một cố nhân. Xin từ quan về đất phong.”
Ngự thư phòng hoàng cung Đại Lương.
Lục Chiêu Hoằng cầm tờ tấu từ quan của Thẩm Quy Hạc, nhíu mày: “Quy Hạc, vương triều mới lập, ta cần ngươi ở lại giúp ta ổn định giang sơn. Vì sao phải đi?”
Thẩm Quy Hạc chắp tay hành lễ: “Thần đã mệt mỏi với tranh đoạt kinh thành, muốn đi chu du thiên hạ, đi qua những vùng đất chưa từng đặt chân tới.”
Lục Chiêu Hoằng đứng dậy bước xuống điện, ánh mắt khóa c.h.ặ.t bạn thân:
“Có phải... có phải vì người mà vạn vật kinh thành này đều đã lãng quên sạch sẽ không?”
Thẩm Quy Hạc khựng người, đồng t.ử khẽ co rút. Hắn biết, mười năm qua Lục Chiêu Hoằng chưa bao giờ ngừng tìm kiếm cảm giác trống rỗng trong tim. Hắn hiểu Thẩm Quy Hạc đang ôm giữ một linh hồn.
“Người đó... rốt cuộc là ai?” Lục Chiêu Hoằng gặng hỏi, tay siết c.h.ặ.t.
Thẩm Quy Hạc thò tay vào tay áo, chạm vào hộp gỗ, nhưng hắn không lấy ra. Nếu hắn trao lại cây trâm bạch ngọc và nửa khối ngọc bội, vật neo ký ức sẽ mất hiệu lực, chính hắn cũng sẽ quên sạch nàng. Hắn bắt buộc phải mang nó rời kinh.
“Đó là một người... từng cầu xin thần bằng cả mạng sống, mong bệ hạ được bình an, sống thật lâu trên đời này.” Hắn đáp.
“Nàng... nàng đã c.h.ế.t rồi sao?” Lục Chiêu Hoằng giọng khàn đi, tim thắt lại.
“Không ai biết nàng ở đâu.” Thẩm Quy Hạc nói dối một cách mơ hồ.
Lục Chiêu Hoằng mắt chợt cay xè, một giọt nước mắt vô thức chực trào: “Nàng... nàng có từng oán hận ta vì đã quên nàng không?”
Thẩm Quy Hạc nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro của vị hoàng đế: “Chưa từng.”
“Đến khoảnh khắc cuối cùng khi tan biến, nàng chỉ mỉm cười mong người được sống tiếp ngày mai.”
“Nàng tên là gì?” Lục Chiêu Hoằng bước tới nắm c.h.ặ.t vai bạn.
Thẩm Quy Hạc mấp máy môi, cố phát ra ba chữ Tống Vãn Ngưng. Cây trâm ngọc trong tay áo rung lên bần bật, một cơn đau nghẹn ứ bóp c.h.ặ.t thanh quản hắn, m.á.u tươi rỉ ra nơi khóe môi hắn.
“Tên gọi... đã không còn quan trọng nữa rồi.” Hẩm Quy Hạc nuốt m.á.u vào trong, cười khổ.
“Bệ hạ sống thật tốt, cai trị thiên hạ thái bình, như vậy là đủ rồi.” Đây chính là lời dặn cuối cùng của nàng. Hắn quỳ xuống, thực hiện đại lễ từ biệt quân thần lần cuối cùng.
Lục Chiêu Hoằng biết mình không thể ép buộc tri kỷ, đành đặt b.út phê chuẩn đơn từ quan.
Khi Thẩm Quy Hạc bước ra tới cửa điện ngọc, Lục Chiêu Hoằng từ phía sau đột ngột gọi lớn một câu:
“Quy Hạc!”
“Nếu... nếu trên đường chu du thiên hạ, ngươi có duyên gặp lại người con gái ấy...” Hắn dừng lại, giọng nghẹn ngào.
“Thay ta nói với nàng một câu... cảm ơn.”
Tại một căn phòng hoàn toàn khác biệt, cách Đại Lương một khoảng không gian vĩnh viễn không thể đo đếm.
Phòng bệnh hiện đại của một bệnh viện thành phố, ánh sáng đèn led trắng lạnh lẽo phủ lên vạn vật.
Tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đều đặn, tít... tít... tít... một nhịp điệu máy móc vô cảm.
Trên chiếc giường bệnh màu trắng tinh khôi, một bàn tay của một nữ t.ử trẻ tuổi đang nằm im lìm bên trên lớp chăn dạ.
Các ngón tay gầy nhỏ của nàng bất động, không có một chút lực lượng.
Nhưng ở giữa lòng bàn tay vốn trống rỗng của nàng, không biết từ khoảnh khắc nào, đột ngột xuất hiện một mảnh vỡ của khối bạch ngọc thô thô.
Khối bạch ngọc có hình dạng của nửa vầng trăng hoặc một phần song ngư, mép ngọc có đường rạn rách tự nhiên, không bao giờ hoàn chỉnh. Trên bề mặt khối ngọc cổ kính còn vương lại một vệt màu hồng nhạt cực kỳ mờ nhạt, như vết m.á.u khô từ mười năm trước.
Một giọt nước trong suốt chầm chậm trượt ra từ khóe mắt khép c.h.ặ.t của người con gái đang nằm trên giường, thấm đẫm vào lớp gối vải trắng.
Không một ai trong phòng bệnh biết, giọt nước đó chỉ là một phản ứng sinh lý vô thức của một bệnh nhân sống thực vật kéo dài—
Hay là linh hồn của một người vừa tỉnh lại sau khi trải qua một giấc mơ vương triều rất dài, rất đau đớn ở một thế giới khác.
Cùng lúc đó, tại Đại Lương xa xôi, Lục Chiêu Hoằng đang phê tấu chương bỗng đột ngột buông b.út, đưa tay đặt c.h.ặ.t lên l.ồ.ng n.g.ự.c trái của mình.
Hắn nhìn ra vòm trời trong xanh ngoài cửa sổ Đại điện vương phủ, l.ồ.ng n.g.ự.c không còn cảm giác đau đớn thắt lại như mọi khi.
Một sợi dây vô hình kết nối ở nơi sâu thẳm nhất vừa khẽ rung lên một nhịp dịu dàng, ấm áp.
Hắn khẽ mỉm cười, nét cười mềm mại thoáng qua trên gương mặt vương giả. Hắn lẩm bẩm một mình:
“Có lẽ... ở một nơi rất xa, ngoài thiên hạ này...”
“Có một người... vẫn đang bình an sống tiếp ngày mai.”
Hắn nâng chén trà thô thứ hai trên long án lên, đặt nhẹ nhàng xuống vị trí đối diện trước chiếc ghế trống bám đầy bụi.
Đại điện hoàng cung Đại Lương chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối sau buổi thiết triều đầu xuân.
Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua những bức rèm ngọc trau chuốt, rải những vệt sáng vàng lên mặt sàn gạch gốm.
Khói trà thô từ long án mỏng manh, chầm chậm bay lên không trung.
Lục Chiêu Hoằng ngồi một mình trên ngai vàng quyền lực tối thượng. Mười năm qua, hắn đã có được tất cả mọi thứ của một đấng nam nhi: Ngai vàng giang sơn vương triều, quyền lực tuyệt đối, sự kính phục của vạn dân, thiên hạ thái bình, biên cảnh ổn định, và những thuộc hạ trung thành nhất đều đang sống tốt xung quanh hắn.
Nhưng chiếc ghế gỗ thô đặt đối diện hắn mười năm qua vẫn hoàn toàn trống không, lạnh ngắt.
Hắn không còn cố gắng lật tung ký ức để tìm kiếm khuôn mặt người con gái trong giấc mơ nữa, không còn gặng hỏi Thẩm Quy Hạc nàng tên là gì.
Hắn đã chấp nhận việc bản thân vĩnh viễn bị khuyết thiếu đi mảnh ký ức quan trọng nhất của cuộc đời mình. Hắn chọn cách chung sống với khoảng trống rỗng cô độc đó suốt phần đời còn lại.
Hắn chỉ giữ lại một thói quen duy nhất không bao giờ thay đổi: Tự tay rót hai chén trà thô mỗi khi thức đêm làm việc. Một chén cho vị hoàng đế Đại Lương, một chén dành riêng cho một người không có tên, không có hình dáng, không có lai lịch trong trí nhớ của hắn.
Hắn nhìn làn khói trắng bốc lên từ chiếc chén thứ hai đặt trước chiếc ghế trống, khẽ thốt lên một câu nói trầm thấp vào không trung:
“Trà... sắp nguội rồi.”
Hắn không biết mình đang nói câu đó với ai, cũng vĩnh viễn không có một tiếng động nào đáp lại lời hắn dưới triều đại này.
Ngoài cửa điện điện ngọc, ánh nắng đầu xuân trải dài rực rỡ trên những bậc thềm ngọc vương phủ.
Làn khói trà mỏng manh từ chiếc chén thứ hai chầm chậm bay cao, rồi lặng lẽ tan biến hoàn toàn vào hư không vắng lặng.
Mười năm trước, có một người con gái từng khóc lóc hỏi chàng có muốn sống thật lâu trên đời này hay không.
Chàng đã nhìn nàng và hứa: “Được, ta sẽ cố sống lâu một chút.”
Mười năm sau, chàng thực sự đã giữ đúng lời hứa của mình. Chàng sống sót qua điểm c.h.ế.t Vọng Xuyên, sống đến ngày đăng cơ vương giả, sống đến ngày thiên hạ thái bình thịnh trị. Chàng đang sống thay cho cả phần đời mà người con gái ấy bắt buộc phải từ bỏ để lập lại cân bằng thế giới.
Chỉ tiếc là, chàng vĩnh viễn không còn nhớ nổi người đã từng quỳ dưới đất ban tặng cho chàng sinh mạng thứ hai này là ai nữa.
Lục Chiêu Hoằng thu tay về, tiếp tục cúi đầu phê duyệt tấu chương giang sơn Đại Lương.
Khói trà từ chiếc chén thứ hai vẫn lặng lẽ tan vào hư không trước chiếc ghế trống không một bóng người.
Không một ai trên vương triều Đại Lương này biết chiếc chén trà thô thứ hai đó là dành cho ai ngồi uống cùng hắn.
Ngay cả chính bản thân vị hoàng đế trên ngai vàng kia cũng không thể nhớ nổi đáp án.
Nhưng suốt phần đời trị vì còn lại cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay—
Trên chiếc bàn làm việc long án của hoàng đế Đại Lương, chưa từng có một ngày nào thiếu đi chiếc chén trà thứ hai.
— HOÀN—
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
TRỌNG SINH NGÀY TỪ HÔN, TA GẢ CHO THỦ PHỤ
Kiếp trước, ta yêu nhầm một người.
Vì hắn, ta mang toàn bộ gia sản của mẫu thân làm của hồi môn.
Vì hắn, ta quay lưng với những người thật lòng đối tốt với mình.
Đổi lại...
Là đứa con chưa kịp chào đời.
Là mẫu thân c.h.ế.t trong oan khuất.
Là chính ta ngã xuống trong vũng m.á.u.
Trước khi nhắm mắt, Tống Cảnh Hành nhìn ta, lạnh lùng nói:
"Muốn trách thì trách ngươi quá ngu."
...
Mở mắt lần nữa.
Ta trở về đúng ngày chuẩn bị xuất giá.
Bên ngoài, tiếng kèn hỷ đã vang lên.
Trong đại sảnh, hai họ đang chờ ta bước ra hoàn thành hôn lễ.
Lần này...
Ta sẽ để tất cả bọn họ biết.
Người phải hối hận—
Không phải là ta.